Bước vào những ngày đầu năm mới, ta thử chậm lại để nhìn về điều mà người đời thường gọi là cũ, một cái cũ rất đắt và rất đáng trân trọng trong đời sống. Đó không phải là sự phai tàn, mà là dấu ấn của thời gian lặng lẽ đi qua. Là từng trải được chắt lọc thành bản lĩnh, những va vấp hóa thành chiều sâu, và vẻ đẹp lắng đọng sau bao lần tự mình đứng dậy.
Người ta dễ dùng chữ cũ để nói về một người phụ nữ đã qua nhiều dâu bể, như thể thời gian chỉ để lại hao hụt. Nhưng thật ra, đó là người đã giữ được rất nhiều điều quý giá sau những biến cố tưởng chừng không thể vượt qua, và vì thế mà càng đáng trân trọng.
Em là đàn bà từng trải. Em không giấu điều đó, cũng không cần che. Em đã đi qua những ngày rất dài, những đoạn đường không ai dắt tay, những vết thương chưa kịp lành đã phải tự mình đứng dậy. Em hiểu lòng người không phải vì em khôn hơn ai, mà vì em đã trả giá đủ nhiều để không còn ngây thơ. Em không còn yêu ào ạt, không cần những lời hứa rực rỡ. Em chọn sự tử tế bền bỉ, chọn một người đủ sâu để không làm tổn thương thêm.
Em qua mưa nắng chẳng phai màu,
Cũ bởi thời gian, đắt bởi sâu.
Một bước lùi xa đời vội vã,
Giữ lòng nguyên vẹn giữa bể dâu.
Em ở yên với chính mình, và sự yên đó là lựa chọn, không phải là thiếu thốn. Em biết mình muốn gì, và càng biết rõ mình không muốn gì. Em không cần được chọn, em chỉ chọn người xứng đáng bước vào thế giới của em. Em không tranh giành, không hơn thua, càng không chứng minh. Người hiểu em thì ở lại. Người không hiểu, em mỉm cười tiễn. Kiêu hãnh của em nằm ở chỗ không đánh đổi lòng tự trọng để được yêu.
Em mang trong mình sự mềm mại của một người đàn bà, nhưng là thứ mềm đã qua tôi luyện. Em biết dịu dàng khi cần, và đủ cứng để không ai bước qua ranh giới. Em không còn sợ cô đơn, bởi em đã từng ở một mình rất lâu mà vẫn sống tử tế, vẫn giữ được niềm tin vào điều tốt đẹp. Em không ồn ào kể công, không than thân trách phận. Em hiểu đau khổ cũng là một phần của phúc phận, vì nhờ nó mà em biết thương mình hơn, thương người vừa đủ.
Một chữ tình thôi đã đủ nhiều,
Qua dâu bể cũ học thương yêu.
Ai chê em cũ xin đừng vội,
Mỗi nếp trầm sâu, một giá kiêu.
Nếu ai đó gọi em là “đàn bà cũ”, em không buồn. Em chỉ nghĩ mình cũ như một cuốn sách hay, không dành cho người đọc vội. Em đứng đây, trầm lặng, lưng thẳng, nguyên vẹn. Cái cũ ấy rất đắt, bởi mỗi điều em có hôm nay đều được đổi bằng tỉnh thức, tự trọng và bình an. Đàn bà cũ có thể bớt ngây thơ, nhưng thêm bản lĩnh; bớt mơ mộng, nhưng nhiều an nhiên. Đó là vẻ đẹp chín, không phô trương, lặng lẽ mà sâu, và vô cùng đáng trân trọng.

No comments:
Post a Comment