Nhưng cũng có những giấc mơ khi tỉnh dậy rồi, người ta vẫn thấy lòng mình như còn bỏ quên ở một nơi nào đó. Một nơi rất xa, rất cũ, cũ đến mức không còn biết đó là ký ức, là tưởng tượng hay là một mảnh đời đã từng đi qua từ một tiền kiếp nào.
Đêm ấy, hắn mơ.
Hắn đi một mình trên một con đường đất dài.
Con đường ấy kỳ lạ vô cùng. Hắn biết chắc mình chưa từng đến đó, vậy mà từng gốc cây, từng mô đất, từng khúc quanh đều mang đến một cảm giác thân quen khó hiểu.
Đó là con đường đất đỏ, hai bên cỏ mọc xanh rì. Nhưng điều lạ là xen giữa những khoảng cây cối lại xuất hiện những căn nhà nhỏ và vài cửa tiệm đơn sơ như mới dựng lên. Có tiệm bán trái cây. Có nơi treo vài tấm vải đủ màu. Có chỗ chỉ có một bà cụ ngồi lặng lẽ trước hiên.
Mọi thứ vừa giống một ngôi làng, vừa giống một ký ức.
Hắn cứ thế lững thững đi.
Bất ngờ một đám trẻ con từ đâu chạy ùa ra.
Chúng cười rất tươi.
Chúng gọi tên hắn.
Chúng nắm lấy tay hắn như gặp người thân đi xa lâu ngày mới trở về.
Điều khiến hắn sửng sốt là khuôn mặt chúng rất quen.
Quen như lũ trẻ trong khu phố nơi hắn đang sống.
Có đứa giống cậu bé bán báo.
Có đứa giống con gái nhà hàng xóm.
Có đứa giống cậu nhóc vẫn đá bóng trước công viên mỗi chiều.
Nhưng rõ ràng đây không phải là nơi hắn đang sống.
Hắn cúi xuống hỏi:
Các cháu biết chú à?
Lũ trẻ chỉ cười.
Không đứa nào trả lời.
Chúng cười rất hồn nhiên rồi lại chạy mất, để mặc hắn đứng một mình giữa con đường đầy nắng.
Hắn tiếp tục bước.
Cuối cùng con đường đất cũng hết.
Trước mặt là một khu rừng.
Những thân cây cao vút như chống cả bầu trời.
Hắn đứng suy nghĩ khá lâu.
Quay lại hay đi tiếp?
Không hiểu sao, có một sức hút vô hình kéo hắn tiến về phía trước.
Hắn len qua những thân cây khổng lồ.
Ánh nắng dần biến mất.
Ban đầu chỉ là vài vệt sáng.
Rồi chỉ còn những tia sáng yếu ớt.
Sau cùng, bầu trời hoàn toàn bị những tán lá che kín.
Không còn thấy mặt trời.
Không còn biết phương hướng.
Lúc ấy hắn mới quyết định quay trở lại.
Nhưng vừa xoay người, hắn giật mình.
Lối cũ đã biến mất.
Con đường lúc nãy không còn nữa.
Xung quanh chỉ toàn những thân cây cao ngất.
Cây nào cũng giống cây nào.
Mọi hướng đều giống nhau.
Hắn biết mình đã lạc.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Tiếng chim trong rừng bỗng vang lên dồn dập.
Không phải tiếng hót.
Mà giống như tiếng báo động.
Xa xa, từng bầy khỉ chuyền cành, rít lên liên hồi như đang báo cho cả khu rừng biết có người lạ xuất hiện.
Sau đó là những tiếng động khác.
Tiếng lá xào xạc.
Tiếng bước chân.
Tiếng thú rừng di chuyển.
Trong những bụi cây tối om, nhiều đôi mắt lấp lánh đang nhìn hắn.
Một con nai.
Một con heo rừng.
Một con báo nằm trên mỏm đá.
Xa hơn nữa là bóng một con gấu đang đứng bằng hai chân.
Kỳ lạ thay...
Hắn không hề sợ.
Trong lòng hắn bình tĩnh lạ thường.
Như thể khu rừng này chưa bao giờ có ý định làm hại hắn.
Hắn chỉ cúi xuống nhặt một cành cây.
Khúc cây rất vừa tay.
Không quá dài.
Không quá nặng.
Hắn cầm thử vài lần rồi mỉm cười.
"Có nó phòng thân cũng tốt."
Rồi tiếp tục bước.
Thời gian trong rừng không còn đo bằng đồng hồ.
Chỉ biết ánh sáng ngày càng yếu.
