Diễn Đàn

Thursday, June 25, 2026

Cuối Tháng Sáu Và Một Bản Tình Ca

Hôm nay đã là những ngày cuối cùng của tháng Sáu. Hay nói cách khác, chỉ còn ít ngày nữa thôi, tháng Sáu sẽ lặng lẽ khép lại để nhường chỗ cho một tháng mới.

Thời gian quả thật là một điều kỳ lạ. Mới hôm nào còn nghe tiếng ve gọi hè râm ran, mới hôm nào những cơn mưa đầu hạ còn ghé qua bất chợt, vậy mà chỉ một cái chớp mắt, tháng Sáu đã lặng lẽ xếp hành lý để chuẩn bị rời đi.

Chiều thứ Năm, tôi lại ngồi trong căn phòng quen thuộc, pha cho mình một tách trà nóng rồi mở những bản tình ca cũ. Có lẽ ông trời cũng rất biết chiều lòng những người yêu nhạc. Ngoài khung cửa, mưa đang rơi thật nhẹ, từng hạt mưa như gõ nhịp lên mái hiên. Và giữa tiếng mưa đều đều ấy, tôi lại gặp "Tháng Sáu Trời Mưa", ca khúc của Hoàng Thanh Tâm phổ từ bài thơ cùng tên của Nguyên Sa.

Nghe đến câu đầu tiên, tôi đã phải bật cười:

"Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt,
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa..."

Thật tình, nghe đến chữ "lạy" là tôi thấy tác giả này có dấu hiệu hơi… nguy hiểm. Người ta thường lạy trời cho nắng đẹp, cho mùa màng tốt tươi, cho bình an sức khỏe. Riêng chàng thi sĩ này lại đi lạy trời mưa.

Mà chưa hết.

"Anh lạy trời mưa phong kín đường về,
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận..."

Tới đây thì tôi hoàn toàn hiểu ra. Hóa ra ông không yêu mưa đến thế. Ông chỉ yêu… người đang ngồi bên cạnh thôi. Mưa chỉ là đồng phạm, còn ông trời vô tình trở thành người tiếp tay cho tình yêu.

Thế mới thấy, mấy anh chàng si tình thời nào cũng giống nhau. Chỉ khác là người thì đổ lỗi cho đường xa ướt mưa như Đức Huy, còn người thì thẳng tay cầu xin ông trời khóa luôn đường về.

Nếu các cô gái thời nay đọc đến đây, chắc sẽ mỉm cười rồi rút điện thoại ra:

– Anh ơi, em gọi Uber rồi.

Thế là hết cả thơ với mộng.

Nhưng cái đáng yêu của bài hát lại nằm ở chỗ khác. Tác giả không hề nói những lời to tát. Chỉ là:

"Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến,
Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn..."

Nghe thật nhẹ nhàng mà cũng thật lãng mạn. Dường như trong thế giới của người đang yêu, hạnh phúc không nằm ở những điều quá lớn lao. Chỉ cần một bờ vai, một bàn tay nắm lấy nhau, một cơn mưa kéo dài thêm đôi chút là đủ.

Đến đoạn này thì tôi chịu thua hoàn toàn trước sự "nổi loạn" của thi sĩ Nguyên Sa:

"Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng,
Tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân..."

Thiện tai!

Đúng là khi yêu, người ta có quyền nói những điều mà người bình thường không dám nói. Da em trắng đến mức chẳng cần ánh sáng nữa. Tóc em mềm đến nỗi mùa xuân cũng trở nên kém hấp dẫn.

Rồi câu:

"Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân,
Vì anh gọi tên em là nhan sắc..."

Câu này khiến tôi bật cười mà cũng phải gật gù. Bởi khi yêu thật lòng, người ta thường mắc một căn bệnh rất dễ thương. Đó là căn bệnh "thiên vị". Cả thế giới có thể có vô số mỹ nhân, nhưng trong mắt người đang yêu, chỉ có một người là đẹp nhất.

Không cần đăng quang hoa hậu.

Không cần được cả thế giới công nhận.

Chỉ cần được một người gọi tên mình là "nhan sắc" cũng đủ rồi.

Có lẽ đó là sự thiên vị đáng yêu nhất của tình yêu.

Chiều cuối tháng Sáu, tiếng mưa vẫn còn rơi ngoài cửa sổ. Tôi ngồi nghe đi nghe lại bài hát ấy rồi mỉm cười một mình. Chợt nhận ra rằng tháng Sáu năm nào rồi cũng sẽ qua, những cơn mưa rồi cũng sẽ tạnh, nhưng những bản tình ca đẹp thì vẫn ở lại.

Bởi suy cho cùng, con người ta nhớ về một tháng không phải vì nó dài hay ngắn, mà vì trong tháng ấy có điều gì khiến trái tim mình rung động.

Và biết đâu, nhiều năm sau, khi tháng Sáu lại trở về cùng những cơn mưa quen thuộc, tôi vẫn sẽ ngồi đây, với một tách trà nóng, một căn phòng nhỏ và bài hát của Hoàng Thanh Tâm.

Rồi lại mỉm cười nghĩ rằng, trên đời này, có những người cầu trời cho nắng.

Còn những kẻ đang yêu thì chỉ mong...

"Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa!"


No comments:

Post a Comment