Nhưng gần đây, có vài bạn đọc rất vui tính và cũng rất chân thành nhắn tôi rằng: "Anh viết hay, nhưng dài quá. Đọc đến giữa bài thì điện thoại báo hết pin, hoặc đang đọc thì nồi canh sôi mất." Có người còn thú nhận: "Em đọc phần đầu rất mê, kéo xuống thấy còn dài quá nên hẹn mai đọc tiếp... rồi quên luôn."
Nghe xong tôi chỉ biết cười. Nghĩ lại cũng thấy có lý. Thời buổi bây giờ ai cũng bận rộn. Một bài viết ngắn đôi khi lại dễ chạm đến người đọc hơn là một bài thật dài.
Vì vậy, để chiều lòng quý anh chị và các bạn, từ nay tôi sẽ thử viết ngắn hơn ở một số bài tản mạn. Vẫn là những câu chuyện quen thuộc, vẫn là chút triết lý, chút hài hước và chút tình người, chỉ là gói gọn hơn để mọi người có thể đọc hết trong lúc uống một tách trà hay chờ ly cà phê vừa kịp thơm.
Dĩ nhiên, cũng xin báo trước một điều. Những bài nào cần kể cho trọn, cần đào sâu một câu chuyện hay một cảm xúc, thì tôi vẫn sẽ để chúng được dài như thường lệ. Có những điều, nếu cắt ngắn quá, cũng giống như xem phim mà chỉ xem đoạn giới thiệu, hay nghe một bản nhạc chỉ đến điệp khúc thì hơi... tiếc.
Mong rằng dù bài ngắn hay dài, chúng ta vẫn sẽ gặp nhau ở cuối mỗi trang viết, với một nụ cười và một chút bình yên còn đọng lại.

No comments:
Post a Comment