Có lẽ trên đời này, không phải ai đến Ngày của Cha cũng được nghe tiếng trẻ con bi bô gọi “ba ơi”. Có người nhận được thiệp chúc mừng của con cái, có người được ôm cổ thơm má, có người được dẫn đi ăn nhà hàng. Nhưng cũng có những quý ông rất đàng hoàng, rất tử tế, rất yêu trẻ con, chỉ có điều chưa ai chịu lấy làm chồng. Thế là chức danh “người cha” đành tạm thời nằm trong diện quy hoạch lâu dài.
NGÀY CỦA CHA
Ngày của Cha lại đến rồi đây,
Người ta khoe ảnh con cái đầy Facebook.
Tôi cũng ngồi xem mà cười khúc khích,
Rồi quay sang hỏi gió mây:
"Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?"
Bạn bè đã lên chức ba từ lâu,
Đứa bế con, đứa khoe cháu nội.
Còn tôi vẫn một mình thong dong quá đỗi,
Sáng cà phê, chiều làm thơ.
Em thì chưa thấy đâu,
Con lại càng chưa thấy bóng.
Mẹ tôi lâu lâu lại thở dài ngóng ngóng:
“Thằng này chắc định độc thân tới già!”
Ngày của Cha năm nay,
Tôi chẳng có ai gọi một tiếng “ba ơi”.
Chỉ biết ngước lên trời cười vui tự nhủ:
"Em ơi, anh đợi cũng hơi lâu rồi,
Hay là mình thương nhau đi,
Kẻo sang năm Ngày của Cha,
Anh lại ngồi làm thơ… hỏi tiếp!"
Tác giả: Hoàng Nhật Minh
Bài thơ “NGÀY CỦA CHA” không khiến người đọc phải rưng rưng nước mắt, cũng chẳng có những triết lý cao siêu. Ngược lại, nó mang đến những nụ cười rất thật. Bởi đâu đó trong cuộc sống này vẫn có những người đàn ông sáng cà phê, chiều làm thơ, tối ngắm trăng, sống rất thong dong với kiếp độc thân của mình. Rồi đến ngày 21 tháng 6, nhìn thiên hạ thi nhau khoe ảnh con cái trên Facebook, họ lại ngẩng mặt lên trời mà hỏi một câu vừa ngây ngô, vừa đáng yêu:
“Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?”
Nghe qua tưởng như một câu trách yêu số phận, nhưng không. Cái duyên của bài thơ nằm ở chỗ tác giả chẳng trách ông trời, cũng chẳng trách duyên phận. Anh thẳng thắn nhận lỗi về mình. Em thì chưa thấy đâu, mà bản thân lại hơi lười lấy vợ. Thế nên đến giờ vẫn chưa ai gọi một tiếng “ba ơi”, cũng là chuyện rất… hợp tình hợp lý.
Đọc đến đoạn:
“Mẹ tôi lâu lâu lại thở dài ngóng ngóng:
Thằng này chắc định độc thân tới già!”
thì chắc hẳn nhiều người sẽ phải bật cười. Bởi câu nói ấy nghe quen quá. Hình như ở đâu đó, trong rất nhiều gia đình, các bà mẹ cũng từng nhìn cậu con trai đã ngoài ba mươi, bốn mươi tuổi rồi lắc đầu ngao ngán:
“Người ta bế cháu nội, còn mình chỉ biết bế con mèo!”
Bạn bè cùng trang lứa đã lên chức cha từ lâu. Có người còn lên chức ông nội, ông ngoại. Còn nhân vật trong bài thơ vẫn bình chân như vại, sáng cà phê, chiều làm thơ, tối lên mạng đọc thơ tình rồi ung dung đi ngủ. Người ngoài sốt ruột hơn chính chủ.
Điều dễ thương nhất trong bài thơ chính là tinh thần tự cà khịa mình rất văn minh và vui vẻ. Không bi lụy, không buồn bã, không trách móc. Chỉ là một nụ cười nhẹ của người đàn ông biết sống lạc quan và biết đùa với chính mình.
Biết đâu cuộc đời vốn có những điều đến muộn nhưng lại đến đúng lúc. Hôm nay chưa ai gọi một tiếng “ba ơi”, nhưng ngày mai có thể sẽ có người gọi anh bằng hai tiếng “ông xã”. Rồi vài năm sau, trong căn nhà nhỏ nào đó sẽ vang lên tiếng trẻ con líu lo, thứ âm thanh mà bao người cha đều xem là bản nhạc đẹp nhất đời mình.
Xin cảm ơn tác giả Hoàng Nhật Minh đã mang đến một bài thơ vui nhộn, dí dỏm và đậm chất đời thường nhân Ngày của Cha. Đọc xong, những người đã làm cha thấy thêm yêu gia đình của mình. Còn những chàng trai vẫn đang độc thân thì cũng chẳng cần vội vàng, bởi hạnh phúc đôi khi đến chậm một chút, nhưng nếu là đúng người thì chờ thêm cũng đáng.
Nhân Ngày của Cha 21 tháng 6, xin kính chúc tất cả những người cha trên khắp thế gian luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc bên gia đình.
Và riêng với những chàng trai giống nhân vật trong bài thơ, xin chúc các anh sớm gặp được một người biết thương mình, để sang năm khỏi phải ngồi uống cà phê rồi ngửa mặt lên trời hỏi tiếp:
“Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?”
