Mẹ ơi, đã bao mùa Mothers Day trôi qua kể từ ngày Mẹ rời xa con. Thời gian không làm nỗi nhớ vơi đi, mà chỉ khiến nó lắng sâu hơn, như dòng nước ngầm chảy mãi dưới lòng đất. Có những ngày con tưởng mình đã mạnh mẽ, đã quen với việc không còn Mẹ bên cạnh. Nhưng rồi chỉ cần một cơn gió thoảng qua, một mùi hương quen thuộc, hay một câu nói vô tình chạm đến ký ức, con lại thấy lòng mình chùng xuống. Con lại thèm được gọi “Mẹ ơi” một lần nữa, dù chỉ là trong giấc mơ.
Ngày còn Mẹ, con vô tư quá, cứ nghĩ Mẹ sẽ ở đó mãi, như bầu trời không bao giờ biến mất. Con chưa kịp nói hết những lời yêu thương, chưa kịp làm đủ những điều để Mẹ tự hào. Giờ đây, khi hiểu ra, thì Mẹ đã ở một nơi rất xa… nơi mà con không thể với tới, chỉ có thể gửi lòng mình theo gió.
Mẹ ơi, nếu nơi ấy Mẹ có thể nhìn thấy con, xin Mẹ đừng lo. Con vẫn đang cố gắng sống thật tốt, sống tử tế như những gì Mẹ từng dạy. Những lúc yếu lòng, con lại nhớ đến ánh mắt Mẹ, nhớ đến bàn tay Mẹ đã từng nắm lấy tay con mà dắt đi qua bao chông chênh của cuộc đời. Chính những ký ức ấy đã nâng con đứng dậy mỗi lần tưởng chừng gục ngã.
Con không còn được nắm tay Mẹ, nhưng con tin Mẹ vẫn đang dõi theo con bằng một cách nào đó, rất gần, rất dịu dàng. Xin Mẹ ở nơi ấy luôn bình yên, và nếu có thể, hãy tiếp tục chở che cho con, như cách Mẹ đã từng làm suốt cả cuộc đời.
Mẫu Tử Ân Thâm
Con nhớ Mẹ … nhiều lắm.

No comments:
Post a Comment