Thursday, January 22, 2026

ĐỊNH MỆNH CỦA MỖI NGƯỜI

Người ta thường nghĩ định mệnh là một con đường đã được vạch sẵn, rằng ta sinh ra ở đâu, gặp ai, yêu ai, mất gì tất cả đều đã có an bài. Nhưng đi qua đủ dài tháng năm, người ta mới hiểu: định mệnh không hẳn là thứ trói buộc, mà là một dòng chảy ta đứng trong đó, không thể đổi hướng dòng nước, nhưng có thể chọn cách bơi.

Định mệnh của mỗi người không giống nhau. Có người sinh ra đã ở nơi nhiều ánh sáng, bước đi nhẹ nhàng, ít va vấp. Có người vừa mở mắt đã phải học cách chịu đựng, học cách mạnh mẽ sớm hơn tuổi. Nhưng định mệnh không đo bằng xuất phát điểm, mà đo bằng cách con người đối diện với những gì mình được trao. Cùng một biến cố, có người gục ngã, có người đứng dậy, có người lặng lẽ mang theo và sống tiếp một đời khác hẳn.

Định mệnh thường bộc lộ rõ nhất qua những điều ta không lựa chọn. Ta không chọn gia đình mình sinh ra, không chọn những mất mát đầu đời, không chọn những cuộc chia ly ngoài ý muốn. Nhưng chính trong những điều không thể chọn ấy, bản chất con người dần hiện hình. Người biết yêu thương sẽ học cách bao dung. Người từng đau sẽ hiểu thế nào là dịu dàng. Và người đi qua nhiều giông gió sẽ biết trân trọng những ngày bình yên nhỏ bé.

Có lúc ta trách định mệnh quá khắc nghiệt. Có lúc ta thấy nó bất công. Nhưng rồi đến một ngày, khi ngoảnh lại, ta nhận ra: nếu thiếu đi những đoạn đường gập ghềnh ấy, ta đã không trở thành con người của hôm nay. Định mệnh không phải lúc nào cũng cho ta điều ta muốn, nhưng thường cho ta điều ta cần để trưởng thành.

ĐỊNH MỆNH

Nhân sinh lữ thứ mấy phong trần,
Định mệnh xoay vần chẳng hỏi thân.
Một bước sang ngang đời đổi lối,
Vài cơn gió táp phận trôi dần.
Trời gieo khổ lạc theo duyên số,
Người giữ tâm hiền vượt nợ ân.
Qua hết thăng trầm cơn bể thác,
Mỉm cười an phận, nhẹ phù vân.

Sau cùng, định mệnh của mỗi người không nằm ở những gì xảy ra, mà nằm ở cách ta sống cùng nó. Sống oán trách hay sống chấp nhận. Sống buông xuôi hay sống tử tế với chính mình. Định mệnh có thể không đổi, nhưng thái độ của ta thì có. Và chính thái độ ấy, lặng lẽ thôi, lại là thứ âm thầm viết lại số phận của một đời người.

No comments:

Post a Comment