Có những đêm không chỉ được tạo nên bởi ánh trăng và những vì sao, mà còn được dệt bằng những rung động rất sâu trong tâm hồn con người. Khi cuộc sống ngoài kia dần lắng xuống, ta mới có dịp nghe rõ hơn tiếng gió, tiếng lòng và những câu chuyện mà ký ức muốn kể lại.
Đêm nay, xin mời mọi người cùng bước vào một không gian thật mộng mơ qua bài thơ “Đêm Thần Thoại”, nơi bóng nguyệt bên thềm, hương trà thanh nhẹ và những vì sao xa xôi hòa quyện thành một bức tranh đầy huyền ảo.
Một đêm của nhớ thương, của mộng đẹp và của những điều dịu dàng còn mãi trong tâm hồn.
Xin mời cùng thưởng thức “Đêm Thần Thoại”.
Đêm qua bóng nguyệt bên thềm,
Nghe trong gió kể êm đềm chuyện xưa.
Mây trôi lạc giữa song thưa,
Hồn ai theo ánh sao vừa rơi nghiêng.
Trăng vàng soi lối u huyền,
Hoa đêm hé nở bên miền mộng mơ.
Suối reo ru khúc tình thơ,
Dẫn ta tìm lại bến bờ thần tiên.
Ngàn sao lấp lánh trên miền,
Gió đưa hương cũ lời nguyền nhớ thương.
Bóng ai thấp thoáng bên đường,
Hay là tiên nữ vấn vương cõi trần.
Đêm sâu phủ ánh nguyệt ngân,
Nghe tim kể chuyện bao lần tương tư.
Một vì sao rớt sương mù,
Hóa thành giấc mộng thiên thu dịu dàng.
Mai rồi sắc nắng nhẹ nhàng,
Đêm thần thoại vẫn mơ màng trong ta.
Dẫu đời qua những phong ba,
Xin còn giữ mãi hương trà, trăng thơ.

No comments:
Post a Comment