Ta đứng đó, giữa một thế giới như ngưng lại. Không có tiếng gọi, không có vội vàng, chỉ còn lại nhịp thở của chính mình. Và trong sự tĩnh lặng ấy, những điều tưởng đã quên bỗng quay về, nhẹ như sương, nhưng lại đủ sức làm lòng chùng xuống.
Có một nỗi nhớ, không tên. Không biết bắt đầu từ khi nào, cũng chẳng rõ dành cho ai. Chỉ biết rằng mỗi khi đêm xuống, khi mọi thứ lắng lại, nó lại len vào, rất khẽ. Như ánh trăng kia, không chạm vào tay, nhưng vẫn sáng đủ để ta nhìn thấy chính mình trong đó.
Chờ đợi, đôi khi không phải là đợi một người quay lại, mà là đợi một cảm xúc nào đó được gọi thành lời. Nhưng càng cố gọi tên, nó lại càng mơ hồ. Như con thuyền kia, không biết đang đi hay đang đứng yên, chỉ biết mình đang ở giữa một khoảng lặng rất dài.
Có lẽ, con người ta ai rồi cũng có những khoảng như thế. Không buồn đến mức phải khóc, nhưng cũng không đủ nhẹ để cười. Chỉ là một chút gì đó lơ lửng, giữa nhớ và quên, giữa có và không.
Và rồi ta học cách ở lại với nó. Không xua đi, không níu kéo. Chỉ lặng nhìn, như cách ta nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Biết rằng nó không thuộc về mình, nhưng vẫn đẹp, vẫn đủ để khiến lòng dịu lại.
Tĩnh lặng không đáng sợ. Chờ đợi cũng không đáng buồn. Chỉ là, trong những khoảnh khắc như thế, ta hiểu rằng có những điều trong đời không cần gọi tên. Vì khi gọi ra, có khi lại mất đi cái đẹp vốn dĩ rất mong manh của nó.
Khoảng Lặng Không Tên
Nên thôi, cứ để nỗi nhớ ấy ở đó. Không tên. Không lời. Nhưng đủ để mỗi lần nghĩ đến, ta biết mình vẫn còn một phần rất thật của trái tim.

No comments:
Post a Comment