Diễn Đàn

Wednesday, September 2, 2026

MÔI THU

Có những chiều thu, nắng chẳng chịu vàng trên lá mà cứ tìm một bờ môi để đậu. Rồi chẳng biết tại gió hay tại người, một chút sương vừa gieo đã hóa thành nhớ, một giọt nắng còn nguyên trinh chưa kịp hong khô đã vướng phải hương tình.

Môi Thu trong tôi có lẽ cũng vậy. Không hẳn là một nụ cười, càng chưa chắc là một nụ hôn. Chỉ là chút táo ngọt nơi lời chưa nói, chút lung linh được đêm đem giấu kỹ, khiến người đối diện chưa kịp chạm đã thấy lòng mình nghiêng mất một bên.

Thôi thì cứ để mùa thu rót mềm buổi chiều, để tóc huyền ươm trăng và đôi môi giữ lại điều chưa ngỏ. Bởi đôi khi tình yêu đẹp nhất ở khoảng cách rất gần: môi còn đợi môi, nụ còn chờ nụ… mà lòng đã biết thương nhau từ bao giờ.

MÔI THU

Môi em nhỏ xuống chiều mềm,
Gieo sương một thoáng cho đêm mọc tình.
Anh hong giọt nắng nguyên trinh,
Chưa khô đã vướng hương tình môi ai.

Tóc huyền trút xuống bờ vai,
Ươm trăng vào suối tóc dài đêm say.
Anh đưa tay nhặt hương bay,
Hương chưa kịp giấu, bàn tay đã mềm.

Môi em táo ngọt lời êm,
Nửa ngày muốn cất, nửa đêm rối bời.
Anh nghe thu trút nụ cười,
Mà sao một thoáng đất trời liêu xiêu.

Em phơi môi giữa nắng chiều,
Cho sương mắc cạn, cho điêu đứng mình.
Đêm đem giấu chút lung linh,
Chạm chưa tới nụ… đã tình với nhau.

Mai thu trút hết sắc màu,
Xin em giữ lại nụ đầu hôm nay.
Anh còn nhặt chút heo may,
Giấu vào môi đợi… một ngày môi em.

No comments:

Post a Comment