Có những tâm hồn sinh ra dường như để đồng hành cùng thơ ca và nghệ thuật. Chỉ một làn gió thu, một vầng trăng mỏng hay một quán nhỏ bên đường cũng đủ khơi lên bao cảm xúc và ý thơ. "Hồn Thi Nhân" mang đến hình ảnh người nghệ sĩ lặng lẽ giữa dòng đời, nâng niu từng khoảnh khắc, gửi tâm tư vào câu chữ để lưu giữ những vẻ đẹp mong manh của nhân gian.
Bài thơ có nét cổ phong nhẹ nhàng, thanh thoát, gợi nên không gian trầm mặc của những mặc khách, thi nhân xưa. Giữa nhịp sống hối hả, vẫn có những tâm hồn dành chỗ cho nghệ thuật, cho những giấc mơ đẹp và những điều tử tế. Có lẽ vì thế mà thơ ca vẫn luôn tồn tại, như một người bạn tri âm âm thầm đồng hành cùng con người qua bao thế hệ.
Hồn Thi Nhân
Thu nhạt bên trời khói lững lờ,
Tiếng cầm ai gảy động trăng tơ.
Mài nghiên mặc khách say nguồn mộng,
Rót chén thi nhân thả ý thơ.
Một bóng phong trần qua quán vắng,
Vài câu tâm sự lạc miền mơ.
Ngàn năm nghệ thuật còn lưu dấu,
Giữa cõi nhân gian vẫn đợi chờ.

No comments:
Post a Comment