Giữa màn nước trắng xóa ấy, những viên đá lạnh rơi xuống, từ cỡ hột bắp đến viên bi, dội vào mái nhà, sân vườn, xe cộ bằng những âm thanh chát chúa, dồn dập. Mỗi tiếng rơi như gõ vào lòng người một nhịp lo âu, khiến không gian vốn quen thuộc bỗng trở nên bất an, chộn rộn đến lạ.
Sấm chớp nối nhau xé ngang bầu trời, mỗi lần lóe sáng là một lần cả không gian như rung chuyển. Thành phố nơi mình cư ngụ vốn yên bình, bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước cơn giận dữ của thiên nhiên. Tháng Tư, mùa của những cơn lốc xoáy tornado, năm nào cũng vậy, cứ đến hẹn lại về. Nhưng mỗi lần đối diện, cảm giác vẫn không quen, vẫn thấp thỏm, vẫn lo âu.
Đây đã là lần thứ hai trong tháng. Lần trước, cơn mưa đến nhanh rồi đi vội, để lại chút hoang mang chưa kịp gọi tên. Còn lần này, mọi thứ kéo dài hơn, từ 5 giờ chiều đến gần 6 giờ mới chịu lắng xuống. Một giờ đồng hồ, không quá dài, nhưng đủ để người ta ngồi lặng đi, nhìn qua khung cửa, nghe tiếng mưa đá gõ nhịp mà lòng nặng trĩu.
Nhớ lại năm ngoái, cũng một trận mưa lớn như thế, có lẽ còn dữ dội hơn. Hầu như cả thành phố đều chịu ảnh hưởng. Những mái nhà bị vỡ, ngói bị dập, xe cộ trầy xước, móp méo. Sau cơn bão, từng đoàn xe bảo hiểm nối đuôi nhau xuất hiện, người ta thay mái mới, sửa xe, nhận bồi thường theo giá trị. Mọi thứ rồi cũng được khôi phục, nhưng ký ức về những âm thanh của mưa đá rơi xuống vẫn còn đọng lại đâu đó trong tâm trí.
Chiều nay, khi cơn mưa dần dịu lại, chỉ còn những giọt nước rơi lách tách nơi hiên, tôi chợt thấy lòng mình cũng lắng xuống. Thiên nhiên có lúc hiền hòa, có lúc dữ dội, như chính cuộc đời này vậy. Qua những cơn giông, người ta học cách trân trọng hơn mái nhà mình đang có, chiếc xe mình đang đi, và cả những phút giây bình yên tưởng chừng rất đỗi bình thường.
Một chiều mưa đá, không chỉ là câu chuyện của thời tiết, mà còn là một lời nhắc nhẹ nhàng rằng, bình yên chưa bao giờ là điều hiển nhiên.

No comments:
Post a Comment