Em chẳng làm gì cả. Chỉ nghiêng một chút thôi mà nắng bỗng chao, gió bỗng mềm, còn buổi chiều vốn ngay ngắn cũng cong theo một dáng người. Tôi ngồi bên chén trà, định nhặt chút bình yên, nào ngờ lại nhặt phải ánh mắt em. Cà phê chưa kịp đắng, lòng đã say.
Người ta bảo thu chỉ ghé qua một mùa rồi đi. Nhưng có những bóng hình, chỉ cần đi ngang một lần đã ở lại rất lâu.
Thế nên nếu chiều nay em có ghé, xin đừng nghiêng thêm nữa.
Thu đã cong nửa chiều rồi…
Còn tôi, hình như cũng sắp xiêu.
Nhặt Phải Ánh Mắt Em
Thu về hong nắng bên song,
Em nghiêng một chút, thu cong nửa chiều.
Gió nằm ủ tiếng chim kêu,
Làm tôi đang thẳng cũng xiêu… theo nàng.
Tóc em rơi xuống khẽ vang,
Mắt em nhặt nắng, tôi mang nhớ về.
Em đi, gió vướng bờ mê,
Còn tôi vướng phải lời thề… không quên.
Tôi ngồi hong chút tơ duyên,
Ươm trong chén nhỏ gọi tên một người.
Trà chưa kịp đắng đã cười,
Cà phê chưa kịp nói lời… đã say.
Mời em ghé lại nơi này,
Rót thu một chén, rót đầy mênh mông.
Lá rơi tưởng chuyện hư không,
Ai ngờ rơi trúng dòng sông… rối bời.
Mai rồi thu cũng qua thôi,
Em đi hay ở, vẫn ngồi… trong tôi.
Ngu ngơ tôi nhặt lá rơi,
Gom luôn tiếng gọi “người ơi”… vào lòng.

No comments:
Post a Comment