Trước khi mở bức thư này, xin cho tôi được "khoe" một chút về cô gái của tháng Tám.
Giữa Facebook, nơi người ta thường lướt rất nhanh, có một người lại chọn cách đọc rất chậm. Cô đọc hết bài viết, có bài còn quay lại đọc thêm vài lần như sợ bỏ sót một ý nhỏ nào. Điều thú vị hơn là mỗi lần để lại đôi dòng cảm nhận, cô thường viết dài đến mức có lúc tôi phải kéo chuột mấy lần mới đọc hết. Thú thật, đôi khi phần bình luận ấy còn dài hơn cả bài viết của tôi. Nhưng nghĩ kỹ mới thấy, đó là một điều rất đẹp. Bởi giữa thời đại ai cũng vội, chỉ những điều thật sự chạm đến trái tim mới khiến người ta sẵn lòng dành thêm thời gian.
Một hôm, cô để lại mấy câu thơ nhỏ, nhẹ như một làn gió đầu thu:
Em rất thích màu vàng của nắng,
Và yêu nhất màu xanh da trời.
Nếu anh gửi thư cho tháng Tám,
Em xin mặc chiếc váy màu xanh.
Nhé anh.
Đọc xong, tôi chỉ biết mỉm cười.
Người ta có thể hẹn nhau bằng một tách cà phê, một bữa cơm, hay một tin nhắn ngắn ngủi. Còn cô lại hẹn bằng một chiếc váy màu xanh và cả bầu trời tháng Tám. Một lời hẹn thật dịu dàng, trong trẻo như chính sắc trời đầu thu. Và với một lời hẹn đẹp đến thế, người viết này bỗng thấy mình không còn lý do gì để thất hứa.
Thế là bức thư này ra đời. Không chỉ để giữ lời hứa với một cô gái yêu màu xanh da trời, mà còn để gửi đến tất cả những cô gái của tháng Tám lời chào dịu dàng nhất, như một cơn gió đầu thu vừa ghé qua hiên nhà.
Em à,
Vậy là anh giữ lời hẹn.
Hôm nay anh viết lá thư này cho tháng Tám, cũng là viết cho em, cô gái yêu màu xanh của bầu trời.
Anh hình dung một buổi sáng thật nhẹ. Nắng không còn gay gắt như những ngày cuối hạ. Gió đã biết đi chậm hơn. Trời cao hơn, mây cũng thong thả hơn. Màu xanh trên cao trong veo như vừa được ai đó gột rửa sau một cơn mưa đêm.
Giữa con phố Facebook quen thuộc, có một cô gái mặc chiếc váy màu xanh da trời lặng lẽ bước qua.
Không ồn ào.
Không cố làm mình nổi bật.
Chỉ nhẹ nhàng như một khoảng trời vừa biết đi.
Có lẽ vì thế mà nhiều người bỗng chậm lại. Người đang lướt bảng tin cũng dừng tay vài giây. Người đang bận rộn cũng ngoái nhìn thêm một chút. Không phải vì chiếc váy đẹp đến mức làm ai choáng ngợp, mà bởi màu xanh ấy đem theo cảm giác bình yên hiếm gặp giữa một thế giới quá nhiều sắc màu rực rỡ.
Có những vẻ đẹp không khiến người ta phải trầm trồ.
Nhưng lại khiến người ta thấy lòng mình dịu xuống.
Tháng Tám cũng giống như em.
Đó là tháng đứng giữa hai mùa. Mùa hạ vẫn còn lưu luyến với những tia nắng vàng cuối cùng, còn mùa thu đã khẽ khàng gõ cửa bằng một làn gió mát. Tháng Tám chẳng bao giờ vội vã. Cũng chẳng cố níu giữ điều gì. Chỉ lặng lẽ nối hai mùa bằng sự dịu dàng rất riêng, để người ta nhận ra thời gian trôi đi cũng có thể đẹp đến thế.
Anh vẫn nghĩ, người con gái đẹp nhất không phải là người khiến cả con phố phải ngoái nhìn.
Mà là người sau khi đi qua, vẫn để lại trong lòng người khác một cảm giác dễ chịu.
Giống như bầu trời xanh sau cơn mưa.
Giống như cơn gió đầu thu vừa ghé qua hiên nhà.
Giống như nụ cười không cần quá rạng rỡ nhưng đủ làm một ngày trở nên dễ thương hơn.
Nếu tháng Bảy là màu đỏ của nhiệt thành, thì tháng Tám là màu xanh của bao dung.
Một màu xanh đủ rộng để ôm lấy những mỏi mệt.
Đủ cao để nâng những ước mơ.
Đủ dịu để ai ngước nhìn cũng thấy lòng mình bình yên hơn một chút.
Anh thích màu vàng của nắng.
Bởi nắng mang đến sự sống, mang đến tiếng cười và những buổi sáng đầy hy vọng.
Còn em yêu màu xanh da trời.
Bởi đó là màu của tự do, của niềm tin và những điều trong trẻo nhất.
Tháng Tám thật khéo.
Khéo đến mức đặt màu vàng của nắng cạnh màu xanh của bầu trời để đất trời trở thành một bức tranh vừa ấm áp vừa dịu dàng. Người ta bảo mùa thu đẹp vì lá vàng. Anh lại nghĩ mùa thu bắt đầu đẹp từ chính màu xanh ấy, màu xanh còn sót lại của mùa hè nhưng đã biết mỉm cười hiền hơn.
Nếu một ngày nào đó em thật sự khoác lên mình chiếc váy màu xanh như đã hứa, anh mong em cứ bước thật chậm.
Biết đâu giữa dòng người tất bật sẽ có ai đó bất giác mỉm cười.
Không phải vì chiếc váy.
Cũng chẳng phải vì em cố làm mình nổi bật.
Mà vì họ vừa nhìn thấy một khoảng trời bình yên đang đi ngang qua cuộc đời mình.
Có người từng hỏi anh tháng Tám đẹp nhất ở điều gì.
Anh sẽ mỉm cười mà trả lời rằng tháng Tám đẹp vì biết nhường chỗ cho mùa thu nhưng vẫn giữ lại chút nắng của mùa hè. Đẹp vì bầu trời vẫn xanh như một lời hẹn cũ. Đẹp vì cơn gió đã biết nói bằng sự dịu dàng. Và đẹp hơn cả là vì có một cô gái mặc chiếc váy màu xanh da trời đi giữa phố Facebook, để những người vô tình gặp được đều tự nhiên sống chậm lại, hiền hơn một chút, bao dung hơn một chút và mỉm cười với nhau nhiều hơn một chút.
Cảm ơn em vì đã yêu màu xanh của bầu trời.
Cảm ơn em vì đã nhắc anh rằng giữa cuộc sống bộn bề, con người vẫn luôn cần một khoảng trời để ngước nhìn, một khoảng lặng để nghỉ ngơi và một nụ cười để tiếp tục bước về phía trước.
Chúc cô gái tháng Tám sẽ luôn giữ được màu xanh trong mắt, giữ được ánh nắng trong tim, để dù đi đến đâu cũng mang theo một khoảng trời bình yên cho những người hữu duyên gặp gỡ.
Thân mến,




