Cuối cùng nàng cũng chịu về.
Tôi chờ nàng mấy hôm nay, sáng nào cũng bước ra hiên nhìn trời, chiều nào cũng ngó hàng cây xem có chiếc lá nào vàng chưa.
Không phải tôi sốt ruột.
Chỉ là người ta chờ một người đẹp thì thường hay nhìn đồng hồ nhiều hơn bình thường một chút.
Mà nàng cũng lạ.
Biết người ta mong mà cứ đủng đỉnh.
Hạ đã bắt đầu mệt, nắng sau bao ngày hung hăng cũng bớt gay gắt, vậy mà nàng vẫn cứ đứng đâu đó sau chân trời, thỉnh thoảng gửi sang một ngọn gió nhẹ như để nhắn:
Chờ em chút nhé, em đang tới.
Nghe vậy thì biết làm sao?
Chờ chứ sao!
Ai bảo nàng là Thu.
Nếu là mùa khác, có khi tôi đóng cửa đi ngủ từ lâu rồi.
Nhưng nàng thì khác.
Nàng chẳng cần trang điểm nhiều. Chỉ khoác lên trời một màu xanh cao hơn, rắc xuống đường vài chiếc lá vàng, pha cho nắng một chút màu mật ong, rồi thả một cơn gió đi ngang qua vai người ta.
Chừng đó thôi cũng đủ làm lòng người mềm xuống.
Tôi vẫn nghi nàng biết mình đẹp.
Mà người con gái biết mình đẹp thường nguy hiểm lắm.
Nàng chẳng cần nói yêu ai, chỉ cần đi ngang qua đời người ta thật chậm, để lại một chút hương trong gió, một chút nắng trên hiên, rồi quay lưng bước tiếp.
Thế là có người đứng nhìn theo.
Đứng lâu quá lại sinh thơ.
Sinh thơ nhiều quá lại thành tương tư.
Mà tương tư mùa thu thì bác sĩ cũng khó kê thuốc.
Nàng Thu à,
Năm ngoái nàng đến rồi đi nhanh quá.
Tôi còn chưa kịp mời nàng một ly cà phê thì sân đã đầy lá.
Tôi chưa kịp hỏi nàng thích hoa gì thì gió đông đã kéo về.
Tôi chưa kịp nói một câu gì tình cảm, nàng đã bỏ tôi ngồi một mình bên cửa sổ.
Phụ nữ gì mà vô tình thế không biết!
Nhưng thôi, chuyện cũ bỏ qua.
Năm nay nàng trở lại, tôi quyết định đối xử với nàng tử tế hơn.
Mỗi sáng tôi sẽ dành cho nàng một ly cà phê.
Nàng uống đen cũng được.
Thêm đường cũng được.
Còn nếu nàng bảo:
Em chỉ muốn ngồi bên anh thôi.
Thì…
cà phê khỏi pha cũng được.
Hai người ngồi im nhìn nắng cũng đã đủ thơ rồi.
Người ta thường bảo mùa thu buồn.
Tôi không tin.
Thu có buồn hay không còn tùy người ngồi cạnh mình là ai.
Một mình nhìn lá rơi thì gọi là cô đơn.
Hai người cùng nhìn lá rơi thì gọi là lãng mạn.
Một mình đi dưới mưa thu thì thấy lạnh.
Hai người đi chung dưới một chiếc dù, vai thỉnh thoảng chạm nhau, thì tự nhiên lại mong con đường dài thêm vài đoạn.
Thành ra nhiều khi chẳng phải mùa thu làm người ta buồn.
Chỉ tại bên cạnh thiếu một người.
Nàng thấy tôi nói có lý không?
Nếu có lý thì chiều nay ghé qua.
Tôi để dành chiếc ghế bên cửa sổ cho nàng.
Nàng cứ mặc chiếc váy màu nắng mật ong mà đến. Tóc đừng buộc cao quá, cứ để gió thu nghịch vài sợi trên vai.
Còn tôi sẽ giả vờ bình thản.
Tôi sẽ nâng tách cà phê, nhìn ra ngoài cửa sổ như một người đàn ông từng trải, đã đi qua đủ những vui buồn của cuộc đời nên chẳng còn dễ rung động.
Nhưng nàng đừng tin.
Đàn ông đứng trước mùa thu cũng giống như cây đứng trước gió.
Ngoài miệng bảo:
Không sao.