Không khí lạnh dần.
Hắn cảm nhận trời sắp tối.
Lòng bắt đầu xuất hiện chút hy vọng mong manh.
Chỉ cần gặp một mái nhà.
Một ngôi làng.
Hay một người nào đó.
Bất cứ ai.
Đi rất lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng...
Xa xa xuất hiện bóng người.
Hắn mừng như người chết khát gặp nước.
Hắn bước nhanh hơn.
Nhưng càng đến gần, hắn càng thấy lạ.
Những người ấy gần như không mặc quần áo theo kiểu hiện đại.
Đàn ông để trần.
Phụ nữ chỉ dùng những tấm vải đơn sơ che những phần cần che.
Họ giống người của một thời đại rất xa xưa.
Có nhóm hai người.
Có nhóm ba người.
Có nhóm năm người.
Tất cả đều ngồi ven đường.
Không ai nói chuyện.
Không ai nhìn nhau.
Họ ngồi yên như đang thiền định hay cầu nguyện.
Hắn tiến đến một người đàn ông đứng riêng.
Bạn ơi... đây là đâu? Tôi bị lạc. Bạn có thể chỉ giúp tôi đường ra khỏi khu rừng không?
Người kia không trả lời.
Không quay đầu.
Không chớp mắt.
Hắn đến một nhóm hai người.
Lặp lại câu hỏi.
Họ cũng im lặng.
Một nhóm khác.
Vẫn vậy.
Họ không phải tượng đá.
Hắn nhìn rõ họ đang thở.
Nhưng dường như chẳng ai nghe thấy tiếng hắn.
Hay chính hắn đang tồn tại ở một thế giới khác.
Bầu trời tối rất nhanh.
Mọi thứ nhòa dần.
Đúng lúc ấy...
Một luồng hào quang xuất hiện.
Rất sáng.
Đứng sừng sững giữa màn đêm.
Ánh sáng ấy có hình dáng như một con người.
Hắn mừng rỡ.
Trong đầu chỉ nghĩ đơn giản.
"Có ánh sáng rồi. Chỉ cần xin người ta ít ánh sáng soi đường."
Hắn chạy đến.
Không kịp suy nghĩ.
Dang hai tay ôm lấy luồng hào quang.
Ngay khi chạm vào, hắn khựng lại.
Đó không chỉ là ánh sáng.
Đó là một thân thể mềm mại.
Một mùi hương rất dịu.
Một mùi hương quen thuộc đến nao lòng.
Đúng lúc ấy.
Bên tai hắn vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ.
Sao anh lại ôm em?
Hắn giật mình.
Đầu óc trống rỗng.
Không biết trả lời thế nào.
Giọng nói ấy...
Quen.
Quen đến đau lòng.
Nhưng hắn không nhớ đã nghe ở đâu.
Người ấy lại hỏi lần nữa.
Sao anh lại ôm em?
Lần này hắn mới lúng túng đáp:
Tôi... tôi bị lạc.
Trời tối quá.
Thấy ánh sáng nên tưởng...
Tôi chỉ muốn xin một ít ánh sáng để tìm đường ra khỏi khu rừng.
Người con gái khẽ cười.
Tiếng cười nhẹ như gió.
Em chờ anh ở đây lâu lắm rồi.
Bây giờ anh về rồi...
Đừng đi nữa nhé.
Hắn chết lặng.
Không hiểu vì sao, nước mắt bỗng muốn trào ra.
Người con gái ấy vẫn tỏa ánh sáng dịu dàng.
Không chói.
Mà ấm.
Ấm như ánh bình minh.
Hắn ôm nàng chặt hơn.
Nàng cũng vòng hai tay ôm lấy lưng hắn.
Không ai nói thêm điều gì.
Thời gian như ngừng trôi.
Hắn chỉ còn nghe nhịp tim.
Mùi hương ấy.
Giọng nói ấy.
Cảm giác ấy.
Tất cả đều quen.
Nhưng ký ức lại giống như một cánh cửa bị khóa.
Muốn mở mà không mở nổi.
Không biết đã bao lâu.
Cho đến khi bầu trời dần hửng sáng.
Người con gái khẽ nói:
Thôi...
Mình về.
Lúc ấy hắn mới nhìn rõ khuôn mặt nàng.
Đẹp.
Rất hiền.
Đôi mắt trong veo.
Nụ cười dịu như sương sớm.
Và...
Quen vô cùng.
Quen như đã từng yêu thương suốt cả một đời.
Nhưng hắn vẫn không nhớ nàng là ai.
Hai người nắm tay nhau đi.
