“Nàng này, bao giờ mới chịu cho tôi một trận mưa?”
Thu không trả lời.
Nàng chỉ đứng đâu đó ngoài kia, thả vài ngọn gió qua hàng cây, làm mấy chiếc lá rung rung như thể nghe thấy mà cố tình làm ngơ.
Cũng lạ. Cả mùa hè năm nay, tôi chờ mưa đến mỏi mắt. Trời Wichita Falls cứ nắng hết ngày này sang ngày khác, nóng đến mức bước ra ngoài sân cũng có cảm giác mình đang được ông Trời đem hong cho thật khô rồi mới chịu cho vào nhà.
Tôi tự an ủi: “Thôi ráng chờ Thu.”
Trong trí tưởng tượng của tôi, Thu phải khác chứ. Nàng sẽ đến với trời dịu, gió mát, mây xám lững lờ và đôi khi có một cơn mưa rơi nhè nhẹ. Mưa đủ làm ướt mái hiên, đủ cho đất bốc lên thứ hương ngai ngái rất riêng, đủ để người ta ngồi bên cửa sổ với ly cà phê mà bỗng dưng thấy mình… có tâm hồn.
Ấy vậy mà Thu đã về.
Nàng mang theo trời xanh.
Mang theo vài ngọn gió.
Mang theo cả cái dáng điệu õng ẹo khiến thi sĩ bắt đầu lục tìm chữ nghĩa.
Chỉ có mưa là chẳng thấy đâu.
Tôi đâm nghi.
Hay trên đường đến Wichita Falls, nàng Thu mải làm duyên với thiên hạ nên đánh rơi mất mấy thùng mưa?
Tôi hỏi:
“Lá vàng đâu?”
Nàng bảo: “Từ từ.”
“Gió lạnh đâu?”
Nàng cười: “Chờ chút.”
“Còn mưa?”
Nàng im.
Thiện tai!
Từ Mỗ tôi sống đến từng tuổi này, từng gặp người hứa rồi quên, gặp người nói thương rồi chạy, nhưng đây là lần đầu gặp một nàng Thu đem cả mùa sang mà quên mất… nước.
Thật ra tôi nhớ mưa.
Không phải thứ mưa ào ào, sấm chớp dữ dội. Tôi chỉ mong một cơn mưa Thu thật hiền. Một buổi chiều trời bỗng thấp xuống, mây kéo về, gió mát luồn qua hiên nhà. Rồi từng hạt mưa bắt đầu rơi, chậm thôi, đủ nghe tiếng lộp độp trên mái.
Tôi sẽ pha cà phê, kéo chiếc ghế ra ngồi.
Chiếc ghế bên cạnh cứ để trống.
Biết đâu nàng Thu thấy vậy lại động lòng, ghé xuống ngồi chơi.
Lúc ấy tôi chẳng trách nàng nữa.
Bởi có những ngày người ta mong mưa không chỉ vì cây cỏ đang khát. Người ta mong mưa bởi đã quá lâu không được nghe một âm thanh khiến lòng mình dịu xuống.
Mưa làm con đường bớt bụi.
Mưa làm trời bớt nóng.
Và đôi khi, mưa còn rửa giúp người ta vài nỗi niềm chẳng biết gọi tên.
Thế nên chiều nay tôi lại nhìn trời:
“Này Thu, nàng đẹp thì tôi công nhận. Nàng quyến rũ, tôi cũng chẳng cãi. Nhưng làm ơn đừng chỉ đứng đó làm duyên mãi. Cho tôi một trận mưa đi.”
Thu vẫn im.
Nhưng hình như ngoài xa, có một cụm mây vừa đi ngang.
Tôi nâng ly cà phê, cười:
“Thôi được, tôi chờ. Nàng cứ làm cao thêm ít bữa cũng chẳng sao. Chỉ sợ đến ngày mưa thật sự tìm về, người ngồi bên hiên đã quen với nắng, quen với chờ đợi, rồi chẳng còn biết mình mong mưa hay mong một người.”
Nghĩ vậy, tôi lại thấy thương Thu hơn là trách.
Bởi mùa nào rồi cũng đến, mưa nào rồi cũng sẽ rơi. Chỉ có lòng người, một khi đã đi qua quá nhiều mùa nắng, đôi lúc chẳng cần một trận mưa lớn.
Chỉ cần một người chịu ghé.
Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Và cùng nghe mưa.

