Diễn Đàn

Monday, August 3, 2026

Chúng Mình Chỉ Còn Thiếu Một Chiếc Cầu

Em thương yêu,

Có những lá thư được viết để hẹn ngày gặp lại.

Cũng có những lá thư chỉ để nói rằng: cảm ơn em đã từng đi ngang qua cuộc đời anh.

Nếu tình yêu nào cũng có một chiếc cầu Ô Thước để những người yêu nhau bước qua khoảng cách, thì có lẽ chúng mình đã không đứng ở hai bờ như hôm nay. Không phải vì hết thương, cũng chẳng phải vì lòng người đổi khác, mà bởi giữa chúng mình còn có quá nhiều điều không thể gọi tên. Hoàn cảnh đôi khi lặng lẽ hơn mọi lời chia ly, nhưng lại đủ sức dựng lên những bức tường mà cả hai đều không nỡ phá vỡ.

Anh vẫn tin, trên đời này có những cuộc gặp gỡ không phải để thuộc về nhau, mà để dạy nhau biết yêu bằng một trái tim đẹp hơn.

Em đã làm được điều đó.

Cảm ơn em vì những ngày tháng anh được nghe giọng nói dịu dàng của em. Cảm ơn những dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng đủ làm một ngày dài bớt mỏi mệt. Cảm ơn những lần em xuất hiện như một tia nắng nhỏ, không rực rỡ đến chói mắt, chỉ vừa đủ để sưởi ấm một góc lòng vốn đã quen với sự lặng im.

Đã có lúc anh tự hỏi, nếu trời thương hơn một chút, nếu cuộc đời bớt trêu người hơn một chút, liệu giữa chúng mình có mọc lên một chiếc cầu Ô Thước hay không?

Nhưng rồi anh lại mỉm cười.

Bởi anh hiểu, không phải câu chuyện tình nào cũng cần một cái kết trọn vẹn mới trở thành điều đẹp đẽ. Có những mối duyên chỉ cần được gìn giữ bằng sự trân trọng cũng đã đủ quý giá suốt một đời.

Nếu một ngày nào đó, em đi ngang một cây cầu nhỏ bắc qua dòng sông, hãy cứ mỉm cười. Biết đâu ở một nơi rất xa, anh cũng đang đứng trước một cây cầu khác và nghĩ về em bằng tất cả sự bình yên. Hai chiếc cầu ấy có thể chẳng bao giờ nối được với nhau, nhưng chúng vẫn cùng soi bóng dưới một bầu trời.

Anh sẽ không trách số phận vì đã quên bắc chiếc cầu Ô Thước cho chúng mình.

Bởi nếu có trách, anh chỉ sợ mình vô tình làm mất đi vẻ đẹp của những gì đã từng có. Anh muốn nhớ về em như nhớ một mùa hoa nở đúng lúc, một cơn mưa đến vừa đủ mát, một bản nhạc nghe xong vẫn còn ngân rất lâu trong ký ức.

Mai này, nếu em tìm được bến bờ bình yên của riêng mình, anh sẽ mừng cho em bằng tất cả tấm lòng. Và nếu tình cờ nhớ đến anh, xin chỉ nhớ rằng đã từng có một người đàn ông yêu em bằng sự dịu dàng, bằng lòng biết ơn và bằng cả sự tôn trọng dành cho định mệnh.

Chiếc cầu Ô Thước của chúng mình có thể chưa bao giờ được bắc.

Nhưng anh tin, ở đâu đó trên bầu trời đầy sao, những cánh chim vẫn đang mang theo lời chúc bình an của anh bay về phía em.

Anh chờ bên ấy dòng sông,
Em chờ bên nọ mà lòng chẳng xa.
Ô Thước chưa kịp bắc qua,
Để mình nắm trọn tình ta một đời.

Chỉ vậy thôi.

Mà cũng đã đủ để anh mỉm cười.


No comments:

Post a Comment