Anh vẫn luôn nghĩ rằng tháng Tư là khoảng thời gian đẹp nhất của đất trời. Không còn cái lạnh của mùa đông, cũng chưa vội vã nắng gắt của mùa hè. Tháng Tư đứng giữa mùa, nhẹ nhàng như một nốt nhạc trầm, như một buổi chiều gió lặng. Và cũng giống như em không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi.
Anh gặp em cũng giống như gặp một ngày tháng Tư. Không có điều gì quá bất ngờ, nhưng càng đi cùng nhau, anh càng thấy lòng mình dịu lại. Em mang đến cho anh cảm giác bình yên mà từ lâu anh đã tưởng mình không còn tìm thấy nữa.
Có những buổi chiều anh ngồi lặng nhìn nắng nghiêng qua khung cửa, tự hỏi điều gì khiến một người đàn ông trưởng thành vẫn còn rung động như ngày trẻ. Có lẽ là vì em. Vì cách em cười hiền lành, vì ánh mắt em lúc trầm tư, và vì sự chân thành giản dị nơi em, thứ mà giữa cuộc đời nhiều vội vã này lại trở nên quý giá biết bao.
Anh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ. Nhưng anh tin rằng có những điều xuất phát từ trái tim thì không cần phải quá cầu kỳ. Anh chỉ muốn nói với em rằng: anh trân trọng sự xuất hiện của em trong cuộc đời này.
Nếu có thể, anh mong được đi cùng em trên những chặng đường bình dị của cuộc sống. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần những buổi sáng cùng nhau uống tách cà phê nóng, những chiều lặng lẽ đi dạo dưới hàng cây, và những tối bình yên khi biết rằng ở đâu đó trong cuộc đời này, chúng ta vẫn đang nghĩ về nhau.
Anh không hứa cho em một cuộc đời hoàn hảo. Nhưng anh có thể hứa sẽ luôn chân thành. Anh sẽ ở bên em bằng tất cả sự tử tế mà một người đàn ông có thể dành cho người phụ nữ mình thương.
Tháng Tư rồi cũng sẽ qua, nhưng anh mong rằng tình cảm này sẽ không chỉ dừng lại ở một mùa. Anh muốn được đồng hành cùng em qua nhiều tháng Tư khác nữa của cuộc đời khi tóc ta có thể bạc hơn, khi bước chân có thể chậm lại, nhưng lòng vẫn ấm vì biết rằng mình đã chọn đúng người để đi cùng.
Chỉ vậy thôi. Nhưng với anh, đó đã là một điều rất đẹp.






