Diễn Đàn

Thursday, July 2, 2026

Mộng Dưới Hoa

 Chưa Gặp Mà Đã... Yêu Tới Bến!

Như mọi cuối tuần, tôi lại pha một ly trà, mở chiếc loa cũ và bắt đầu cuộc hẹn với những bản tình ca đã sống lâu hơn cả tuổi thanh xuân của mình. Có người nghe nhạc để thư giãn. Có người nghe để nhớ người cũ. Riêng tôi, đôi khi chỉ ngồi nghe để... bắt lỗi các ông nhạc sĩ.

Tuần này đến lượt "Mộng Dưới Hoa" của Phạm Đình Chương phổ thơ Đinh Hùng.

Nghe xong, tôi kết luận ngay:

Ông Đinh Hùng này... hơi liều!

Bằng chứng nằm ngay hai câu đầu.

"Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng,

Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng."

Khoan!

Chưa gặp mà đã biết đẹp như trăng?

Thời nay mà nói câu này chắc thiên hạ hỏi ngay:

– Anh coi Facebook hay Instagram của người ta chưa?

Còn ngày xưa thì không.

Không hình.

Không video.

Không filter.

Không AI chỉnh mặt.

Vậy mà anh đã khẳng định chắc nịch.

Đúng là niềm tin mãnh liệt của người đang... chưa yêu nhưng chuẩn bị yêu.

Đọc tới đây tôi nhớ một câu chuyện vui.

Có anh chàng nọ khoe:

– Tôi yêu vợ tôi từ cái nhìn đầu tiên.

Bạn hỏi:

– Thế sao lấy nhau lâu vậy?

Anh đáp:

– Vì tôi phải mất ba năm mới tìm được đúng cô ấy!

Thế mới biết, đàn ông nhiều khi yêu bằng... trí tưởng tượng.

Mà trí tưởng tượng thì thường đẹp hơn thực tế vài bậc.

Đến câu:

"Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại..."

Tôi bắt đầu thấy... hồi hộp.

Ủa?

Việt Nam mình hồi đó có bao nhiêu cô mắt xanh?

Hay anh đang yêu... nàng tiên?

Rồi tiếp luôn:

"Âu yếm nhìn tôi không nói năng."

Đến đây thì tôi chịu.

Chưa gặp.

Chưa quen.

Chưa chào.

Mà cô ấy đã nhìn anh đầy âu yếm.

Nếu bây giờ mà kể chuyện này, chắc bạn bè sẽ hỏi:

– Anh uống trà hay uống... gì khác?

Nhưng đó mới là thi sĩ.

Người bình thường thấy một cô gái.

Thi sĩ thấy... định mệnh.

Người bình thường mới gặp thì hỏi:

– Em ăn cơm chưa?

Thi sĩ thì:

– Chúng ta hình như đã hẹn nhau từ kiếp trước!

Đúng là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Đến đoạn:

"Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ..."

Tôi lại bật cười.

Thời nay muốn yêu phải trải qua cả một quy trình.

Làm quen.

Nhắn tin.

Thả tim.

Thả haha.

Seen.

Không seen.

Giận.

Dỗi.

Block.

Mở block.

Còn anh này thì nhanh gọn:

Gặp.

Yêu.

Xong!

Nếu thời đó có mạng xã hội, chắc anh là người bị lừa nhiều nhất.

Nhưng thôi...

May mà ngày ấy chưa có.

Đến bốn câu:

"Nếu bước chân ngà có mỏi,

Xin em dựa sát lòng anh..."

Tôi thấy anh này bắt đầu khôn hơn.

Không nói:

– Em dựa vai anh.

Mà bảo:

– Dựa sát lòng anh.

Chiêu này cao!

Vai thì ai cũng có.

Nhưng lòng thì chỉ dành cho... người đặc biệt.

Rồi anh rủ luôn:

"Ta đi vào tận rừng xanh,

Vớt cánh rong vàng bên suối."

Tôi đọc đi đọc lại.

Rồi tự hỏi:

Ủa... đi hẹn hò sao lại đi vớt rong?

Mà rong còn màu vàng nữa chứ.

Tôi nghi anh này hồi nhỏ chắc chưa bao giờ phụ mẹ đi chợ.

Nếu không sẽ biết rong rất khó vớt.

Nhưng rồi tôi chợt hiểu.

Đó không phải rong.

Đó là... thơ.

Mà thơ thì có quyền không giống ngoài đời.

Nếu ai hỏi rong vàng ở đâu, xin cứ mỉm cười.

Cũng giống như "chim non lề đường nằm im giấu mỏ".

Đừng hỏi.

Hỏi rồi mất hay.

Đến đoạn:

"Hoa kề vai hương ngát mái đầu..."

Tôi phát hiện thêm một bí mật.

Từ Phạm Duy...

Đức Huy...

Đến Đinh Hùng...

Các ông đều rất thích... mái tóc phụ nữ.

Người thì cảm ơn mái tóc mềm.

Người thì mê tóc xõa.

Người thì để hương thơm bay quanh mái đầu.

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Có khi dầu gội đầu là phát minh vĩ đại nhất của tình yêu.

Đọc tiếp:

"Hy vọng thơm như má chớm đào..."

Ông Đinh Hùng đúng là cao thủ.

Hy vọng mà cũng thơm được.

Lại còn có màu hồng.

Nếu đem câu này hỏi mấy ông kỹ sư chắc chịu chết.

Nhưng hỏi thi sĩ thì ai cũng gật gù:

Đúng rồi!

Hy vọng phải thơm.

Không thơm sao gọi là hy vọng?

Đến câu cuối tôi cười lớn:

"Ôi, chưa gặp nhau như đã ước thề..."

Thế là hết.

Chưa gặp.

Mà đã thề.

Tôi tưởng tượng nếu cô gái biết chuyện chắc sẽ ngạc nhiên:

– Xin lỗi anh... mình gặp nhau khi nào?

Đúng là chỉ có thi sĩ mới làm được chuyện đó.

Rồi tôi nhớ đến điển tích Tây Sương Ký.

Trương Quân Thụy chỉ nhìn Thôi Oanh Oanh một lần đã mất ăn mất ngủ.

Hay Kim Trọng mới gặp Thúy Kiều một buổi đã về làm thơ nhớ suốt đêm.

Xem ra bệnh "yêu nhanh" này có lịch sử lâu đời rồi.

Không phải bây giờ mới có.

Chỉ khác là ngày xưa người ta làm thơ.

Ngày nay người ta... đổi ảnh đại diện.

Cuối cùng, tôi ngồi lặng nhìn ly trà đã nguội.

Bản nhạc cũng vừa dứt.

Tôi chợt nghĩ, nếu các thi sĩ ngày xưa sống trong thời đại AI, mạng xã hội và định vị GPS, chắc nhiều bài thơ sẽ ngắn hơn.

Thay vì:

"Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng..."

Có lẽ sẽ là:

– Em gửi anh cái location nhé!

May thay, họ sinh ra ở một thời khác.

Một thời người ta dám mơ.

Dám tưởng tượng.

Dám yêu một người chưa gặp.

Để rồi mấy chục năm sau, có một ông già cuối tuần ngồi nghe nhạc, cười một mình và tự nhủ:

"Thiệt tình... các ông thi sĩ này nguy hiểm quá!"

Nhưng cũng nhờ cái "nguy hiểm" đáng yêu ấy mà chúng ta có thêm một bài hát đẹp để nghe, một bài thơ đẹp để đọc và một cuối tuần thật vui để mỉm cười.

No comments:

Post a Comment