Diễn Đàn

Sunday, June 21, 2026

NGƯỜI GIỮ THƠ CHO KIẾP SỐNG

Có người hỏi tôi còn nhớ nhiều về những ngày tháng cũ hay không. Tôi mỉm cười, bởi thật ra ký ức vẫn còn đó, chỉ là theo năm tháng, những điều từng làm mình vui quá hay buồn quá cũng dần trở nên dịu lại. Cuộc đời vốn vậy, chẳng ai giữ mãi được tuổi trẻ, cũng chẳng ai mang theo mãi những giận hờn hay tiếc nuối.

Ngày còn trẻ, tôi từng nghĩ mình phải làm được điều gì đó thật lớn lao. Cũng từng hăm hở, từng mơ mộng, từng chạy theo những điều mà mình cho là quan trọng. Rồi theo thời gian, tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi chẳng nằm ở những điều quá xa xôi. Nó có thể chỉ là một buổi sáng thức dậy còn khỏe mạnh, pha một tách cà phê thơm, nhìn nắng ghé qua ô cửa và nghe tiếng chim hót ngoài hiên.

Cuộc đời đã dạy tôi rằng mọi thứ đều có duyên của nó. Người đến rồi đi, thành công hay thất bại, vui hay buồn, tất cả đều là những bài học cần thiết. Nếu hôm nay trời mưa, thì biết đâu ngày mai sẽ có nắng đẹp. Nếu hôm nay lòng chưa vui, thì cứ để ngày mai mang đến một niềm vui khác. Bởi vậy, tôi không còn quá nặng lòng với những điều không như ý nữa.

Ở tuổi này, tôi cũng không dám nói mình hiểu hết cuộc đời. Tương lai phía trước vẫn là một con đường mà chẳng ai biết trước điều gì. Nhưng có lẽ, đó lại là điều thú vị. Bởi mỗi ngày mới thức dậy, ta vẫn còn cơ hội để yêu thương, để làm điều tử tế, để gọi điện hỏi thăm một người bạn cũ, để mỉm cười với một người xa lạ, hay đơn giản là ngồi yên lặng bên tách trà nóng và thấy lòng mình bình an.

Người ta thường hỏi thơ mang lại cho tôi điều gì. Tôi không biết phải trả lời thế nào cho thật hay. Chỉ biết rằng thơ giống như một người bạn lâu năm, không ồn ào, không đòi hỏi, nhưng luôn ở đó mỗi khi tôi cần. Có những chiều mưa, một câu thơ chợt đến làm lòng nhẹ hơn. Có những buổi sáng đầy nắng, vài dòng chữ vụng về cũng đủ khiến tôi vui cả ngày.

Tôi chẳng mong trở thành thi sĩ nổi tiếng, cũng không nghĩ thơ có thể thay đổi thế giới. Nhưng thơ đã giúp tôi nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dịu dàng hơn. Nhờ thơ, tôi biết yêu những điều bình thường, biết trân trọng những cuộc gặp gỡ nhỏ bé, biết mỉm cười với những điều chưa trọn vẹn và học cách sống chậm lại giữa những bộn bề.

Có lẽ vì vậy mà đến hôm nay, tôi vẫn thích ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, mở lại những bản nhạc cũ, nhâm nhi tách trà nóng và viết đôi dòng cho riêng mình. Không cần ai khen ngợi, cũng chẳng mong ai nhớ đến. Chỉ cần biết rằng đâu đó, vẫn còn những tâm hồn đồng điệu, những người yêu câu chữ như yêu một người bạn cũ, thế là đủ vui rồi.

Nhìn lại quãng đường đã qua, tôi không thấy mình là người đặc biệt. Tôi cũng như bao người khác, đã từng vấp ngã, từng vui, từng buồn, từng tiếc nuối và cũng từng hạnh phúc. Nhưng có một điều mà tôi luôn biết ơn cuộc đời, đó là dù đi qua bao mùa mưa nắng, trong lòng mình vẫn còn giữ được một góc nhỏ dành cho những giấc mơ đẹp và những vần thơ giản dị.

Và nhiều lúc, tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ với chính mình:

Tôi không thuộc về miền xưa dĩ vãng,
Cũng chẳng nhìn hiện tại cứ trôi xuôi.
Mù mờ lắm với nẻo đường tương lai,
Chỉ là người giữ thơ cho kiếp sống.

Mai này, nếu tóc bạc thêm vài màu sương nữa, nếu bước chân chậm hơn một chút, tôi vẫn mong mình còn giữ được niềm vui giản dị ấy. Vẫn yêu một bài hát cũ, vẫn thích một chiều mưa nhẹ, vẫn nâng niu những câu thơ nhỏ bé và vẫn mỉm cười với cuộc đời như một người bạn lâu năm.

Bởi sau tất cả, sống vui được một ngày là một ngày đáng quý. Và nếu những câu chữ của mình có thể mang đến cho ai đó một chút bình yên, một nụ cười nhỏ hay một khoảng lặng dịu dàng giữa cuộc sống nhiều vội vã, thì với tôi, như thế đã là một niềm hạnh phúc rất đẹp rồi.


No comments:

Post a Comment