Monday, January 12, 2026

MÙA ĐƠM BÔNG

Có những mùa không đến bằng rộn ràng, mà đến rất khẽ, như một cái chạm nhẹ vào lòng người. Tháng Giêng trong bài thơ này không chỉ là thời gian, mà là một trạng thái của tâm hồn sau những chông chênh đã khép lại. Khi mưa nắng thôi vội, khi ký ức cũ được đặt yên đúng chỗ, con người học cách tin vào những điều giản dị và bền lâu hơn. Yêu ở đây không còn là nồng nhiệt để chứng minh, mà là lặng lẽ chờ, kiên nhẫn nở, và đủ bao dung để giữ nhau bình an. Mùa đơm bông vì thế không chỉ là mùa của hoa lá, mà là mùa của sự hồi sinh, của những lời hứa nhỏ nhưng chân thành, của niềm tin rằng sau xa xôi, người ta vẫn có thể gặp lại nhau trong một bình yên rất thật.

Tháng Giêng về, mưa nắng cũng đong đưa,
Gió khe khẽ gọi mùa duyên trước ngõ,
Chồi thức giấc cỏ mềm thềm cũ nhỏ,
Hoa mở cười thanh thản giữa ban mai.

Em bước nhẹ qua miền gió lay vai,
Áo mỏng mang khoan thai hương thơm nhẹ,
Anh lặng đợi đơm bông về rất khẽ,
Chỉ tin hoa nở đúng thì xanh thôi.

Mưa khép lại trong ký ức xa xôi,
Đường đời thôi vướng bước chông chênh nữa,
Bàn tay nắm điều chân thành đã hứa,
Thương nhau đủ, ấm một đời an yên.

Tháng Giêng chín mộng trên ngai tỏa hiền,
Hạt nắng rơi mắt huyền long lanh sáng,
Gió kể chuyện xưa bằng giọng năm tháng,
Xuân gõ cửa thềm gọi phúc chung đôi.

Mùa đơm bông nở những cánh tuyệt vời,
Những xa xôi vẫn gặp mình ở đó,
Hậu tháng Giêng như lời thiêng nho nhỏ,
Bình yên thật neo lại giữa tim anh.


No comments:

Post a Comment