Diễn Đàn

Thursday, August 20, 2026

HONG CON TIM MÙ

 HONG CON TIM MÙ ra đời từ một ý nghĩ khá nghịch lý: đôi khi người ta có thể nhìn rất rõ cuộc đời, nhưng lại mù trước một tấm lòng đã âm thầm dành cho mình từ lâu.

Trong bài thơ, nàng không nói lời yêu. Nàng chỉ gieo nắng, ươm hương, để một chút tình trên vai áo, giấu thương nhớ dưới sắc thu vàng. Còn tôi thì cứ mải mê với mây trời, với những con đường và những giấc mộng xa xôi, để rồi vô tình đi qua bao mùa trăng mà chẳng nhận ra có một sợi tơ vương vẫn lặng lẽ theo mình.

Có lẽ vì thế, câu thơ Tôi từng hái gió trên trời / Mà quên nhặt lấy một lời em trao chính là chiếc chìa khóa của bài thơ. Con người đôi khi cứ đi tìm những điều xa xôi, đến khi ngoảnh lại mới hiểu hạnh phúc từng đứng rất gần.

Hai chữ hong con tim mù vì vậy vừa buồn vừa ấm. Không phải chữa lành bằng những lời lớn lao, mà chỉ mượn đôi mắt biếc của một người để hong lại trái tim đã quá lâu vô tình trước yêu thương.

Và HONG CON TIM MÙ lại thêm một lần may mắn khi được Thái Lịch Hương chắp cánh bằng âm nhạc. Giai điệu đã đưa những câu lục bát rời trang giấy, để nắng biết ngân nga, mùa thu biết thở và con tim mù ấy cuối cùng cũng biết… nhìn thấy một người.

HONG CON TIM MÙ

Em gieo nắng xuống hiên chiều,
Tôi vô tình nhặt bao điều gió mang.
Tình em giấu dưới thu vàng,
Mà tôi cứ ngỡ lá hoang cuối mùa.

Em ươm một thoáng hương xưa,
Rót vào mắt biếc cho vừa nhớ thương.
Tôi đi vướng mấy con đường,
Không hay có một tơ vương theo mình.

Em nuôi nắng sớm lung linh,
Trút lên vai áo chút tình không tên.
Tôi theo mây trắng lênh đênh,
Để hoa em mọc bên thềm lặng im.

Ngày qua mới chạm vào tim,
Mới hay ánh mắt đã ghim lâu rồi.
Tôi từng hái gió trên trời,
Mà quên nhặt lấy một lời em trao.

Đêm nghe tiếng hạc miền cao,
Bâng khuâng ru mộng nghiêng vào hương non.
Vô tình lỡ mấy trăng tròn,
Mượn em mắt biếc hong con tim mù.


No comments:

Post a Comment