Diễn Đàn

Friday, June 19, 2026

CUNG HẰNG CỦA TÔI

Có người từng hỏi tôi rằng, vì sao lại dành nhiều tình cảm đến thế cho một khoảng trời mang tên Trăng Nghiêng. Tôi chỉ mỉm cười. Bởi đôi khi trong cuộc đời này, người ta không thể giải thích được vì sao mình yêu một điều gì đó. Chỉ biết rằng, từ lúc nào không hay, nơi ấy đã trở thành một phần dịu dàng nhất trong trái tim mình.

Nhiều người tưởng Cung Hằng của tôi là nơi xa lắm, phải đi tàu vũ trụ, phải có giấy thông hành của Ngọc Hoàng mới được ghé thăm. Không đâu. Cung Hằng của tôi đơn giản chỉ là nơi có bóng dáng của một người con gái mà tôi nâng niu từng ngày. Có khi nàng đang cười, có khi nàng giận vu vơ, có khi nàng im lặng cả buổi làm tôi phải ngồi ngắm trăng mà tự hỏi mình có lỡ nói điều gì không phải.

Tôi vốn chẳng giàu sang gì, cũng không biết hái sao trên trời xuống tặng người đẹp. Nhưng bù lại, tôi có cả một kho tưởng tượng phong phú. Thế là trong Cung Hằng của mình, tôi dựng lên một căn nhà nhỏ nằm bên hồ nước trong veo. Buổi sáng có tiếng chim ríu rít gọi nhau. Trước hiên nhà là giàn hoa giấy nở hồng, cạnh đó là mấy chậu phong lan mà tôi ngày nào cũng ngắm như ngắm báu vật.

Xa xa là những ngọn núi mờ trong sương, những đám mây trắng thong dong chẳng phải đi làm tám tiếng mỗi ngày. Chiều xuống, ánh nắng vàng trải dài trên mặt nước lấp lánh. Hoàng hôn ở nơi ấy đẹp đến mức có khi tôi nghĩ chắc mấy họa sĩ nổi tiếng mà nhìn thấy cũng xin ở lại thêm vài hôm để vẽ.

Mùa xuân trong Cung Hằng của tôi luôn có hoa nở. Mùa hạ có những cơn mưa dịu dàng và tiếng ve ngân nga như ban nhạc không nhận cát-xê. Mùa thu thì trăng sáng đến nỗi chẳng cần bật đèn. Còn mùa đông, hai người ngồi bên tách trà nóng, nói với nhau vài câu chuyện cũ rồi bật cười vì những điều tưởng nhỏ nhặt mà hóa ra lại đáng nhớ vô cùng.

Người ta thường nói cái đẹp rồi sẽ tàn phai theo năm tháng. Riêng tôi thì nghĩ khác. Cái đẹp thật sự không nằm ở tuổi trẻ hay nhan sắc. Cái đẹp nằm ở sự hiện diện của một người khiến lòng mình trở nên dịu lại. Chỉ cần người ấy còn đó, mọi thứ chung quanh tự nhiên cũng trở nên đẹp hơn.

Có người bảo tôi rằng:

- Ông giữ cái Cung Hằng ấy kỹ quá, lỡ một ngày nó bay mất thì sao?

Tôi cười:

- Thì tôi đi tìm.

Nếu tìm chưa thấy, tôi lại ngồi xuống tạo dựng lại từ đầu. Bởi trăng nghiêng là do tôi yêu mà thành. Những hàng cây, mặt hồ, giàn hoa giấy, những chiều hoàng hôn và cả tiếng cười trong trẻo của người con gái ấy đều được dựng nên từ sự thương quý chân thành.

Tôi không có ý định bỏ đi. Cũng chẳng có ý định đổi sang một mặt trăng khác cho hợp thời trang. Người ta có thể thay điện thoại, thay xe, thay kiểu tóc. Nhưng trái tim thì đâu phải món đồ khuyến mãi mà thích là đổi.

Vậy nên, dù mai này tóc đã bạc thêm vài sợi, mắt đã cần thêm chiếc kính lão, tôi vẫn muốn lặng lẽ chăm sóc Cung Hằng của mình như ngày đầu tiên.

Bởi ở nơi ấy có trăng nghiêng dịu dàng.

Có những cảnh đẹp nhất mà cuộc đời đã phơi bày.

Và quan trọng hơn cả, có một người con gái mà tôi luôn muốn nâng niu qua từng ngày tháng.

Đối với tôi, như vậy đã là một gia tài vô giá.

CUNG HẰNG CỦA TÔI

Trăng nghiêng một thuở tự tay tôi,
Gửi hết tình si giữa đất trời,
Tha thiết bao năm còn chẳng đổi,
Cung Hằng lặng lẽ của riêng tôi.

Người hỏi vì sao mãi chẳng rời,
Bởi lòng son sắt đã đầy vơi,
Tim này từ độ đem trao gửi,
Chỉ nguyện ngàn sau vẫn một lời.

Trăng ấy do tôi mộng tạo thành,
Êm đềm như khúc nhạc mong manh,
Dẫu đời mưa nắng còn xuôi ngược,
Vẫn giữ trong lòng một bóng thanh.

Chẳng nỡ vô tâm bỏ giữa đường,
Bởi tình còn đượm những yêu thương,
Bao năm nhung nhớ còn tha thiết,
Một dải cung Hằng mãi vấn vương.

Nếu có mai sau tóc phủ sương,
Tôi còn ôm lấy ánh tà dương,
Trăng nghiêng vẫn đó cùng năm tháng,
Thủy chung gìn giữ một thiên đường.

Và cũng là hạnh phúc lớn lao nhất của một kẻ si tình mang tên Từ Thức.


No comments:

Post a Comment