Thuyền không thể giữ được trăng trong lòng mình, cũng như trăng chẳng thể bước xuống khỏi bầu trời để cùng thuyền đi hết những bến bờ. Nhưng suốt một đời sông nước, thuyền vẫn ngước nhìn trăng, còn trăng vẫn âm thầm theo bước thuyền qua bao mùa nước nổi.
Tình yêu có lẽ cũng như thế. Có những người đến với nhau không phải để thay đổi cuộc đời của nhau, mà để làm cho những tháng ngày vốn bình thường bỗng trở nên có ý nghĩa hơn. Một người là dòng nước phiêu du, một người là ánh sáng dịu dàng trên cao. Một người đi qua những phong ba của cuộc sống, một người lặng lẽ soi đường trong những đêm dài.
Chiếc thuyền giữa dòng sông đêm thường mang dáng vẻ cô đơn. Nhưng nếu trên cao có một vầng trăng chờ đợi, sự cô đơn ấy bỗng trở thành một hành trình đầy thơ mộng. Bởi đôi khi điều làm người ta hạnh phúc không phải là đã nắm được bàn tay ai đó mãi mãi, mà là biết rằng ở một nơi nào đó, vẫn có một ánh mắt đang hướng về mình.
Thuyền và trăng cũng giống như hai người tình trong cuộc đời. Có lúc gần, lúc xa. Có khi mặt nước gợn sóng làm bóng trăng tan vỡ, có khi mây mù che khuất ánh trăng, nhưng chỉ cần trời quang, trăng lại hiện lên và thuyền lại tìm thấy người bạn tri âm của mình.
Người xưa thường ví tình yêu như một giấc mộng đẹp. Nhưng có những giấc mộng không cần tỉnh lại, bởi chính nó đã trở thành một phần ký ức nuôi dưỡng tâm hồn. Một buổi chiều cũ, một con đường quen, một ánh mắt năm nào, hay một vầng trăng từng soi hai người bên bến nước, tất cả đều có thể ở lại rất lâu trong trái tim.
Rồi một ngày, con thuyền sẽ đi xa hơn, dòng sông sẽ đổi thay, mái tóc con người cũng bạc màu theo năm tháng. Nhưng nếu trong đời từng có một vầng trăng để nhớ, từng có một ánh sáng dịu dàng đi cùng mình qua những đêm dài, thì đó đã là một ân huệ của cuộc đời.
Bởi tình yêu đẹp nhất đôi khi không phải là thuyền đưa được trăng về bến, mà là suốt hành trình lênh đênh, thuyền luôn biết trên cao kia vẫn có một vầng trăng đang dõi theo mình.

No comments:
Post a Comment