Có những cuộc gặp không ồn ào mà lại ở rất lâu trong ký ức, như một làn gió nhẹ chạm vào tim rồi lặng lẽ ở lại. “Gió lụa” không chỉ là gió, mà là thứ gió mềm, có hương, có tình, có cả những điều chưa kịp gọi tên. Nó đi qua rất khẽ, nhưng đủ làm lay động một bến mộng, đủ khiến người ta tin rằng duyên phận có khi chỉ là một lần chạm mắt giữa dòng đời. Bài thơ là một khoảng lặng dịu dàng, nơi ký ức, yêu thương và nỗi nhớ quyện vào nhau như sợi tơ mong manh mà bền bỉ. Đọc “Gió lụa”, không cần vội, chỉ cần thả lòng, để gió đưa mình về một miền xưa rất nhẹ.
Gió Lụa
Em về như gió lụa vương,
Khẽ lay bến mộng, khói sương la đà,
Trăng non nép cuối hiên nhà,
Gọi câu tiền kiếp thiết tha mối tình.
Mắt em in bóng bình minh,
Nghiêng nghiêng một ánh lung linh đáy hồn,
Tơ duyên se giữa hoàng hôn,
Nghe trong nhịp thở dập dồn tiếng thương.
Áo ai phảng phất mùi hương,
Như mây quấn núi, như sương giăng mờ,
Một lần lạc bước tình cờ,
Mà nghe trăm mối đợi chờ trăm năm.
Đêm về gió lụa âm thầm,
Ru câu cổ tích trăng rằm đêm nay,
Bên song lá đổ heo may,
Ngỡ tay em vẫn còn lay giấc nồng.
Nếu mai cách trở bến sông,
Xin gom kỷ niệm đong lòng gửi nhau,
Tình như dải lụa qua cầu,
Mong manh mà vẫn bền lâu với đời.

No comments:
Post a Comment