Có những vần thơ không cần trau chuốt cầu kỳ, chỉ cần thật lòng là đã đủ chạm đến ký ức. Bài thơ “Tại Vì” mang theo hơi thở của một thời áo trắng, nơi những rung động đầu đời còn vụng về, trong trẻo mà đáng yêu vô cùng. Đó là cái “tại vì” rất ngây ngô của tuổi học trò, khi một ánh nhìn cũng khiến tim xao động, một nụ cười cũng đủ làm cả ngày bâng khuâng.
Tôi viết bài thơ này khi vừa rời ghế nhà trường, nên từng câu chữ như còn vương mùi phấn trắng, tiếng trống tan trường và những buổi chiều ngập nắng. Không ồn ào, không cao siêu, chỉ là những cảm xúc rất thật, rất người. Đọc để thấy mình đâu đó trong đó, thấy lại một thời đã xa mà vẫn luôn ở lại trong tim.
Tại Vì
Tại vì anh thích đùa thôi
Nên thầy giám thị phạt ngồi nơi đây
Thật ra anh cũng muốn vầy
Vì bài không thuộc sợ thầy kêu tên
Tại vì con mắt em kênh
Liếc qua khẽ nguýt cho phiền làm chi
Lại còn đá đá lông mi
Để tan lớp học anh đi theo hoài
Tại vì ngõ vắng đường dài
Trời xanh gió mát cho ai bồi hồi
Bé ơi xin bé nụ cười
Để anh hiểu ý cho vơi rộn ràng
Tại vì cái buổi em mang
Tóc cài hoa tím áo vàng anh yêu
Biết không anh đứng trong chiều
Đang mong đang đợi những điều chi chi
Tại vì cũng có lắm khi
Bé cười bẽn lẽn chỉ vì ngó anh
Chao ơi trống ngực vỗ nhanh
Đôi tay lúng túng mắt đành ngó chân
Tại vì hoa nở trước sân
Để anh biết ngắm để dần biết em
Tại vì em cũng thích xem
Lá thư anh gửi để quen nhau nè!

No comments:
Post a Comment