Tháng Tư về, mang theo những làn gió nhẹ như chạm vào ký ức, đánh thức những điều tưởng chừng đã ngủ yên trong lòng. Có những yêu thương không ồn ào, chỉ lặng lẽ hiện diện trong từng ánh nắng, từng con đường xưa quen thuộc. Bài thơ này là một chút hoài niệm, một chút dịu dàng gửi về người đã từng đi qua cuộc đời, để lại trong tim những rung động không thể gọi thành tên. Dẫu thời gian có trôi, dẫu cuộc đời đổi thay, thì những gì thuộc về Tháng Tư, về em, vẫn luôn là khoảng trời êm đềm và trong trẻo nhất. Xin được viết ra, như một cách giữ lại những yêu thương đã từng rất thật, rất sâu.
Gom Nắng Gửi EmTháng tư nắng nhẹ nghiêng nghiêng,
Gió hong kỷ niệm dịu hiền môi em,
Con đường lá đổ êm đềm,
Bước chân ai lạc giữa miền nhớ thương.
Mắt em vương chút khói sương,
Nửa như e ấp, nửa dường chờ mong,
Tóc bay theo gió mênh mông,
Cho lòng anh hóa cánh đồng say hương.
Tháng tư hoa nở bên đường,
Một màu thương nhớ vấn vương cuối trời,
Anh gom nắng gửi em rồi,
Giữ trong tim đó một đời không phai.
Dẫu xa anh vẫn nhớ hoài,
Xin đừng quên những tháng ngày bên nhau,
Dẫu đời có lúc bể dâu,
Tình anh vẫn thắm sắc màu tháng tư.
Tháng tư còn đó giấc mơ,
Có em trong những vần thơ dịu dàng,
Dẫu cho năm tháng phai tàn,
Tình anh vẫn mãi ngập tràn trong em.
Khép lại những vần thơ tháng Tư, chỉ mong giữ lại chút dịu dàng của ký ức và hơi ấm của một thời đã qua. Nếu có thể, xin hãy nhớ nhau bằng những điều đẹp nhất, để lòng còn nhẹ, còn thương, còn bình yên.

No comments:
Post a Comment