Biết đâu lúc ấy, người bên cạnh sẽ mỉm cười mà đáp:
“Anh cứ chờ thêm chút nữa,
Con mình đang trên đường đến rồi…”
Thiện tai! Nếu được như vậy, năm sau lại phải đổi tên bài thơ thành:
“Ngày của Cha - Cuối cùng cũng tới lượt tôi!”.
NGÀY CỦA CHA
Ngày của Cha lại đến rồi đây,
Người ta khoe ảnh con cái đầy Facebook.
Tôi cũng ngồi xem mà cười khúc khích,
Rồi quay sang hỏi gió mây:
"Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?"
Bạn bè đã lên chức ba từ lâu,
Đứa bế con, đứa khoe cháu nội.
Còn tôi vẫn một mình thong dong quá đỗi,
Sáng cà phê, chiều làm thơ.
Em thì chưa thấy đâu,
Con lại càng chưa thấy bóng.
Mẹ tôi lâu lâu lại thở dài ngóng ngóng:
“Thằng này chắc định độc thân tới già!”
Ngày của Cha năm nay,
Tôi chẳng có ai gọi một tiếng “ba ơi”.
Chỉ biết ngước lên trời cười vui tự nhủ:
"Em ơi, anh đợi cũng hơi lâu rồi,
Hay là mình thương nhau đi,
Kẻo sang năm Ngày của Cha,
Anh lại ngồi làm thơ… hỏi tiếp!"
Tác giả: Hoàng Nhật Minh
Bài thơ “NGÀY CỦA CHA” không khiến người đọc phải rưng rưng nước mắt, cũng chẳng có những triết lý cao siêu. Ngược lại, nó mang đến những nụ cười rất thật. Bởi đâu đó trong cuộc sống này vẫn có những người đàn ông sáng cà phê, chiều làm thơ, tối ngắm trăng, sống rất thong dong với kiếp độc thân của mình. Rồi đến ngày 21 tháng 6, nhìn thiên hạ thi nhau khoe ảnh con cái trên Facebook, họ lại ngẩng mặt lên trời mà hỏi một câu vừa ngây ngô, vừa đáng yêu:
“Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?”
Nghe qua tưởng như một câu trách yêu số phận, nhưng không. Cái duyên của bài thơ nằm ở chỗ tác giả chẳng trách ông trời, cũng chẳng trách duyên phận. Anh thẳng thắn nhận lỗi về mình. Em thì chưa thấy đâu, mà bản thân lại hơi lười lấy vợ. Thế nên đến giờ vẫn chưa ai gọi một tiếng “ba ơi”, cũng là chuyện rất… hợp tình hợp lý.
Đọc đến đoạn:
“Mẹ tôi lâu lâu lại thở dài ngóng ngóng:
Thằng này chắc định độc thân tới già!”
thì chắc hẳn nhiều người sẽ phải bật cười. Bởi câu nói ấy nghe quen quá. Hình như ở đâu đó, trong rất nhiều gia đình, các bà mẹ cũng từng nhìn cậu con trai đã ngoài ba mươi, bốn mươi tuổi rồi lắc đầu ngao ngán:
“Người ta bế cháu nội, còn mình chỉ biết bế con mèo!”
Bạn bè cùng trang lứa đã lên chức cha từ lâu. Có người còn lên chức ông nội, ông ngoại. Còn nhân vật trong bài thơ vẫn bình chân như vại, sáng cà phê, chiều làm thơ, tối lên mạng đọc thơ tình rồi ung dung đi ngủ. Người ngoài sốt ruột hơn chính chủ.
Điều dễ thương nhất trong bài thơ chính là tinh thần tự cà khịa mình rất văn minh và vui vẻ. Không bi lụy, không buồn bã, không trách móc. Chỉ là một nụ cười nhẹ của người đàn ông biết sống lạc quan và biết đùa với chính mình.
Biết đâu cuộc đời vốn có những điều đến muộn nhưng lại đến đúng lúc. Hôm nay chưa ai gọi một tiếng “ba ơi”, nhưng ngày mai có thể sẽ có người gọi anh bằng hai tiếng “ông xã”. Rồi vài năm sau, trong căn nhà nhỏ nào đó sẽ vang lên tiếng trẻ con líu lo, thứ âm thanh mà bao người cha đều xem là bản nhạc đẹp nhất đời mình.
Xin cảm ơn tác giả Hoàng Nhật Minh đã mang đến một bài thơ vui nhộn, dí dỏm và đậm chất đời thường nhân Ngày của Cha. Đọc xong, những người đã làm cha thấy thêm yêu gia đình của mình. Còn những chàng trai vẫn đang độc thân thì cũng chẳng cần vội vàng, bởi hạnh phúc đôi khi đến chậm một chút, nhưng nếu là đúng người thì chờ thêm cũng đáng.
Nhân Ngày của Cha 21 tháng 6, xin kính chúc tất cả những người cha trên khắp thế gian luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc bên gia đình.
Và riêng với những chàng trai giống nhân vật trong bài thơ, xin chúc các anh sớm gặp được một người biết thương mình, để sang năm khỏi phải ngồi uống cà phê rồi ngửa mặt lên trời hỏi tiếp:
“Em ơi, khi nào con anh mới chào đời?”
Biết đâu lúc ấy, người bên cạnh sẽ mỉm cười mà đáp:
“Anh cứ chờ thêm chút nữa,
Con mình đang trên đường đến rồi…”
Thiện tai! Nếu được như vậy, năm sau lại phải đổi tên bài thơ thành:
“Ngày của Cha - Cuối cùng cũng tới lượt tôi!”.

No comments:
Post a Comment