Tôi đang ngồi bên cửa sổ, ly cà phê vừa rót được nửa chừng thì nghe tiếng gõ cửa.
Giờ này ai đến?
Tôi mở cửa.
Một ngọn gió nhẹ lướt qua vai. Mấy chiếc lá vàng chạy lăng xăng ngoài sân như đám trẻ con vừa thấy khách quý. Trước mặt tôi là một người con gái đứng nghiêng trong nắng.
Áo nàng màu vàng mật ong.
Tóc dài bị gió nghịch tung vài sợi.
Nàng nhìn tôi, cười:
- Không nhận ra em sao?
Tôi chống tay lên cửa, nhìn từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu.
- Xin lỗi, cô tìm ai?
Nàng tròn mắt:
- Em đây mà. Thu đây!
Tôi à lên một tiếng thật dài.
- À… thì ra là nàng Thu! Tôi tưởng nàng quên đường tới nhà tôi rồi chứ.
Nàng bật cười:
- Em chỉ đến trễ một chút thôi mà.
- Một chút của nàng lâu lắm đấy. Tôi chờ đến cà phê nguội mấy lần rồi.
- Vậy anh giận à?
- Giận chứ!
- Thế sao còn mở cửa?
Tôi nhìn nàng.
- Vì người đẹp gõ cửa thì đàn ông dù đang giận cũng phải mở. Đó là phép lịch sự tối thiểu.
Nàng che miệng cười.
Tôi biết ngay mình thua rồi.
Phụ nữ đáng sợ nhất không phải lúc họ nổi giận.
Mà là lúc mình đang định trách, họ lại cười.
Bao nhiêu câu chuẩn bị sẵn tự nhiên bay sạch.
Tôi tránh sang một bên.
- Vào đi.
- Anh hết giận rồi à?
- Chưa. Nhưng vào nhà rồi giận tiếp.
Nàng bước qua cửa.
Lạ thật.
Chỉ một bước chân thôi mà căn phòng như đổi khác.
Nắng ngoài hiên bỗng dịu xuống. Gió len qua rèm cửa. Một chiếc lá vàng chẳng biết từ đâu bay vào, nằm ngay cạnh chân nàng.
Tôi cúi xuống nhặt.
Nàng nhìn:
- Anh vẫn còn cái tật nhặt nắng, nhặt lá sao?
- Có tuổi rồi, thứ gì đẹp mà người ta bỏ quên thì tôi nhặt.
Nàng nghiêng đầu:
- Còn em?
Tôi nhìn nàng một lúc.
- Nàng thì không dám nhặt.
- Sao vậy?
- Sợ nhặt rồi phải giữ cả đời.
Nàng im vài giây.
Rồi cười:
- Anh càng ngày càng biết nói chuyện.
- Không. Tại mùa thu càng ngày càng đẹp nên tôi phải nâng cao nghiệp vụ.
Nàng phá lên cười.
Thế là tôi biết buổi chiều này khó mà bình yên.
Tôi pha thêm một ly cà phê.
- Đường?
- Một chút.
- Sữa?
- Một chút.
- Còn tình?
Nàng nhìn tôi.
- Anh cho bao nhiêu?
Tôi suýt làm rơi cái muỗng.
Đúng là gặp cao thủ.
Tôi ho nhẹ:
- Cái đó không bỏ vào cà phê được.
- Vậy bỏ đâu?
- Để riêng. Khi nào nàng cần thì lấy.
Nàng chống cằm nhìn tôi:
- Anh để dành cho ai mà nhiều thế?
Tôi nhấp một ngụm cà phê, giả vờ nhìn ra cửa sổ.
- Chuyện riêng tư.
- Không nói thì thôi.
- Nhưng nếu nàng hỏi thêm lần nữa, có thể tôi sẽ khai.
Nàng không hỏi.
Khổ!
Đàn ông nhiều khi cũng kỳ lạ. Người ta hỏi thì làm bộ bí mật. Đến lúc người ta không hỏi nữa lại mong người ta hỏi tiếp.
Tôi đành tự khai:
- Thật ra cũng chẳng để dành cho ai.
- Vậy sao nói chuyện riêng tư?
- Vì đang chờ đúng người tới lấy.
Nàng nhìn tôi.
Tôi nhìn nàng.
Ngoài kia một chiếc lá rơi.
May quá!
Tôi lập tức quay sang nhìn chiếc lá, nếu không chắc nàng sẽ thấy một người đàn ông vừa tán mùa thu xong lại tự nhiên… ngượng.
Nàng hỏi:
- Năm nay anh có nhớ em không?
Tôi đáp ngay:
- Không.
Nàng nhướng mày.
- Thật?
- Thật.
- Vậy em về nhé.
Nàng vừa đứng dậy, tôi vội nói:
- Khoan!
Nàng quay lại.
- Sao?
- Tôi chưa nói hết. Không phải nhớ.
- Vậy là gì?
Tôi nhìn ra khoảng nắng vàng trước hiên.
- Là mong.
Nàng ngồi xuống lại.
Lần này không cười.
Tôi nói:
- Nhớ là dành cho thứ đã đi xa. Còn nàng, năm nào tôi cũng biết nàng sẽ trở lại. Cho nên tôi không nhớ. Tôi chỉ mong.
