Tết với đàn ông và trẻ nhỏ luôn mang một sắc thái rất khác so với những tất bật phía sau gian bếp. Nếu Tết là một bức tranh lớn, thì đàn ông và trẻ nhỏ thường đứng ở mặt trước của bức tranh ấy, nơi có tiếng cười, niềm vui và sự thảnh thơi hiện rõ hơn.
Với đàn ông, Tết thường bắt đầu bằng cảm giác hoàn thành. Một năm làm lụng vất vả đã khép lại, họ cho phép mình chậm lại, ngồi xuống bên ly trà, chén rượu, nói vài câu chuyện cũ. Tết của đàn ông gắn với những cuộc gặp gỡ, lời chúc, cái bắt tay, đôi khi là vài câu chuyện làm ăn chưa kịp nói hết trong năm. Họ ít khi để ý tới mâm cỗ đủ đầy ra sao, hoa mai hoa đào nở thế nào, vì trong tâm trí, Tết là khoảng nghỉ, là lúc được trở về vai trò người con, người cha, người anh trong gia đình.
Một năm mưa nắng khép rồi ơi,
Ngồi xuống nâng trà nhẹ tiếng cười.
Chuyện cũ đôi câu cùng chén rượu,
Xuân về cho phép nghỉ ngơi thôi.
Với trẻ nhỏ, Tết lại là cả một thế giới đầy màu sắc. Là bộ quần áo mới được mặc từ sáng mùng Một, là phong bao lì xì đỏ chói, là tiếng pháo giao thừa vang lên làm tim đập rộn ràng. Trẻ con không quan tâm năm cũ có buồn hay vui, chỉ biết Tết là được ăn ngon hơn, được thức khuya hơn và được chơi nhiều hơn. Trong mắt trẻ nhỏ, Tết lúc nào cũng đẹp, cũng tròn đầy.
Trẻ nhỏ đâu hay chuyện buồn ai,
Chỉ mong ăn Tết được chơi dài.
Thức khuya cười nói quên giờ giấc,
Xuân với tuổi thơ tựa nắng mai.
Đàn ông và trẻ nhỏ thường không nhìn thấy hết những lo toan phía sau Tết. Họ đón nhận Tết như một món quà đã được chuẩn bị sẵn, một bữa tiệc ấm áp mà không cần hỏi ai đã vất vả để làm nên. Nhưng chính sự vô tư ấy lại tạo nên không khí Tết. Tiếng cười của trẻ nhỏ, sự thong thả của đàn ông khiến ngôi nhà bớt căng thẳng, bớt mệt mỏi.
Có lẽ, Tết sẽ trọn vẹn hơn khi đàn ông chậm lại một chút để sẻ chia, khi trẻ nhỏ được dạy biết nói lời cảm ơn, và khi những lo toan được nhìn thấy, được trân trọng. Vì sau cùng, Tết không chỉ là những ngày nghỉ, mà là lúc mỗi người học cách yêu thương và biết ơn nhau nhiều hơn.

No comments:
Post a Comment