Người yêu con chữ thường có một cái tật rất dễ thương: nhìn đâu cũng thấy chuyện để viết. Người khác nhìn mưa thu thì lo áo quần chưa kịp phơi, còn họ lại thấy những giọt mưa đang gõ nhịp trên mái hiên. Người ta nhìn chiếc lá rơi, biết rằng mùa đang đổi. Họ nhìn chiếc lá rơi, lại nghĩ không biết nó vừa từ biệt cành cây hay đang bắt đầu một chuyến rong chơi.
Có lẽ bởi vậy mà mùa thu rất hợp với những người thích viết. Thu không ồn ào bắt ta phải vui, cũng chẳng buồn đến mức khiến lòng người tuyệt vọng. Thu đứng ở khoảng giữa, vừa đủ lặng để nhớ, vừa đủ đẹp để mơ. Một buổi sáng có thể viết về nắng. Một chiều cà phê có thể viết về người. Đến tối, nhìn trăng qua cửa sổ, bỗng nhiên lại muốn viết về một ánh mắt đã xa hoặc một nụ cười còn ở rất gần.
Yêu con chữ cũng giống như yêu một người có chút đỏng đảnh. Có hôm gọi mãi chữ chẳng chịu về. Ngồi trước trang giấy trắng, cà phê đã nguội mà câu đầu tiên vẫn trốn đâu mất. Nhưng cũng có những chiều chẳng định viết gì, vậy mà chỉ một cơn gió đi ngang, một tiếng chim ngoài vườn, một tà áo thoáng qua cũng đủ làm chữ nghĩa kéo nhau về đông như khách dự hội. Lúc ấy chỉ sợ bàn tay viết không kịp những gì trái tim đang nói.
Và có lẽ điều đẹp nhất của người yêu con chữ trong mùa thu không phải viết được một bài thơ thật hay, cũng chẳng phải tìm được những câu văn thật lộng lẫy. Đó là biết giữ lại những rung động rất nhỏ mà cuộc đời thường vô tình đi qua. Một chút nắng, một chiếc lá, một tiếng cười, một người ngồi đối diện… tất cả rồi sẽ thành kỷ niệm. Chỉ có con chữ âm thầm giữ chúng lại lâu hơn.
Thế nên mùa thu với người yêu con chữ chẳng bao giờ thật sự kết thúc. Thu ngoài trời có thể sang đông, lá có thể rụng hết, gió có thể lạnh hơn. Nhưng chỉ cần mở lại một trang viết cũ, mùa thu năm ấy lại trở về, vẫn màu nắng ấy, vẫn chiếc lá ấy, vẫn một người từng khiến lòng ta rung động.
Và đôi khi, chỉ cần vậy thôi cũng đủ để người yêu con chữ mỉm cười, rót thêm một tách cà phê, rồi lại viết tiếp một mùa thu khác của đời mình.

No comments:
Post a Comment