Diễn Đàn

Saturday, September 12, 2026

KHI TRĂNG PHẢI LÒNG NÀNG THU

 Đêm thu có những lúc đẹp đến mức người ta chẳng biết nên ngắm trăng hay ngắm người.

Trăng lên muộn, treo lơ lửng phía sau hàng cây. Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống mặt hồ, kéo thành một vệt dài lung linh. Gió se se, đủ làm những chiếc lá khẽ động và cũng đủ khiến người ta muốn ngồi gần nhau thêm một chút.

Nàng thu xuất hiện trong khung cảnh ấy.

Nàng đứng bên hồ, tà áo nhẹ theo gió, mái tóc dài đôi lúc che ngang một bên má. Chẳng biết nàng đang nhìn trăng hay trăng đang nhìn nàng, chỉ thấy cả hai cứ im lặng đối diện nhau.

Tôi ngồi phía xa, bỗng thấy chuyện có vẻ không ổn.

Bởi tối nay trăng hình như chẳng thèm nhìn tôi.

Nó nghiêng hẳn về phía nàng.

Người xưa thường ví giai nhân với trăng. Nhưng đêm ấy tôi lại thấy tội cho trăng. Nó ở trên cao, sáng cả một vùng trời, vậy mà gặp nàng thu vẫn phải nghiêng xuống nhìn.

Tôi thầm nghĩ:

“Trăng ơi, giữ chút thể diện đi chứ!”

Nhưng trăng mặc kệ.

Nàng bước vài bước, trăng theo vài bước. Nàng dừng bên hàng cây, ánh trăng len qua kẽ lá tìm đến bờ vai. Nàng cúi nhặt chiếc lá vàng, trăng lại rót ánh sáng xuống bàn tay.

Tới mức ấy thì tôi hiểu.

Trăng cũng biết tương tư.

Nàng quay lại hỏi:

“Anh nhìn gì vậy?”

Tôi đáp:

“Nhìn trăng.”

Nàng ngước lên trời.

“Trăng đẹp không?”

Tôi nhìn nàng một lát rồi nói:

“Đẹp. Nhưng hình như tối nay trăng hơi mất tập trung.”

Nàng bật cười.

Tiếng cười rơi xuống đêm thu nhẹ như gió chạm mặt hồ.

Có những khoảnh khắc chẳng cần nói thành lời yêu. Chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một người đứng cạnh mình dưới trăng cũng đủ khiến một đêm bình thường trở thành kỷ niệm.

Tôi vẫn nghĩ tình yêu đẹp nhất đôi khi nằm ở những điều chưa nói.

Một bàn tay muốn nắm mà còn ngập ngừng.

Một bờ vai rất gần nhưng chưa dám tựa.

Một câu thương đã đến đầu môi rồi lại giấu vào trong.

Chính khoảng cách nhỏ bé ấy mới khiến lòng người xao động.

Đêm xuống sâu hơn.

Nàng vẫn đứng bên hồ.

Tôi vẫn ngồi đó.

Còn vầng trăng trên cao dường như càng lúc càng nghiêng.

Tôi bỗng không biết mình nên ghen với trăng hay nên cảm ơn nó. Bởi nhờ ánh trăng ấy, tôi mới nhìn thấy nàng thu đẹp đến vậy.

Thôi thì cứ để trăng ngắm.

Trăng ở xa, tôi ở gần.

Xét cho cùng, tôi vẫn còn lợi thế.

Chỉ mong một ngày nào đó, khi nàng ngước nhìn vầng trăng và hỏi:

“Đêm nay trăng có đẹp không?”

Tôi đủ can đảm trả lời:

“Trăng đẹp. Nhưng từ khi có em, tôi chẳng còn nhớ mình đã nhìn trăng bao lâu nữa.”

Trăng nghiêng một nửa bên trời,
Nửa kia rơi xuống mắt người tôi thương.
Nàng thu đứng giữa làn sương,
Trăng say bóng nguyệt, tôi vương bóng nàng.


No comments:

Post a Comment