Suốt quãng đường, họ trò chuyện rất nhiều.
Điều kỳ lạ là hắn hiểu tất cả.
Như hai người đã quen nhau từ rất lâu.
Như chưa từng có khoảng cách.
Bỗng người con gái khẽ siết tay hắn.
Anh...
Có người đang theo mình.
Hắn ngạc nhiên.
Sao em biết?
Em biết từ lúc mình bắt đầu nắm tay nhau rồi.
Anh đừng quay lại.
Cứ đi như bình thường.
Một lát sau nàng nói:
Bây giờ mình đứng lại.
Anh ôm em.
Rồi nhìn ra phía sau.
Hắn làm theo.
Qua vai người con gái, hắn thấy phía rất xa có một người phụ nữ đang lặng lẽ đi theo.
Khoảng cách đủ xa để không nhìn rõ khuôn mặt.
Người con gái mỉm cười.
Mình cứ đứng đây.
Nếu mình không đi nữa thì cô ấy buộc phải đi ngang qua.
Khi đó mình sẽ theo sau.
Quả nhiên.
Người phụ nữ kia chậm rãi tiến đến.
Không nhìn hai người.
Rồi lặng lẽ đi qua.
Hắn và người con gái bắt đầu bước theo.
Lúc này trời đã sáng hẳn.
Con đường dẫn tới một ngã ba.
Một ngọn núi lớn cùng những hàng cây cổ thụ chia con đường thành ba hướng.
Người con gái buông tay hắn.
Anh đứng đây nhé.
Để em theo cô ấy xem có chuyện gì.
Hắn gật đầu.
Được.
Anh chờ em.
Nàng mỉm cười rồi khuất sau hàng cây.
Hắn đứng đợi.
Một phút.
Hai phút.
Rồi năm phút.
Rừng núi yên tĩnh lạ thường.
Không một tiếng động.
Hắn vẫn kiên nhẫn chờ.
Đúng lúc ấy...
Ting!
Một âm thanh chói tai vang lên.
Ting! Ting!
Tiếng chuông Messenger của iPhone.
Âm thanh ấy như một lưỡi dao cắt đứt cả thế giới.
Hắn giật bắn người.
Mở mắt.
Trần nhà quen thuộc.
Chiếc quạt trần vẫn quay đều.
Ánh sáng buổi sớm vừa lọt qua khung cửa.
Chiếc điện thoại nằm trên đầu giường vẫn nhấp nháy.
5 giờ sáng.
Có người gửi tin nhắn.
Hắn cầm điện thoại lên, nhìn dòng thông báo mà chẳng buồn đọc.
Chỉ biết ngồi lặng rất lâu.
Trong đầu vẫn còn khuôn mặt người con gái tỏa hào quang.
Vẫn còn mùi hương ấy.
Vẫn còn cái ôm ấy.
Vẫn còn câu nói.
Em chờ anh ở đây lâu lắm rồi...
Giờ anh về rồi...
Đừng đi nữa nhé.
Hắn khẽ thở dài.
Rồi lẩm bẩm một mình, nửa cười nửa tiếc:
Giá mà người nhắn tin... chịu ngủ nướng thêm một tiếng nữa.
Biết đâu...
Mình đã gặp lại được em.
Và cũng biết đâu...
Mình đã tìm ra được câu trả lời cho một mối duyên còn dang dở từ một tiền kiếp rất xa...
Hắn không biết người nhắn tin hôm ấy có chuyện gì quan trọng. Có thể chỉ là gửi một tấm hình vui, một lời chào buổi sáng, hay tệ hơn nữa là... một cái biểu tượng cười.
Nhưng hắn vẫn muốn "trách yêu" một chút.
Bạn ơi...
Năm giờ sáng là giờ người ta còn đang bận... giải quyết chuyện tiền kiếp.
Có việc gì thì sáu giờ hãy nhắn cũng đâu có muộn.
Chỉ cần chậm thêm vài phút thôi, biết đâu hôm nay hắn đã biết mình là ai trong giấc mơ ấy, người con gái tỏa hào quang là ai, và có khi còn biết được đoạn kết của mối duyên đã kéo dài từ một kiếp rất xa.
Thôi thì đành hẹn nàng vào một đêm khác.
Còn người bạn nhắn tin lúc năm giờ sáng...
Lần sau nhớ thương tình mà bấm nút "gửi" sau sáu giờ nhé.
Biết đâu, bạn không chỉ cứu được một giấc ngủ, mà còn giúp một mối tình... từ tiền kiếp có một cái kết trọn vẹn hơn.




