Có những thứ rất lạ.
Mặt trời thì ai cũng biết. Ánh nắng thì ngày nào cũng gặp. Nhưng khi đi vào thơ ca, các nhà thơ dường như không thích nói đến cả bầu trời nắng, mà chỉ thích nhặt lấy... một vạt nắng.
Nghe cũng lạ.
Nếu bán ngoài chợ, chắc chẳng ai mua một vạt nắng. Không cân được. Không bỏ vào túi được. Mà cũng chẳng có ai đem về phơi thêm cho khô.
Thế mà trong thơ, vạt nắng lại quý vô cùng.
Đừng hỏi bằng cách nào.
Đó là bí mật của những người hay làm thơ. Họ vẫn thường nhặt được những thứ mà người bình thường không nhìn thấy. Người thì nhặt tiếng chim, người thì nhặt mùi hoa, còn tôi... sáng nay quyết định nhặt một vạt nắng vừa rơi xuống lối đi.
Nó nằm đó, vàng óng như một mảnh lụa ai vô tình đánh rơi từ bầu trời.
Tôi khom lưng, hai bàn tay khép lại thật cẩn thận, cứ như sợ làm vạt nắng bay mất.
Đúng lúc ấy...
Có tiếng cười khúc khích phía sau.
Tôi quay lại.
Một người con gái đang đứng dưới tán cây.
Nàng mặc chiếc váy màu trắng ngà, mái tóc khẽ lay theo gió. Đôi mắt tròn xoe nhìn tôi như thể vừa phát hiện một sinh vật quý hiếm trong sách đỏ.
Nàng trố mắt.
Rồi hỏi:
- Anh... đang làm gì vậy?
Tôi mỉm cười rất nghiêm túc.
- Tôi đang nhặt một vạt nắng.
Nàng im lặng ba giây.
Ba giây rất dài.
Rồi bật cười.
Tiếng cười trong veo đến nỗi mấy chiếc lá trên cành cũng rung theo.
- Anh có bình thường không?
Tôi gật đầu.
- Bình thường lắm. Chỉ có điều tôi sợ người ta đi ngang sẽ giẫm lên vạt nắng này.
Nàng càng cười lớn hơn.
- Trời ơi! Nắng mà cũng nhặt được sao?
Tôi mở hai bàn tay ra.
- Dĩ nhiên là được. Chỉ có điều người không tin thì sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy.
Nàng nghiêng đầu.
Ánh mắt bỗng dịu lại.
- Vậy... cho em xem thử.
Tôi khép hai tay lại như đang nâng một món đồ quý.
Rồi chậm rãi đưa về phía nàng.
Nàng cũng rất nghiêm túc chìa hai bàn tay ra.
Tôi nhẹ nhàng... đặt vạt nắng tưởng tượng ấy vào tay nàng.
Cả hai cùng im lặng.
Một cơn gió đi qua.
Một vài chiếc lá vàng rơi xuống.
Nàng nhìn vào đôi bàn tay mình rất lâu.
Rồi bất ngờ mỉm cười.
- Hình như... em thấy rồi.
Tôi cười.
- Thấy gì?
- Nó ấm.
Tôi không biết nàng thật sự thấy, hay chỉ thương một người đàn ông hơi khác người nên nói vậy.
Nhưng nụ cười ấy làm cả buổi sáng sáng hơn.
Chúng tôi cùng bước chậm trên con đường ngập nắng.
Nàng cúi xuống.
Lần này đến lượt nàng khẽ đưa tay về phía mặt đất.
- Hình như chỗ này còn một vạt nữa.
Tôi bật cười.
- Đừng nhặt hết.
- Sao vậy?
- Chừa lại vài vạt cho những người đang buồn.
Nàng nhìn tôi.
Ánh mắt không còn vẻ ngạc nhiên như lúc đầu.
Chỉ còn một chút dịu dàng.
Một chút tinh nghịch.
Và một chút đồng lõa với sự "không bình thường" của tôi.
Đi thêm một đoạn, nàng hỏi:
- Nếu em mang vạt nắng này về thì nó có tắt không?
Tôi đáp:
- Không.
- Vậy nó sẽ ở đâu?
- Trong nụ cười của em.
Nàng bỗng im lặng.
Gió vẫn thổi.
Nắng vẫn vàng.
Con đường vẫn rất bình thường.
Chỉ có hai người đang đi trên đó bỗng thấy cuộc đời đẹp hơn một chút.
Đến ngã rẽ, nàng quay lại.
Khẽ giơ hai bàn tay lên, cẩn thận như đang ôm một báu vật vô hình.
- Em mang vạt nắng này về nhé!
Tôi gật đầu.
- Nhớ đừng để cơn giận làm rơi mất.
Nàng cười.
Nụ cười ấy theo tôi suốt cả ngày.
Đến chiều, tôi mới chợt nhận ra...
Sáng nay tôi cúi xuống định nhặt một vạt nắng.
Nhưng khi đứng lên, thứ tôi mang về lại không phải là nắng.
Mà là hình bóng của một người con gái.
Và kể từ hôm ấy, mỗi khi gặp một khoảng nắng vàng nghiêng trên lối cũ, tôi lại vô thức khom lưng.
Biết đâu...
Lần này tôi không chỉ nhặt được một vạt nắng.
Mà còn gặp lại người con gái đã từng tin rằng, trên đời này có những điều chỉ trái tim mới nhìn thấy.




