Wednesday, May 20, 2026

NÀNG THƠ

Có những bóng hình đi ngang đời rất khẽ, không cần gọi tên, không cần thuộc về nhau, nhưng lại ở mãi trong ký ức như một miền thơ không cũ. “Nàng thơ” đôi khi không phải là một người con gái thật đẹp, mà là một sự rung động rất sâu của tâm hồn, là chút dịu dàng đủ làm trái tim người nghệ sĩ ngân lên thành câu chữ.

Bài thơ “Nàng Thơ” được viết như một nét chạm nhẹ giữa thực và mộng, giữa ký ức và cảm xúc. Ở đó có mùa thu, có ánh trăng, có tiếng đàn và một bóng hình mang vẻ đẹp dịu dàng, tinh khôi. Không chỉ là say mê, nàng thơ còn là tri kỷ âm thầm đi cùng người viết qua những mùa cô tịch của tâm hồn.

Nàng thơ trong gió thu về,
Mắt buồn như áng trăng thề bên sông.
Tay mềm khép mảnh tơ hồng,
Nghe hương cổ tích phiêu bồng cuối mây.

Nàng đi nghiêng bóng liễu gầy,
Áo xuân vương nhẹ hương đầy hiên xưa.
Nửa đời mưa nắng đong đưa,
Vẫn mang dịu ngọt như mùa cố nhân.

Môi cười như cánh đào ngân,
Làm nghiêng nét mực bao lần thi nhân.
Tiếng đàn rơi giữa phù vân,
Ngỡ như sương khói trầm luân gọi về.

Nàng thơ đâu chỉ say mê,
Mà là tri kỷ đi về trong tim.
Giữa đời vạn tiếng im lìm,
Một người gìn giữ cánh chim mộng lành.

No comments:

Post a Comment