Nghiêm túc ở đây có nghĩa là thấy lá vàng thì cứ để lá vàng, thấy gió heo may thì cứ mặc thêm áo, thấy trời se lạnh thì pha ly cà phê. Tuyệt đối không được nhìn mây rồi tương tư, không được thấy trăng rồi nhớ ai, càng không được đang yên đang lành lại mang nàng Thu ra tán.
Tuổi này rồi, phải chững chạc.
Tôi quyết tâm như thế được… ba ngày.
Sang ngày thứ tư, nàng Thu bắt đầu thả thính.
Nàng chẳng nhắn tin, cũng chẳng gửi trái tim đỏ. Nàng chơi kiểu cổ điển hơn nhiều. Sáng sớm, nàng thả một chút gió qua hiên. Trưa, nàng rắc vài sợi nắng vàng lên lối nhỏ. Chiều, nàng cho chiếc lá đáp ngay trước mặt tôi. Tối đến lại treo vầng trăng lơ lửng ngoài cửa sổ.
Thế có chết người không chứ!
Tôi nhặt chiếc lá lên, định bụng chỉ xem cho biết. Nhưng lá vàng mùa thu cũng lắm chuyện, vừa nằm trong tay đã như thủ thỉ:
Lâu rồi ông không làm thơ?
Tôi giật mình.
Rõ ràng chẳng ai nói gì. Có lẽ tại gió.
Tôi bèn bỏ chiếc lá xuống.
Gió lại chạy ngang, nghịch mấy sợi tóc, rồi vòng qua cổ áo. Cái kiểu ấy, nếu không gọi là thả thính thì tôi cũng chẳng biết nên gọi là gì.
Tôi ngước lên trời:
Này Thu, đừng có giở trò. Tôi biết nàng lâu rồi nhé!
Thu im lặng.
Mà phụ nữ khi im lặng mới đáng ngại. Nàng chẳng thanh minh, chỉ nghiêng nắng một chút cho buổi chiều vàng hơn, rồi sai mây kéo thành từng dải mỏng trên trời.
Tôi thua.
Lại mang giấy bút ra.
Người ta bảo đàn ông từng trải thì khó bị dụ. Tôi không tin. Ít nhất chuyện ấy không đúng với đàn ông gặp mùa thu. Cả năm có thể tỉnh táo bao nhiêu, đến lúc lá đổi màu là bao nhiêu kinh nghiệm sống bỗng bay theo gió hết.
Bạn bè thấy tôi lại viết về thu, hỏi:
Lại yêu nữa à?
Tôi bảo:
Không. Tôi đang nghiên cứu thời tiết.
Họ cười.
Tôi cũng cười.
Chỉ có nàng Thu ngoài hiên là tỉnh bơ, tiếp tục thả thêm một chiếc lá xuống bàn.
Khổ một nỗi, tôi biết rõ đây là thính mà vẫn cứ muốn cắn câu.
Có lẽ tình yêu với mùa thu là thứ bệnh không cần chữa. Bởi nàng chẳng hứa ở lại, tôi cũng chẳng hỏi bao giờ nàng đi. Mỗi năm nàng ghé ngang vài tháng, làm trời dịu xuống, làm lòng người mềm đi, rồi lặng lẽ bỏ đi.
Để lại một gã ngồi bên cửa sổ, nhặt nắng, nhặt lá, nhặt cả những điều vu vơ mà viết.
Năm sau nàng lại về.
Lại thả thính.
Và tôi, sau bao nhiêu năm kinh nghiệm đầy mình, chắc vẫn sẽ nghiêm túc tuyên bố:
Lần này nhất định không mắc lừa!
Rồi cúi xuống… nhặt chiếc lá đầu tiên.




