Diễn Đàn

Thursday, August 6, 2026

NHẶT MỘT VẠT NẮNG (P3)

 Phần 3 – Chiếc Lọ Đầy Ánh Sáng

Từ ngày có chiếc lọ thủy tinh, tôi bỗng thấy mình bận hơn.

Sáng nào đi làm cũng phải ghé qua công viên một vòng.

Không phải để tập thể dục.

Mà để... nhặt nắng.

Đúng hơn là để xem hôm nay có vạt nắng nào đẹp đáng mang về không.

Tất nhiên, người đi đường chẳng ai nhìn thấy.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên thỉnh thoảng đứng giữa lối đi, mỉm cười với khoảng không rồi cúi xuống, nhẹ nhàng đưa hai tay như đang nâng một vật rất quý.

Có hôm, một cậu bé chạy ngang kéo tay mẹ.

- Mẹ ơi, chú kia đang bắt bướm hả mẹ?

Người mẹ nhìn tôi rồi cười.

- Không con.

Chắc chú ấy đang tìm tuổi thơ.

Tôi nghe được, bật cười.

Có lẽ chị nói đúng.

Từ ngày gặp nàng, tôi cũng không biết mình đang đi nhặt nắng hay đi tìm lại chính mình.-

Một tuần sau.

Quán cà phê cũ.

Tôi đến sớm hơn thường lệ.

Chiếc lọ thủy tinh đặt ngay ngắn trên bàn.

Nắng đầu thu len qua khung cửa, chiếu vào chiếc lọ làm nó lấp lánh như chứa đầy những hạt vàng li ti.

Tôi đang ngắm nghía thì nàng xuất hiện.

Vẫn chiếc váy trắng ngà.

Vẫn chiếc nón cói nhỏ buộc dải ruy băng màu be.

Nàng vừa ngồi xuống đã nhìn ngay chiếc lọ.

- Anh bỏ được bao nhiêu vạt rồi?

Tôi nghiêm túc đáp:

- Hôm nay vừa tròn bảy.

Nàng mở to mắt.

- Nhiều vậy?

- Một vạt ở công viên.

Một vạt trên bậc thềm nhà thờ.

Một vạt trên vai một cụ già đang đọc báo.

Một vạt trong tiếng cười của đứa bé.

Một vạt trên tách cà phê sáng.

Một vạt trên chiếc lá vừa rơi.

Và...

Tôi nhìn nàng.

- Vạt cuối cùng vừa bước vào quán.

Nàng đỏ mặt.

Khẽ cúi xuống khuấy ly cà phê.

- Anh... nói chuyện lúc nào cũng như làm thơ.

- Không.

Là vì em lúc nào cũng giống một bài thơ.

Nàng cười.

Tiếng cười rất nhỏ.

Nhưng chiếc lọ trên bàn bỗng sáng lên.

Ít nhất là trong mắt tôi.

Nàng chống cằm nhìn chiếc lọ.

- Em vẫn thắc mắc.

- Gì vậy?

- Nếu một ngày chiếc lọ đầy thì sao?

Tôi ngẫm nghĩ một lúc.

- Thì mình sẽ đi mua thêm một chiếc khác.

Nàng lắc đầu.

- Tham quá.

- Không.

Người tham là người giữ cho riêng mình.

Còn anh...

Anh muốn chia nắng.

Nàng nhìn tôi rất lâu.

Rồi bất ngờ lấy trong túi xách ra một chiếc lọ nhỏ khác.

Giống hệt chiếc lọ của tôi.

- Em cũng có một cái.

Tôi ngạc nhiên.

- Từ bao giờ?

- Từ hôm gặp anh.

- Bên trong có gì chưa?

Nàng mỉm cười.

- Có rồi.

- Bao nhiêu vạt?

- Không biết.

Em không đếm.

Tôi cười.

- Sao lại không đếm?

Nàng đưa chiếc lọ lên trước ánh nắng.

Trong chiếc lọ, những tia nắng phản chiếu thành muôn vàn đốm sáng lung linh.

Nàng nói rất khẽ.

- Vì có những điều, hễ đem ra đong đếm thì sẽ bớt đẹp.

Tôi lặng người.

Đúng là vậy.

Tình cảm đâu thể cân bằng gram.

Nỗi nhớ đâu thể đo bằng mét.

Và hạnh phúc cũng chẳng ai tính bằng con số.

Người phục vụ mang hai ly cà phê đến.

Vô tình nhìn hai chiếc lọ.

Anh ta cười.

- Hai anh chị sưu tầm lọ đẹp quá.

Tôi và nàng nhìn nhau.

Không ai giải thích.

Bởi có những câu chuyện, nếu phải giải thích thì sẽ mất đi một nửa vẻ đẹp.

Ra về, nàng cẩn thận cầm chiếc lọ lên.

Khẽ chạm vào chiếc lọ của tôi.

"Keng..."

Một tiếng rất nhỏ.

Nhưng nghe như hai vạt nắng vừa chạm vào nhau.

Nàng mỉm cười.

- Hẹn lần sau... mình đi nhặt nắng nhé.

Tôi gật đầu.

- Nhưng lần này, đừng chỉ nhặt dưới đất.

- Vậy nhặt ở đâu?

Tôi nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh của nàng.

Mỉm cười.

- Nhặt trong những nụ cười.

Vì anh vừa phát hiện ra...

Keng nhẹ... hai vạt nắng giao duyên,
Nghiêng theo ánh mắt đẹp vô biên.
Từ nay đâu phải tìm trên đất,
Nắng se tơ mộng đến thuyền quyên.

Có những vạt nắng đẹp nhất, không rơi từ bầu trời xuống.

Mà được sinh ra từ ánh mắt của một người, khi họ nhìn một người khác bằng tất cả sự dịu dàng.


No comments:

Post a Comment