Bài thơ “Vô Thường Gõ Cửa” như một lời nhắc rất khẽ về nhịp đi của đời người: đến rồi đi, đầy rồi vơi, ồn ào rồi lắng lại. Những câu thơ mở ra một không gian chậm, nơi con người quay lưng với bụi bặm để nghe lại hơi thở của chính mình. Ở đó, hạnh phúc được ví như chén trà sớm nắng mai, giản dị mà đủ ấm; gian nan chỉ là phép thử để lòng thêm tĩnh. Bài thơ không triết lý cao giọng, chỉ thủ thỉ bằng những hình ảnh quen thuộc: lá trôi, gió kể, mây nước. Đọc xong, người ta thấy nhẹ hơn, như vừa đặt xuống một gánh nặng vô hình, để hiểu rằng được, mất rồi cũng qua, điều cần giữ lại chính là sự trong sáng và bình yên trong tâm mình giữa dòng vô thường.
Dưới mái trời xa ta kiếm an,
Quay lưng phố thị gió mây ngàn,
Nghe nhịp thở lòng rơi bụi bặm,
Một mình lữ thứ giữa trần gian.
Ngồi yên nghe gió kể rất êm,
Buồn vui dâu bể cũng rất mềm,
Hôm qua rộn rã nay thanh vắng,
Vô thường gõ cửa nhớ đừng quên.
Qua mặn chát rồi mới hiểu ai,
Hạnh phúc như trà sớm nắng mai,
Trước gió mưa lòng không đổi cảnh,
Vinh nhục soi gương nhận đúng sai.
Đường đời từng bước luyện tâm mình,
Qua tối về ngày giữ lặng thinh,
Gian nan chỉ thử phép an tịnh,
Biết nhẫn rồi ra học chữ tình.
Mệt rồi xin đặt gánh xuống hiên,
Ngước nhìn trời biếc gió qua hiền,
Được mất theo mây nước vẫn chảy,
Giữ sáng trong lòng sống thật yên.

No comments:
Post a Comment