Nhưng thu năm nay hình như không đi một mình.
Thu dẫn theo em.
Tôi vốn định đón thu bằng một ấm trà, một bản nhạc cũ và chút bình yên của người đã qua cái tuổi thấy tà áo bay là tim cũng bay theo. Tôi vẫn tưởng mình đã khá từng trải, đủ sức ngồi trước mùa thu mà giữ được phong thái ung dung.
Ai ngờ em xuất hiện.
Thế là hỏng!
Thu vừa nghiêng nắng, em nghiêng đầu. Thu thả một chiếc lá, em thả một nụ cười. Lá thì rơi xuống đất, còn nụ cười ấy chẳng hiểu sao lại rơi đúng vào lòng tôi.
Tôi trách thu:
- Thu làm ăn kiểu gì vậy? Tôi mời thu đến chơi, sao lại mang thêm người làm rối lòng chủ nhà?
Thu chẳng trả lời. Gió chỉ chạy ngang qua, rung mấy chiếc lá như đang cười.
Em cũng cười:
- Ai bảo anh nhìn?
Câu hỏi nghe đơn giản mà khó trả lời hơn đề thi toán năm nào. Không nhìn em thì nhìn đâu? Nhìn trời, trời đang xanh. Nhìn lá, lá đang vàng. Nhìn mây, mây đang trôi. Mà tất cả những thứ ấy cộng lại, lúc ấy, hình như vẫn không đáng nhìn bằng em.
Tôi đành chống chế:
- Anh có nhìn đâu, anh đang… quan sát mùa thu.
Em hỏi:
- Vậy mùa thu ở đâu?
Tôi suýt buột miệng: Ở trước mặt anh.
May mà còn chút tỉnh táo cuối cùng nên kịp uống ngụm trà. Nhưng trà hôm ấy lạ lắm. Không biết người pha bỏ nhầm gì mà uống vào chẳng thấy đắng, chỉ thấy lòng mình ngọt một cách đáng ngờ.
Người ta thường nói mùa thu là mùa của thi sĩ. Tôi nghĩ chưa chắc. Mùa thu trước hết là mùa khiến những người bình thường bỗng mắc bệnh làm thơ. Một chiếc lá rơi cũng thành câu lục bát. Một cơn gió thoảng cũng hóa tương tư. Còn nếu đúng lúc ấy có một người con gái đi ngang, thôi rồi, bệnh chuyển sang giai đoạn… khó cứu.
Nhưng nghĩ kỹ, đời người cần đôi lần mắc một căn bệnh dễ thương như thế.
Bởi càng đi qua nhiều năm tháng, ta càng hiểu điều quý giá không phải là giữ được bao nhiêu mùa thu, mà là trong một mùa thu nào đó, có một người khiến ta muốn sống chậm lại. Muốn ngồi lâu hơn bên tách trà. Muốn nghe hết một bản nhạc. Muốn nhìn chiếc lá rơi cho đến khi nó chạm đất. Và muốn một buổi chiều đừng vội tối chỉ vì bên cạnh đang có một người mình thương mến.
Thu rồi sẽ qua.
Lá vàng rồi sẽ rụng.
Nắng hôm nay mai sẽ thành nắng cũ.
Chỉ có những rung động thật lòng, nếu may mắn, sẽ nằm lại đâu đó trong ký ức như một chiếc lá ép giữa trang sách. Nhiều năm sau mở ra, màu có thể phai, nhưng câu chuyện thì vẫn còn nguyên.
Vậy nên, thu cứ việc vàng.
Em cứ việc đẹp.
Còn tôi… xin cứ việc tương tư.
Chỉ mong em đừng hỏi tương tư bao lâu.
Bởi câu ấy khó trả lời lắm.
Biết đâu thu chỉ ở lại ba tháng, còn em thì làm tôi nhớ… hết bốn mùa.

No comments:
Post a Comment