Có những đêm trăng không chỉ soi sáng đất trời mà còn soi tỏ những miền cảm xúc sâu kín nhất của con tim. Trong khoảnh khắc gió khẽ lay tà áo, hương đêm quyện cùng hương người, mọi khoảng cách dường như tan biến, chỉ còn lại những rung động dịu dàng và men tình lặng lẽ lan trong hơi thở.
Đêm Nghiêng là bức tranh tình tự được vẽ bằng ánh nguyệt, làn sương và nỗi nhớ. Ở đó có đôi mắt huyền ngập ánh trăng, có nụ cười mềm như cánh đào, có những cái chạm khẽ đủ làm lòng người xao xuyến. Bài thơ êm như một tiếng lặng giữa đêm khuya, không vội vã, không nồng nhiệt đến cuồng say, mà dịu dàng lan tỏa như hương trầm trong gió. Từng câu chữ như một khúc Nghê Thường giữa đêm thu tĩnh mịch, để tình yêu lặng lẽ nghiêng về một phía, hóa thành dư hương ngọt ngào còn đọng mãi trong tim người đọc.
Đêm Nghiêng
Đêm nghiêng bóng nguyệt bên thềm,
Gió lay tà lụa dịu mềm vai em.
Hương trầm quyện với hương đêm,
Làm tim lữ khách chìm thêm men tình.
Mắt huyền sóng sánh lung linh,
Đôi vành mi khép trong tình ngẩn ngơ.
Môi cười như cánh đào tơ,
Một lần thoáng chạm ai mơ suốt đời.
Trăng vàng đọng giữa làn môi,
Sương khuya đậu nhẹ trên đồi bồng lai.
Tay đan khẽ chạm giọt mai,
Mà nghe hơi ấm đêm dài quanh đây.
Mây thu lững thững trời tây,
Áo ai phơ phất hương đầy gió vương.
Người như một khúc Nghê Thường,
Bước qua đêm vắng để nương tơ lòng.
Ngàn câu chưa nói thành dòng,
Chỉ nghe nhịp nhớ mênh mông dưới trời.
Đêm nghiêng về phía em thôi,
Cho anh giữ một khoảng đời dịu êm.
Mai này tóc bạc bên thềm,
Vầng trăng năm cũ vẫn mềm như xưa.
Tình còn trong gió đong đưa,
Như hương trên áo, như mùa trong tim.


No comments:
Post a Comment