Tưởng câu chuyện sáng Chủ nhật tới đó là xong. Sau khi nghiên cứu sơ qua bí kíp trồng cây ra tiền của cô đệ tử, tôi về nhà, lòng thanh thản, tự nhủ tiền bạc vốn là phù vân, có cũng được, không có cũng… hơi buồn một chút.
Đêm ấy đang ngủ ngon, khoảng nửa đêm bỗng nghe ngoài phòng khách có tiếng lục đục.
Lách cách…
Sột soạt…
Rồi hình như có tiếng đồng tiền rơi leng keng.
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Ủa, trộm thời nay chuyên nghiệp vậy sao? Vào nhà người ta còn mang tiền theo làm rơi?
Tôi rón rén bước ra, hé cửa nhìn.
Trời đất!
Tề Thiên Đại Thánh đang ngồi chễm chệ bên chiếc bàn nhỏ, đeo kính tròn, cổ mang tràng hạt, trước mặt bày la liệt những cuộn bí kíp. Bên phải là túi cây tiền, bên trái là hũ vàng. Trên đầu còn có một đám mây nhỏ đang… rơi tiền xuống.
Tôi bật đèn:
Đại Thánh! Nửa đêm không ngủ, ngài làm gì trong nhà tôi vậy?
Chú chuột giật mình, rồi lấy lại vẻ đạo mạo:
Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Ta đang sắp xếp lại mấy cây tiền.
Tôi tròn mắt:
Cây tiền mà cũng phải sắp xếp?
Đại Thánh đẩy kính:
Chứ sao! Cây này tiền lẻ để tiêu vặt. Cây kia tiền lớn để dưỡng già. Cây bên cửa sổ dành trả hóa đơn. Còn cây đặc biệt kia…
Tôi hồi hộp:
Dành làm gì?
Đại Thánh ghé tai:
Dành mua những thứ không cần thiết nhưng nhìn thấy là muốn mua.
Tôi gật gù:
Cây đó chắc phải trồng… nguyên vườn.
Đại Thánh không trả lời, chỉ mở cuộn giấy trước mặt. Trên đó viết rõ mấy chữ:
BÍ KÍP TRỒNG CÂY RA TIỀN.
Tôi lập tức kéo ghế ngồi xuống:
Sáng nay tôi nghe đệ tử nói có bí kíp, tưởng nàng nói chơi. Không ngờ có thật. Cho tôi xem một chút được không?
Đại Thánh ôm cuộn giấy vào ngực:
Thiên cơ bất khả lộ!
Tôi nhìn lên đám mây đang rơi từng đồng vàng:
Vậy ngài giải thích đám mây kia trước đi.
Đại Thánh vuốt râu, chợt nhớ mình không có râu, bèn vuốt tràng hạt:
Đây gọi là phù vân sinh tài.
Tôi sửng sốt:
Tôi sống từng này tuổi chỉ nghe tiền bạc là phù vân, chưa từng nghe phù vân… rớt tiền.
Đại Thánh cười:
Bởi vậy ngươi mới phải học!
Nghe câu ấy, lòng ham học của tôi bỗng dâng cao chưa từng thấy.
Tôi hỏi:
Khóa học bao lâu?
Ba tháng.
Học phí?
Ba ngàn.
Tôi đứng bật dậy:
Thôi! Tôi giác ngộ rồi!
Đại Thánh ngạc nhiên:
Giác ngộ điều gì?
Tôi đáp:
Tôi hiểu bí quyết cây ra tiền rồi. Muốn cây của ngài ra tiền, trước hết phải có người như tôi… đóng học phí!
Đại Thánh im lặng.
Tôi im lặng.
Hai thầy trò nhìn nhau.
Cuối cùng chú từ từ cuộn bí kíp lại:
Ngươi có căn cơ đấy!
Tôi khoát tay:
Căn cơ gì! Sáng mai ngài thu xếp hành lý về lại nhà cô đệ tử giúp tôi. Nàng thỉnh ngài về thì nàng tiếp tục tu luyện. Nhà tôi đất xấu, trồng cây tiền e không hợp phong thủy.
Nói xong tôi quay vào phòng, nhưng đi được mấy bước lại quay đầu:
À, Đại Thánh…
Có chuyện gì?
Nếu đêm nay đám mây kia còn rơi tiền thì cứ để nguyên.
Đừng quét.
Sáng mai tôi… tự dọn!




