Hình như rất nhiều người Việt sống ở Mỹ đều ít nhiều có dịp làm quen với anh chàng này. Có người mới qua vài năm đã bị hắn tìm đến hỏi thăm. Có người sống ở Mỹ mười, hai mươi năm, cứ tưởng mình thuộc loại miễn nhiễm, vậy mà một ngày đẹp trời đang yên đang lành bỗng hắt xì một tràng, nước mắt nước mũi thi nhau chảy, thế là chính thức gia nhập hội dị ứng lúc nào không hay.
Dị ứng cũng chẳng biết tôn trọng mùa màng. Xuân, hạ, thu, đông, mùa nào cũng có thể xuất hiện. Mùa xuân có phấn hoa, cây cỏ đâm chồi. Mùa hè có cỏ, bụi và đủ thứ bay lơ lửng trong không khí. Sang thu lại thêm phấn của một số loài cây cỏ, nhất là ragweed, một trong những thủ phạm nổi tiếng của mùa dị ứng ở Mỹ. Mùa đông tưởng được yên thì lại có bụi trong nhà, nấm mốc, máy sưởi làm không khí khô, rồi mạt bụi.
Chưa kể nhà nào có chó mèo thì còn thêm lông, gàu da và những chất gây dị ứng từ thú cưng. Mấy chú chó, cô mèo thì rất dễ thương, nhưng cái mũi của mình có đồng ý với sự dễ thương ấy hay không lại là chuyện khác.
Riêng tôi, dị ứng thường rõ rệt nhất vào khoảng giao thời giữa mùa hè và mùa thu, đặc biệt từ giữa tháng Tám đến giữa tháng Chín.
Năm ngoái tôi cũng bị, nhưng nhẹ nên chẳng quan tâm lắm. Năm nay thì anh chàng Allergy trở lại, có lẽ thấy năm ngoái tôi coi thường nên quyết định cho tôi biết mặt.
Cách đây khoảng một tuần, mũi bắt đầu ngứa. Rồi mắt ngứa, nước mắt chảy. Sau đó là hắt hơi, hắt xì liên tục. Mỗi lần ít thì năm sáu cái, nhiều thì mười cái hoặc hơn. Có những lúc tôi chưa kịp hoàn hồn sau cái thứ sáu thì cái thứ bảy, thứ tám đã nối đuôi nhau tới.
Người ngoài nghe chắc tưởng tôi đang tập một loại nhạc cụ mới.
Khổ nhất là lúc đang làm việc hay đang nói chuyện với ai đó. Một tiếng hắt xì còn lịch sự được, chứ mười tiếng liên tiếp thì chẳng còn biết phải xin lỗi ở tiếng thứ mấy.
Ngày đầu tiên, theo thói quen, tôi chạy ra tiệm thuốc. Đứng trước cả một rừng thuốc dị ứng, hộp xanh, hộp đỏ, hộp trắng, đủ loại quảng cáo nghe rất hấp dẫn, cuối cùng tôi chọn một loại mang về.
Uống rồi chờ.
Chờ mãi.
Cái bệnh vẫn bình chân như vại.
Hai ngày sau, thấy tình hình không ổn, tôi gọi cho bác sĩ gia đình.
Tôi nói:
Anh chàng ơi, cho tôi xin toa thuốc trị dị ứng đi, chịu hết nổi rồi.
Anh hỏi tôi bị thế nào. Tôi kể ngứa mũi, ngứa mắt, chảy nước mắt, hắt hơi liên tục. Anh hỏi thêm một loạt câu, tôi trả lời hết.
Cuối cùng anh bảo đại ý:
Thuốc ông đang uống thì bỏ đi. Ra tiệm mua Cetirizine 10 mg, loại trong hình này, rồi dùng đúng theo hướng dẫn.
Tôi nghe lời.
Ra tiệm nhìn giá mới thấy… dị ứng hình như cũng biết lựa thuốc sang.
Loại này mắc gấp ba, bốn lần loại tôi tự mua trước đó. Tôi đứng nhìn cái hộp một lúc, trong bụng nghĩ: thuốc gì mà chưa uống đã làm mình đau… túi tiền.
