Tôi vẫn thường nghĩ, có những người bước vào cuộc đời ta không cần một lần gặp mặt. Họ tồn tại bằng một cảm giác rất lạ, bằng một hình dung đẹp mà tâm hồn tự vẽ nên. Hạ trong tôi là tiếng nói của một người con gái xa lạ nhưng thân quen, như một câu chuyện chưa từng bắt đầu mà lòng đã thấy có chút chờ mong.
Hạ là bóng mát của một cô gái trong chiếc váy đỏ giữa ngày nắng. Không phải cái rực rỡ khiến người ta phải choáng ngợp, mà là sắc đỏ của sự ấm áp, của một nụ cười đủ làm dịu đi cái oi nồng của tháng sáu, tháng bảy. Cô gái ấy bước qua khu vườn nhỏ, dưới giàn hoa giấy bên hồ, để lại phía sau một chút hương hoa và một khoảng trời bình yên.
Buổi sáng của Hạ là tiếng chim gọi ngày mới. Là khi ánh nắng đầu tiên nhẹ nhàng rơi xuống trên cành cây, khi ly trà còn nghi ngút khói bên khung cửa, khi người ta chợt nhận ra cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều đáng yêu để nâng niu. Có những bình yên không đến từ những điều lớn lao, mà chỉ từ một cơn gió nhỏ đi ngang qua, lay nhẹ vài chiếc lá rồi lặng lẽ rời đi.
Chiều của Hạ lại mang một vẻ đẹp khác. Sau cơn mưa mùa hạ, bầu trời như được gột rửa. Những giọt nước còn đọng trên cánh hoa, con đường ướt ánh lên màu vàng của nắng muộn. Khi ấy, lòng người cũng dịu lại, bỏ quên những vội vàng ngoài kia để nghe tiếng mưa còn sót lại trong ký ức.
Có lẽ vì thế mà tôi gọi đó là Tiếng Hạ. Không phải tiếng gọi của một mùa, mà là tiếng thì thầm của một tâm hồn. Một người con gái chưa từng gặp, nhưng trong tưởng tượng đã trở thành một góc nhỏ bên hồ, một chiếc ghế dưới bóng cây, một bản nhạc nhẹ vang lên trong căn phòng cuối chiều.
Hạ gọi bên thềm tiếng dịu dàng,Áo hồng thấp thoáng giữa thênh thang.
Gió ru bóng mát mùa son thắm,
Và biết đâu, giữa cuộc đời rộng lớn này, ở một nơi nào đó, Hạ cũng đang nghe tiếng mùa hè của riêng mình, với một nụ cười bình yên như ánh nắng vừa chạm xuống hiên nhà.




