Có những vẻ đẹp khiến người ta ngỡ ngàng bởi nhan sắc, nhưng cũng có những vẻ đẹp khiến lòng người lưu luyến bởi sự thanh khiết và dịu dàng. Em trong "Giọt Ngọc Tinh Khôi" hiện lên như ánh sương mai còn đọng trên cánh ngọc lan, trong trẻo mà cao quý, thanh tao mà đằm thắm. Dáng em nhẹ như mây thu, hương em dịu như gió sớm, mang theo nét đẹp hiền hòa khiến lòng người tìm lại những khoảng trời bình yên đã lãng quên.
Giữa dòng đời nhiều đổi thay, em vẫn như viên ngọc quý được thời gian nâng niu, vẫn giữ nguyên sắc sáng tinh khôi của một tâm hồn đẹp. Không rực rỡ phô trương, không kiêu sa lộng lẫy, em tỏa sáng bằng sự dịu dàng và đức hạnh, như ánh trăng thanh soi sáng nhân gian, để ai một lần gặp gỡ cũng mãi nâng niu và trân quý.
Giọt Ngọc Tinh Khôi
Giọt nắng lung linh rơi cuối trời,
Em về lấp lánh nét tinh khôi.
Mộng thu chan chứa hồn say đắm,
Lạc bóng tình xưa khẽ gọi mời.
Mây trắng thênh thang trải nắng vàng,
Dáng em nghiêng nhẹ giữa thu sang.
Một câu hát cũ còn ngân vọng,
Biển khơi sao lặng đọng âm vang.
Sương sớm giăng đầy lối mộng tiên,
Áo dài hong nắng thoảng hương hiền.
Bóng em như hiện vầng quang sáng,
Soi tỏ tim ai những muộn phiền.
Nắng đổ bên hiên rạng ánh xa,
Giáng Hương thấp thoáng tựa trăng ngà.
Gió lay dìu dặt hồn thu thảo,
Thanh tao một nét dáng kiêu sa.
Trăng lên vằng vặc khúc nhạc vi,
Em như giọt ngọc giữa xuân thì.
Một đời vẫn giữ màu trong trẻo,
Thắp sáng niềm tin dịu mắt mi.
Dòng nước lang thang chảy nhẹ nhàng,
Bóng em như mộng giữa nhân gian.
Dẫu đời dâu bể muôn thay đổi,
Giọt ngọc tinh khôi sáng dịu dàng.

No comments:
Post a Comment