Tháng Năm trong thơ không ồn ào, mà nhẹ nhàng gợi nhớ, gợi thương. Đó là tháng của chia xa, của những điều chưa kịp nói, và cũng là tháng của những hạnh phúc giản đơn mà khi đi qua rồi, ta mới nhận ra quý giá.
Một chút hoài niệm, một chút lắng lòng, “Tháng Năm Về” như một lời nhắc khẽ: hãy trân trọng những gì đang có, bởi thời gian trôi đi rất nhẹ nhưng ký ức thì ở lại rất sâu.
Tháng Năm Về
Tháng năm nắng đổ hiên nhà,
Gió đưa hương lúa mặn mà đồng quê,
Phượng hồng thấp thoáng lối về,
Ve ngân khúc hạ, bốn bề xôn xao.
Bằng lăng tím biếc ngọt ngào,
Nhuộm màu thương nhớ thuở nào học sinh,
Mắt cười trong vắt vô tình,
Để ai giữ mãi bóng hình năm xưa.
Tháng năm chợt nắng chợt mưa,
Lòng người cũng giống như vừa nhớ quên,
Đi qua một đoạn bình yên,
Mới hay hạnh phúc ở bên rất gần.
Dẫu đời vạn nẻo xa dần,
Xin còn giữ chút trong ngần tháng năm,
Mai này dẫu có xa xăm,
Vẫn nghe tiếng hạ âm thầm gọi tên.

No comments:
Post a Comment