(Texas / Oklahoma at Red River)
Red River, hay còn gọi là con sông đỏ, là ranh giới tự nhiên phân chia hai tiểu bang Texas và Oklahoma ở miền Trung Nam nước Mỹ. Con sông mang nước màu đỏ đặc trưng do phù sa giàu khoáng chất, chảy uốn lượn qua những vùng đất rộng lớn, gắn liền với lịch sử, địa lý và đời sống của cư dân hai bên bờ. Không chỉ là đường biên trên bản đồ, Red River còn là một dòng chảy văn hóa, chứng kiến bao đổi thay của thời gian và con người nơi đây.
Sau trận tuyết đầu mùa ngày 25 tháng 1 năm 2026, Red River hiện ra lặng lẽ, trang nghiêm như một khoảng thở dài của đất trời. Con sông đỏ nằm im dưới lớp băng tuyết mỏng, trắng đến ngỡ ngàng, kéo dài hun hút giữa hai bờ Texas và Oklahoma. Nếu không có cây cầu vắt ngang, người ta hầu như quên mất nơi đây từng là một dòng chảy đỏ phù sa, mang trong mình sắc màu rất riêng của miền Trung Nam nước Mỹ. Con sông ấy chỉ cách nhà tôi khoảng hai mươi dặm, chừng hai mươi phút lái xe, gần đến mức tưởng như quen thuộc, mà trong ngày tuyết phủ, lại trở nên xa xôi và khác lạ.
Tuyết phủ kín hai triền đồi, cây cối cúi đầu trong im lặng. Cảnh vật không còn ranh giới rõ ràng, tất cả chìm vào một gam trắng lạnh, dịu và sâu. Red River lúc này không còn dữ dội, không còn màu đất đỏ quen thuộc, mà hiền như một dải lụa nằm yên, để mặc thời gian trôi qua phía trên mình. Cái lạnh không gắt, nhưng đủ để khiến người đứng nhìn phải chậm lại, phải thở nhẹ hơn, như sợ làm vỡ sự tĩnh mịch đang bao trùm.
Cây cầu nối hai tiểu bang vẫn ở đó, lặng lẽ gánh từng chuyến xe qua lại. Texas một bên, Oklahoma một bên. Ranh giới địa lý rõ ràng, nhưng trong khoảnh khắc tuyết rơi, mọi phân chia dường như trở nên mờ nhạt. Không ai còn nghĩ đến luật lệ, bản đồ hay đường biên. Chỉ còn thiên nhiên, trải đều sự lạnh giá và bình đẳng lên tất cả.
Red River vốn sinh ra để làm ranh giới, nhưng trong những ngày như thế này, con sông lại giống một sự hòa giải. Nó không chọn đứng về phía nào, không phân biệt đâu là Texas, đâu là Oklahoma. Nó chỉ nằm đó, chấp nhận tuyết, chấp nhận lạnh, chấp nhận cả sự lặng im kéo dài. Như con người, đi qua những mùa khắc nghiệt, học cách lắng lại để tồn tại.
Nhìn con sông sau tuyết đầu mùa, người ta dễ nghĩ đến những chặng đời. Có những lúc cuộc sống cũng đóng băng, mọi chuyển động tưởng chừng ngưng lại. Nhưng bên dưới lớp trắng lạnh ấy, dòng chảy vẫn còn. Nước vẫn chờ ngày tan băng để tiếp tục hành trình của mình, bền bỉ và nhẫn nại.
Chiều buông xuống, ánh sáng nhạt dần trên mặt tuyết. Red River vẫn nằm đó, trầm mặc và sâu. Ranh giới vẫn còn, nhưng không gây chia cắt. Chỉ là một lời nhắc nhẹ: có những đường biên sinh ra không để ngăn cách, mà để con người biết dừng lại, nhìn ngắm, và hiểu nhau hơn giữa những mùa đông của đời mình.




