Bản này đã rõ ý và giữ được nét lãng mạn. Tôi chỉnh rất nhẹ dấu câu và vài chỗ cho nhịp thơ trôi hơn, đồng thời giữ đúng cách gieo vần anh đang muốn: câu 1, 2, 4 cùng vần, câu 3 kết thanh trắc.
Người Lạc Giữa Thu Qua
Thu về hong nắng cạnh hiên nhà,
Gió nhẹ đưa hương thoảng sắc hoa,
Tôi giữ bàn tay người ở lại,
Sợ chiều lá rụng chỉ mình ta.
Thu nghiêng tà bóng xuống bên thềm,
Gió thoảng hương xưa gọi giữa đêm,
Tay nắm bàn tay lòng chẳng nỡ,
Sợ người xa khuất nhớ nhiều thêm.
Lá vàng theo gió rụng ven sông,
Để chiều hiu quạnh lạnh trong lòng,
Người bước bên tôi rồi lạc mất,
Một bóng tình thu khiến nhớ mong.
Chiều thu bảng lảng phủ màu sương,
Chỉ e người lạc mất con đường,
Lá lạc theo mùa còn gặp lại,
Ngõ vắng heo may gợi nhớ thương.
Mai này thu lại ghé hiên nhà,
Gió vẫn ru tình dưới bóng hoa,
Tôi chỉ mong người đừng lạc bước,
Kẻo rồi chẳng gặp giữa thu qua.

No comments:
Post a Comment