Em là cô gái của tháng Ba, bước ra từ khoảng trời vừa kịp ấm sau mùa đông dài. Anh gọi em bằng tất cả dịu dàng của đất trời khi mưa xuân còn vương trên mái hiên, khi nắng sớm còn e ấp trên vạt áo lụa mềm. Tháng Ba không ồn ào như lễ hội, không rực rỡ đến choáng ngợp, nhưng lại có một vẻ đẹp khoan dung và nhẫn nại như chính lòng em.
Anh nghĩ đến em giữa buổi sớm trong veo, khi mầm non vừa tách vỏ, khi cành đào cuối mùa còn giữ chút hồng phai, khi gió nhẹ đủ lay động một sợi tóc buông hờ. Em giống như mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng cánh đồng, như giọt sương mỏng nhưng làm sáng cả bình minh. Ở em có sự mềm mại của tơ trời và sự mạnh mẽ của rễ cây bám sâu vào lòng đất.
Tháng Ba dạy người ta biết tin rằng mọi điều rồi sẽ tốt đẹp. Sau những ngày rét mướt, hoa vẫn nở. Sau những đêm dài thao thức, bình minh vẫn lên. Em cũng vậy, mang theo nồng nàn mà không vội vã, tha thứ mà không yếu mềm, yêu thương mà không đòi hỏi. Sự khoan dung của em như lụa, càng chạm càng thấy ấm, càng giữ càng thấy bền.
Anh yêu cách em mỉm cười giữa những điều chưa trọn vẹn. Yêu ánh mắt biết lắng nghe hơn là phán xét. Yêu bước chân chậm rãi nhưng không lùi lại trước gió ngược. Tháng Ba trong em là lời hứa thầm lặng, không phô trương, chỉ lặng lẽ gieo vào lòng người một niềm tin xanh.
Xuân muộn nghiêng hiên đón nắng tà,
Môi em hé nụ ướp hương hoa.
Gió mềm khẽ chạm màu thương nhớ,
Tháng Ba về lặng ấm lòng ta.
Nếu một ngày nào đó anh mỏi mệt, anh sẽ tìm về nơi có em như tìm về một khu vườn vừa qua mưa, đất còn thơm và cỏ còn non. Ở đó, anh được phép yếu đuối mà không sợ bị chê cười, được nói những điều thật nhất của mình mà không cần phòng bị.
Cô gái tháng Ba của anh, xin em cứ dịu dàng như thế, cứ tin yêu như thế. Hãy để anh được đứng bên hiên đời em, lắng nghe tiếng gió xuân đi qua mái tóc, nhìn hoa nở trong ánh mắt. Bởi chỉ cần có em, tháng Ba không chỉ là một khoảng thời gian của đất trời, mà trở thành một mùa của lòng người.
Thương Em,