Nàng khẽ hỏi:
- Mong gì?
- Mong một sáng trời dịu hơn. Một chiều nắng vàng hơn. Một ngọn gió làm lá bắt đầu đổi màu. Và mong có người lại gõ cửa, đứng đó rồi hỏi tôi có nhận ra nàng không.
Nàng cười rất nhẹ.
- Nếu một năm nào đó em không đến thì sao?
- Tôi đi tìm.
- Biết em ở đâu mà tìm?
- Đi về phía nào có lá vàng.
- Nếu không thấy?
- Thì đứng đó chờ.
- Nếu em vẫn không tới?
Tôi nghĩ một chút.
- Thì tôi viết thơ.
Nàng bật cười:
- Có mỗi chuyện đó mà cũng làm thơ?
- Người ta làm thơ thường đâu phải vì chuyện lớn. Chỉ cần một người không đến đúng hẹn là đủ viết mấy chục bài rồi.
- Ghê vậy?
- Chưa kể nếu người ấy đẹp.
- Thì sao?
- Thì có thể thành cả tập.
Nàng cười đến nghiêng vai.
Ngoài kia gió cũng nổi lên.
Tôi nhìn nàng rồi nhìn những chiếc lá đang chao nghiêng ngoài cửa.
- Thấy chưa?
- Thấy gì?
- Nàng cười một cái, gió cũng liêu xiêu.
- Anh lại bắt đầu rồi đó.
- Bắt đầu gì?
- Tán em.
Tôi lắc đầu.
- Oan quá. Tôi đang tả cảnh.
- Cảnh nào?
- Cảnh mùa thu làm một người đàn ông mất bình tĩnh.
Nàng cúi xuống ly cà phê.
Tôi không biết nàng có đỏ mặt hay không, vì nắng chiều lúc ấy cũng vừa vàng lên đôi má.
Hai chúng tôi ngồi im.
Có những phút im lặng chẳng hề khó chịu.
Trái lại, chúng giống một khoảng nghỉ giữa hai câu thơ. Không ai cần nói gì mà vẫn biết câu sau đang chờ ở đâu đó.
Một lúc, nàng hỏi:
- Anh thích mùa thu đến vậy sao?
- Ừ.
- Vì lá vàng?
- Không hẳn.
- Vì trời đẹp?
- Cũng không.
- Vì gió mát?
- Một phần.
- Vậy vì gì?
Tôi nhìn nàng:
- Vì mùa thu có nàng.
Nàng lắc đầu:
- Anh nói câu này với bao nhiêu mùa thu rồi?
Tôi bật cười.
- Nàng yên tâm. Mỗi năm chỉ có một mùa thu.
- Nhưng năm nào cũng có.
- Thì năm nào tôi cũng yêu lại từ đầu.
Nàng im lặng.
Tôi nghĩ mình vừa nói được một câu khá hay nên tranh thủ uống cà phê để khỏi phá hỏng nó.
Chiều xuống chậm.
Nắng nằm dài trên bậu cửa. Gió mơn man qua hàng cây, đem theo mùi cỏ và chút gì rất dịu của những ngày giao mùa.
Nàng đứng dậy.
- Em phải đi rồi.
Tôi nhìn đồng hồ.
- Mới đến đã đi?
- Em còn phải ghé nhiều nơi.
- Tôi biết ngay mà. Nàng đâu phải của riêng ai.
Nàng cười:
- Anh ghen với cả mùa thu sao?
- Không dám. Đối thủ nhiều quá, từ thi sĩ, nhạc sĩ cho tới mấy ông thích chụp hình lá vàng. Tôi lượng sức mình.
Nàng bước ra cửa.
Tôi gọi theo:
- Này!
Nàng quay lại.
- Gì nữa?
- Lần sau đến sớm một chút.
- Để làm gì?
- Cà phê còn nóng.
- Chỉ vậy thôi?
Tôi ngẫm một lúc rồi nói:
- Với lại… tôi còn nhiều chuyện chưa kịp tán.
Nàng bật cười.
- Tán chuyện hay tán em?
Tôi đóng cửa lại một nửa, chỉ để khuôn mặt mình ló ra.
- Chuyện đó để mùa thu năm sau trả lời.
Nàng quay đi.
Tà áo vàng lướt qua con đường đầy nắng. Gió nâng mái tóc nàng lên. Mấy chiếc lá cũng chạy theo như muốn tiễn.
Đi được một đoạn, nàng quay lại:
- Anh!
- Gì?
- Sang năm em lại gõ cửa nhé?
Tôi cười:
- Khỏi gõ.
- Tại sao?
- Từ nay đến mùa thu…
cửa này để ngỏ cho nàng.
Nàng đi rồi.
Tôi trở vào, thấy ly cà phê của nàng còn một nửa.
Bên cạnh là chiếc lá vàng lúc nãy tôi nhặt lên.
Tôi cầm chiếc lá, đặt vào lòng bàn tay.
Rồi chợt nghĩ:
Mình đúng là dại.
Người ta chỉ ghé uống nửa ly cà phê, cười vài lần rồi đi.
Vậy mà mình lại mở cửa chờ cả một mùa.
Nhưng thôi.
Dại một chút vào mùa thu…
cũng lãng mạn mà.