Trong lòng lá đã rung hết rồi.
Có tuổi rồi, người ta thường dặn mình phải điềm đạm.
Thấy người đẹp thì nhìn vừa phải.
Gặp cảnh đẹp thì thưởng thức nhẹ nhàng.
Tim có đập nhanh một chút cũng phải giả bộ như không.
Nhưng khổ nỗi nàng Thu chẳng biết điều.
Nàng cứ mang nắng vàng trải xuống lối đi.
Cứ thả lá bay.
Cứ đem gió đến vuốt nhẹ hàng cây.
Rồi chiều xuống lại nhuộm cả chân trời thành một màu vàng dịu dàng đến mức người cứng lòng mấy cũng phải mềm.
Nàng làm vậy rồi còn bắt tôi bình thản sao được?
Tôi có một điều muốn hỏi.
Nàng đi qua bao nhiêu thế kỷ, làm biết bao thi sĩ tương tư, khiến bao nhạc sĩ viết tình ca, chắc nàng có nhiều người yêu lắm phải không?
Nếu đúng vậy thì tôi xin phép không ghen.
Ghen với thi nhân từ mấy trăm năm trước mệt lắm.
Tôi chỉ xin nàng một điều:
Mỗi năm khi trở lại, nhớ dành cho tôi một buổi chiều.
Không cần lâu.
Chỉ một buổi thôi.
Nàng ngồi bên hiên.
Tôi pha cà phê.
Hai đứa nhìn nắng rơi trên những chiếc lá đang đổi màu.
Nàng kể chuyện những nơi nàng vừa đi qua.
Tôi kể nàng nghe những chuyện trong một năm nàng vắng mặt.
Chuyện nào vui thì cùng cười.
Chuyện nào buồn thì thôi, bỏ vào gió.
Gió thu vốn rộng lòng, chắc mang đi giùm được.
Nếu đang nói chuyện mà nàng thấy tôi nhìn nàng hơi lâu, xin đừng hỏi.
Đàn ông đến một tuổi nào đó thường không còn giỏi giải thích.
Có những điều chỉ nên để trong ánh mắt.
Nói ra hết thì mất duyên.
Vả lại, biết đâu tôi chẳng nhìn nàng.
Tôi chỉ đang nhìn một chiếc lá vàng mắc trên tóc nàng thôi.
Còn nếu nàng hỏi:
Sao anh không lấy xuống?
Tôi sẽ nói:
Cứ để đó đi.
Đẹp mà.
Nàng Thu à,
Có người sợ thời gian.
Tôi thì không.
Tôi chỉ sợ mình đi qua thời gian quá nhanh mà quên ngắm những điều đẹp đẽ.
Một buổi sáng yên.
Một chiều nắng nhạt.
Một tách cà phê thơm.
Một người ngồi bên cạnh khiến mình thấy cuộc đời bỗng nhẹ đi.
Những thứ ấy chẳng ồn ào, nhưng càng có tuổi càng thấy quý.
Cho nên năm nay nàng cứ ở chơi lâu một chút.
Đừng mới đến đã nghĩ chuyện ra đi.
Lá cứ vàng từ từ.
Gió cứ se từ từ.
Chiều cứ xuống thật chậm.
Và nếu được, nàng cũng cứ làm tôi xao xuyến… từ từ thôi.
Tim người ta đâu còn hai mươi tuổi nữa.
Nàng mà đẹp quá, tôi chịu không nổi thì biết bắt đền ai?
Chào nàng Thu.
Tôi đã mở cửa.
Chiếc ghế bên hiên vẫn còn trống.
Cà phê vừa thơm.
Nắng vừa nghiêng.
Chỉ thiếu nàng.
Nếu tối nay nàng chưa đến, ngày mai tôi vẫn chờ.
Ngày mai chưa đến, tôi chờ thêm ngày nữa.
Nhưng nhớ đừng để lâu quá nhé.
Bởi tôi sợ đến lúc nàng chịu xuất hiện, tôi giận.
Mà đàn ông giận mùa thu thì thường chỉ có một cách trả thù:
Làm một bài thơ thật tình… rồi đề tặng nàng.
Thu về hong nắng tóc em,
Gió đưa hương nhớ dịu mềm bờ vai.
Gặp em thu bỗng kéo dài,
Để anh thương mãi một người giữa thu.

No comments:
Post a Comment