Sunday, April 26, 2026

Lòng Tự Ái

Có những điều rất nhỏ thôi, một ánh nhìn, một lời nói, một chút góp ý nhẹ, nhưng lại đủ làm lòng người gợn sóng. “Lòng tự ái” không ồn ào, không phô bày, mà âm thầm len lỏi trong từng cảm xúc, khiến ta đôi khi khép mình lại, giữ chặt những điều tưởng như cần buông. Bài thơ này không trách ai, cũng không biện minh điều gì, chỉ nhẹ nhàng soi lại chính mình, để hiểu rằng giữa những va chạm của đời sống, nếu biết lùi một bước, giữ chút khiêm nhường, thì mọi hiểu lầm rồi cũng hóa dịu êm. Một lời nhắc khẽ, đủ để ta sống mềm hơn, rộng lòng hơn.

Lòng Tự Ái

Lòng tựa làn sương phủ lối chiều,
Ai lời chạm nhẹ tổn bao nhiêu,
Một câu góp ý thành gai nhọn,
Nửa ánh nhìn qua dậy tự kiêu,
Nhịn được thì lòng thêm rộng mở,
Buông rồi mới thấy bớt cô liêu,
Đời người va chạm là duyên nợ,
Giữ chút khiêm nhường sẽ hóa yêu.


No comments:

Post a Comment