Diễn Đàn

Saturday, August 22, 2026

Cứ Đến Mùa, Ta Lại Thương Nhau

 Thu thương,

Anh chẳng biết lá thư này rồi sẽ gửi về đâu. Bởi em không có một địa chỉ để anh đề ngoài phong bì, không có một con đường nhất định để người đưa thư tìm đến. Em ở trong ngọn gió vừa se ngoài cửa, trong chiếc lá chao nghiêng cuối phố, trong màu nắng mật ong còn sót lại trên hiên nhà. Và đôi khi, anh nghĩ em ở ngay trong lòng anh, nơi cứ mỗi độ trời sang mùa lại bỗng dưng xao động.

Thu à,

Anh đã gặp em biết bao lần trong đời, vậy mà lần nào em trở lại, anh cũng ngỡ như lần đầu.

Em chẳng cần son phấn. Chỉ một chút nắng vàng trên tóc, một làn gió mỏng ngang vai cũng đủ khiến đất trời dịu xuống. Em chẳng cần nói lời yêu. Chỉ cần thả một chiếc lá trước thềm là anh đã nghe trong đó cả một lời hẹn hò.

Có lẽ vì thế mà anh yêu em.

Yêu cái cách em đến thật nhẹ, không ồn ào chiếm lấy một khoảng trời, nhưng rồi lại khiến người ta nhớ đến nao lòng. Yêu những buổi chiều nắng nghiêng như mật, những con đường lá phủ mềm chân, những đêm trăng bỗng cao hơn và tiếng gió ngoài song nghe như lời ai thủ thỉ.

Anh đã đi qua đủ những mùa trong đời để hiểu rằng có những điều đẹp nhất không phải vì chúng ở lại mãi, mà bởi chúng biết cách đi qua thật dịu dàng.

Em cũng vậy.

Anh biết rồi một ngày em sẽ rời đi.

Những chiếc lá cuối cùng sẽ rụng. Gió sẽ lạnh hơn. Con đường vàng hôm nay rồi sẽ mang màu của mùa khác. Anh không trách em. Bởi nếu em ở lại mãi, có lẽ anh đã chẳng mong em đến đến thế.

Chỉ xin em, những ngày còn ở đây, hãy đi chậm một chút.

Chậm để anh còn được đứng bên hiên nhìn nắng đậu trên vai em. Chậm để anh còn có thể nhặt một chiếc lá, ép vào trang sách và giả vờ rằng mình vừa giữ được một phần của mùa. Chậm để anh còn đủ thời gian viết cho em những câu thơ vụng về mà anh biết em sẽ chẳng bao giờ chê.

Và nếu có một chiều nào đó, em thấy một người đàn ông đứng lặng dưới hàng cây, đừng nghĩ anh đang buồn.

Có thể anh chỉ đang đợi em.

Đợi một cơn gió mang hương mùa về gần hơn. Đợi một chiếc lá rơi đúng vào bàn tay. Đợi ánh hoàng hôn nhuộm vàng con đường để anh được tưởng tượng rằng em đang từ phía cuối chiều bước lại.

Nếu em hỏi anh muốn gì ở em, anh sẽ chẳng xin em ở lại.

Tình yêu đẹp đôi khi không phải là giữ người mình thương bên cạnh, mà là biết nâng niu từng phút giây người ấy còn hiện diện.

Anh chỉ xin được thương em theo cách của mình.

Khi em đến, anh mở cửa.

Khi em ngồi bên hiên, anh pha một tách cà phê.

Khi em lạnh, anh hong chút nắng còn sót lại trong tim mình gửi em.

Và khi em phải đi, anh sẽ đứng đó nhìn theo, không níu áo, không trách hờn. Bởi anh biết sau những tháng ngày xa cách, em sẽ lại trở về.

Thu thương,

Nếu năm sau em còn nhớ con đường này, xin hãy ghé lại.

Cánh cửa vẫn ở đó.

Hiên nhà vẫn ở đó.

Và người đàn ông đã trót đem lòng thương em, có lẽ cũng vẫn ở đó, già thêm một tuổi, tóc thêm vài sợi bạc, nhưng sẽ dành cho em nguyên vẹn nụ cười của mùa cũ.

Bởi giữa cuộc đời có biết bao cuộc gặp gỡ cần một lời hẹn mới có ngày tương phùng.

Riêng anh và em thì không.

Chúng ta chẳng cần hẹn.

Cứ đến mùa…

là lại thương nhau.

Từ một người vẫn đợi em bên hiên nhà,

Thu về hong nắng trước hiên nhà,
Gió khẽ đưa hương chạm tóc ta.
Anh chẳng giữ mùa qua ngõ vắng,
Chỉ mong giữ được chút tình Thu.

Và thế là lá thư khép lại, nhưng tình dành cho Thu thì vẫn còn nằm đâu đó giữa hiên nhà, trong chiếc lá vàng và ngọn gió se ngang cửa. Anh không hẹn em ở lại, bởi yêu một mùa cũng như yêu một người: càng thương càng không muốn buộc ràng. Cứ đi nhé, Thu! Khi nào mỏi bước, hãy trở về. Anh vẫn để dành một khoảng nắng bên thềm và một góc tim ấm áp để đón em.


No comments:

Post a Comment