Khép rất nhẹ, như cách một buổi chiều cuối hạ lặng lẽ đi qua mà chẳng cần ai tiễn. Chỉ khi nhìn lại cuốn lịch còn một tờ cuối cùng, ta mới giật mình nhận ra mình vừa đi hết thêm một đoạn đường của năm.
Tháng Bảy này có gì?
Có những nụ cười.
Có những tiếng thở dài.
Có những ngày mở Facebook lên thấy cả trăm lời chào hỏi, cũng có những hôm chỉ muốn lặng lẽ đọc vài dòng rồi tắt máy.
Có những bài viết được nhiều người yêu mến hơn mình tưởng. Có những dòng chia sẻ chỉ vài chục người đọc, nhưng lại nhận được một lời bình luận khiến mình vui suốt cả ngày.
Hóa ra, niềm vui đâu phải lúc nào cũng đếm bằng con số.
Tháng Bảy cũng mang đến cô gái váy đỏ.
Cô gái ấy bước qua những con phố nhỏ, mang theo sắc đỏ của sự tự tin, của lòng nhiệt thành và một nụ cười đủ làm nhiều người chậm bước. Có người bảo cô đẹp. Có người nói cô dịu dàng. Có người chỉ lặng lẽ ngắm nhìn rồi mỉm cười.
Đến hôm nay, cô gái váy đỏ cũng phải tạm biệt mọi người.
Không phải vì cô đi mất.
Chỉ vì mùa đã thay.
Mỗi tháng đều có vẻ đẹp riêng, cũng như mỗi con người đều có một mùa để tỏa sáng. Tháng Bảy giữ cô trong ký ức, còn Tháng Tám sẽ mở cánh cửa cho một hình ảnh khác, dịu hơn, trầm hơn, mang theo hương đầu thu.
Tạm biệt em nhé, cô gái váy đỏ.
Cảm ơn em đã làm cho Tháng Bảy đẹp hơn.
Tháng Bảy cũng có những cuộc chia tay rất nhỏ.
Có người âm thầm rời khỏi danh sách bạn bè trên mạng xã hội.
Không một lời giải thích.
Không một cuộc tranh luận.
Chỉ một cú nhấp chuột.
Ngày xưa, chia tay phải gặp nhau, phải nói đôi lời. Bây giờ chỉ cần nút "Hủy kết bạn", mọi chuyện đã xong.
Lúc đầu cũng thấy ngỡ ngàng.
Rồi nghĩ lại, mạng xã hội vốn chỉ là một ngã tư rất đông người. Có người cùng đi một đoạn rồi rẽ sang con đường khác. Điều đó cũng bình thường như lá vàng rời cành khi mùa thu đến.
Giữ một người bằng nút kết bạn thì dễ.
Giữ nhau bằng sự đồng cảm mới khó.
Nếu ai đó chọn rời đi, hãy mỉm cười tiễn họ. Biết đâu, nhờ vậy mà khoảng trống ấy lại dành cho một người khác bước vào, mang theo nhiều niềm vui hơn.
Cuộc đời vốn là những cuộc gặp gỡ và chia xa.
Đừng trách những người đã đi.
Hãy cảm ơn vì họ từng đến.
Bởi mỗi người đều để lại một điều gì đó. Có người để lại một bài học. Có người để lại một kỷ niệm. Có người để lại một nụ cười. Có người để lại một chút tiếc nuối. Tất cả đều đáng quý, vì nhờ đó ta hiểu mình hơn ngày hôm qua.
Tháng Bảy cũng dạy ta biết tri ân.
Tri ân những người luôn ở lại, lặng lẽ nhấn một nút thích, viết vài dòng động viên hay chỉ đơn giản là ghé qua đọc.
Tri ân những người từng góp ý, từng phản biện để mình viết cẩn trọng hơn.
Tri ân cả những người không còn đồng hành nữa, vì họ giúp mình hiểu rằng không có con đường nào giữ được tất cả mọi người.
Điều quan trọng không phải là có bao nhiêu người đi cùng.
Mà là trên suốt chặng đường ấy, mình đã đối xử với họ bằng tất cả sự chân thành.
Ngày mai, Tháng Tám sẽ gõ cửa.
Biết đâu sẽ có một cô gái mặc chiếc váy tím dịu dàng ngồi bên hiên nhà ngắm gió thu. Biết đâu sẽ có thêm những người bạn mới, những câu chuyện mới, những bài viết mới và cả những nụ cười mới.
Cuộc sống đẹp ở chỗ luôn dành cho chúng ta một trang giấy trắng để bắt đầu.
Vậy nên, trước khi khép lại Tháng Bảy, xin cúi đầu cảm ơn tất cả.
Cảm ơn những niềm vui đã làm trái tim rộn ràng.
Cảm ơn những nỗi buồn đã dạy ta mạnh mẽ.
Cảm ơn những cuộc gặp để biết yêu thương.
Cảm ơn những cuộc chia tay để học cách buông nhẹ.
Và cảm ơn Tháng Bảy, vì đã đi qua cuộc đời bằng tất cả những được, mất, vui, buồn rất đỗi bình thường, nhưng đủ để biến một tháng trong năm thành một phần ký ức không thể nào quên.
Tạm biệt Tháng Bảy.
Xin chào Tháng Tám.
Mong những cơn gió đầu thu sẽ mang theo bình an đến mọi người, để chúng ta lại tiếp tục gặp nhau, vẫn bằng những dòng chữ chân thành, những nụ cười hiền và một trái tim luôn còn chỗ cho yêu thương.

No comments:
Post a Comment