Nhưng thôi, bác sĩ bảo thì mua.
Tối hôm ấy trước khi đi ngủ, tôi uống một viên.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi sinh hoạt bình thường. Vài tiếng trôi qua mới chợt nhớ:
Ủa, mình đang bị dị ứng mà?
Mũi vẫn còn hơi ngứa một chút, nhưng trận địa đã im ắng. Không còn những tràng hắt xì như súng đại liên nữa. Mắt cũng dễ chịu hơn.
Tôi mừng quá.
Và con người ta có một tật rất lạ: vừa khỏe một chút là bắt đầu quên ngay những đau khổ hôm qua.
Chiều hôm đó, thấy trong người yên ổn, tôi ung dung đi ra sau vườn ngắm hoa. Chắc trong bụng còn muốn thử xem thuốc hay đến mức nào.
Hoa vẫn đẹp.
Trời vẫn đẹp.
Tôi đứng ngắm một hồi, trong lòng rất thi sĩ.
Nhưng vừa bước vào nhà thì:
Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!...
Một tràng liên tục.
Lúc ấy tôi mới hiểu thiên nhiên có thể rất thơ mộng, nhưng phấn hoa thì chẳng biết làm thơ.
Tối đó tôi uống viên thứ hai theo đúng hướng dẫn. Rồi tiếp tục những ngày sau. Đến hôm nay là viên thứ tư, tình hình đã dễ chịu hẳn. Có vẻ như anh chàng Allergy đã chán tôi, xách hành lý bỏ đi rong chơi đâu đó giữa trời phiêu lãng.
Hy vọng hắn đi luôn, đừng nhớ đường trở lại.
Qua chuyện nhỏ này, tôi rút ra một kinh nghiệm khá thực tế. Khi bị dị ứng, nhất là triệu chứng kéo dài hoặc làm mình khó chịu nhiều, đừng thấy người này uống thuốc gì thì mình chạy đi mua thuốc ấy. Cũng đừng đứng trước quầy thuốc rồi chọn theo cảm tính như tôi lúc đầu. Cùng là dị ứng nhưng nguyên nhân, triệu chứng, tuổi tác, bệnh nền và những thuốc đang sử dụng của mỗi người có thể khác nhau. Tốt nhất nên hỏi bác sĩ hoặc dược sĩ để được hướng dẫn loại thuốc phù hợp.
Và quan trọng hơn nữa, thuốc đã ghi mỗi ngày một viên thì cứ một viên mà uống. Đừng mang tinh thần rất quen thuộc của chúng ta ra áp dụng:
Một viên lâu khỏi quá, thôi uống hai viên cho nó mạnh!
Thuốc không phải cà phê. Cà phê nhạt có thể thêm một muỗng, còn thuốc thì không nên tự ý thêm liều.
Còn câu các cụ ngày xưa thường nói, của rẻ là của ôi, trường hợp của tôi lần này nghe cũng có vẻ đúng. Nhưng nghĩ kỹ thì thuốc mắc chưa chắc đã tốt hơn thuốc rẻ; quan trọng nhất vẫn là đúng hoạt chất, đúng bệnh, đúng người và đúng liều.
Bây giờ hộp Cetirizine 10 mg vẫn nằm trên bàn. Tôi nhìn nó với một tình cảm khá đặc biệt. Không đến mức biết ơn như ân nhân cứu mạng, nhưng ít nhất nó cũng đã trả lại cho tôi những buổi sáng không còn hắt xì đến chảy nước mắt.
Chỉ có điều từ nay, mỗi lần ra sau vườn nhìn hoa, tôi sẽ giữ một khoảng cách lịch sự.
Hoa cứ việc đẹp.
Tôi cứ việc ngắm.
Còn chuyện ghé mũi lại gần để thưởng thức hương thơm thì… xin phép suy nghĩ thêm.
Bởi ở tuổi này tôi mới hiểu, có những cái đẹp trong đời chỉ nên đứng xa mà thưởng thức.
Đến gần quá, đôi khi lại phải uống thuốc!

No comments:
Post a Comment