Thursday, March 12, 2026

NGỌN LỬA VĨNH HẰNG

Có những khoảnh khắc trong đời, người ta chỉ muốn khẽ nói với người mình yêu một câu thật giản dị: “Nhắm mắt lại, nắm tay anh nhé.” Không phải để trốn chạy thế giới, mà để lắng nghe điều gì đó rất thật đang hiện hữu giữa hai con người. Khi bàn tay chạm vào nhau, mọi lời nói dường như trở nên thừa. Chỉ còn lại nhịp tim. Và đôi khi, chỉ cần cảm nhận được nhịp tim ấy thôi, ta đã hiểu rằng tình yêu đang tồn tại.

Nhắm mắt tay cầm lặng gió đêm
Nghe tim khẽ gọi giữa êm đềm
Tình như lửa nhỏ âm thầm cháy
Một thoáng mà thành lửa vĩnh niên.

Tình yêu vốn dĩ không ồn ào. Nó giống như một ngọn lửa âm thầm cháy trong đêm. Không bùng lên rực rỡ, không cần ai chứng kiến, nhưng vẫn đủ ấm để sưởi lòng người. Có những đêm rất yên tĩnh, khi nhìn người mình yêu ngủ say, ta bỗng thấy lòng mình dịu lại. Thế giới ngoài kia có thể còn nhiều xô bồ, nhiều điều chưa trọn vẹn, nhưng khoảnh khắc ấy lại bình yên đến lạ. Ta chợt tự hỏi: phải chăng con người sinh ra là để tìm thấy nhau giữa muôn vàn cuộc gặp gỡ?

Có lẽ ai cũng từng trải qua những ngày dài cô đơn. Những ngày mà cuộc đời trôi đi như một con đường vắng. Không có ai gọi tên mình, không có ai chờ mình trở về. Nhưng rồi một ngày, như ánh mặt trời bất chợt xuyên qua cơn mưa, một người bước vào cuộc đời ta. Không cần những điều quá lớn lao, chỉ một cái nắm tay, một lời gọi khẽ cũng đủ làm dịu đi bao nhiêu nỗi đau đã từng cất giữ.

Và khi tình yêu thật sự đến, người ta thường sợ. Sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ. Sợ một ngày nào đó tỉnh dậy, mọi thứ lại trở về như cũ. Nhưng có lẽ tình yêu không cần phải chứng minh bằng những lời hứa dài lâu. Chỉ cần hai người cùng cảm nhận một điều rất nhỏ: nhịp tim đang hòa cùng một nhịp.

Đêm tàn nguyệt tỏ bên song
Tâm tư tĩnh lặng mà lòng vấn vương
Hữu duyên gặp giữa phong sương
Tình như hỏa diệm còn vương cõi lòng

Từ ngày tri kỷ tình nồng
Hồng trần bỗng hóa mênh mông dịu hiền
Một lời nhỏ nhẹ dịu êm
Cũng làm lay động nhân duyên kiếp người

Có khi chỉ một nụ cười
Cũng thành ánh nhật rạng ngời tâm can
Bao năm cô tịch dở dang
Nhờ em sưởi ấm nhân gian lạnh lùng

Nếu mai thế sự khôn cùng
Phong trần vạn nẻo mịt mùng gió mây
Xin còn lưu giữ nơi đây
Một niềm vĩnh hỏa còn đầy trong tim.

Có thể cuộc đời không cho chúng ta mãi mãi. Nhưng nếu trong một khoảnh khắc nào đó, ta đã thật sự nắm tay nhau và nghe được tiếng tim mình đập vì nhau, thì khoảnh khắc ấy cũng đủ để trở thành một ngọn lửa vĩnh hằng trong ký ức.

Bởi đôi khi, tình yêu không cần tồn tại suốt đời. Chỉ cần tồn tại đủ sâu trong một trái tim.


No comments:

Post a Comment