THƯ GỬI CÔ NƯƠNG
(Giấu tên)
Trưa nay, tôi vừa nhận được một lời bình khoảng 150 chữ của một người phụ nữ mà trước đây tôi đã đôi lần trò chuyện, phản hồi và vẫn thường gọi vui là cô nương. Đọc xong, tôi bật cười. Trong ấy có chút quan tâm, đôi phần trách yêu, thêm vài lời khuyên chân tình, lại còn hào phóng gửi kèm cả một “hồ sơ mai mối” khá hấp dẫn.
Được cô nương ưu ái ghé thăm, nhắn nhủ tận tình đến thế, Từ Mỗ mà cứ im lặng thì e rằng có phần thất lễ. Thôi thì xin pha một ấm trà, ngồi xuống thong thả đáp lại đôi lời, vừa để cảm ơn tấm thịnh tình, vừa để phân trần vài chuyện kẻo cô nương lại tưởng Từ Mỗ ngày nào cũng buồn tình, thất tình đến hao tâm tổn sức.
Chuyện văn chương mà, đôi khi thật thật, hư hư. Cứ đọc, cứ cười và vui với nhau là chính!
Thưa cô nương
Đọc lời bình của cô nương, Từ Mỗ tôi phải đọc chậm lại đôi lần. Không phải vì chữ nghĩa cao siêu gì, mà vì nghe cô nương bảo đọc thơ văn của tôi đến mỏi mắt, sắp phải đi khám lại, tôi bỗng thấy mình mang một trọng trách quá lớn đối với ngành nhãn khoa.
Phen này chắc trước mỗi bài phải thêm lời cảnh báo:
Đọc thơ Từ Mỗ nên đeo kính đúng độ. Nếu thấy cay mắt, hoa mắt hoặc bỗng dưng thương tác giả quá mức cần thiết, xin tạm ngưng năm phút!
Nhưng cô nương ạ, mắt cô nương thì Từ Mỗ không dám bàn, còn chuyện cô nương nhìn thấy tôi hết buồn, vui, thất tình rồi lại thất chí thì xem ra thị lực vẫn còn tốt lắm. Thậm chí tốt đến mức nhìn xuyên qua mấy con chữ, thấy luôn cả đời tư của tác giả.
Khâm phục!
Chỉ có điều, văn của tôi xưa nay vẫn thế.
Tôi viết bằng một chút đời thật, một chút tưởng tượng, đôi khi thêm chút phong tình, đôi khi bỏ vào vài hạt buồn rồi khuấy lên cho câu chữ có vị. Viết một nàng chưa chắc có nàng. Viết nhớ chưa chắc đang nhớ. Viết thất tình càng chưa chắc vừa bị ai cho… ra rìa.
Nếu nhà văn viết án mạng mà phải từng giết người, người viết truyện ma phải từng gặp ma, còn người làm thơ tình nhất thiết phải đang yêu hoặc vừa bị đá, thì nghề cầm bút nguy hiểm quá, Từ Mỗ xin giải nghệ sớm cho lành!
Cô nương lại viết rằng chuyện buồn vui, thất tình, thất chí của tôi khiến “các bạn trong sân chơi ái ngại chứ không phải mình tui”.
À, đến đây thì Từ Mỗ hơi tò mò.
Không biết cô nương vừa được bà con tín nhiệm bầu làm đại biểu từ hồi nào mà tôi chưa kịp gửi hoa chúc mừng?
Cô nương thấy ái ngại cho tôi, tôi xin cảm ơn. Cô nương thấy thơ tôi buồn quá, cứ việc phê bình. Thậm chí cô nương bảo Từ Mỗ làm thơ dở, tôi cũng vui vẻ ngồi nghe, miễn là cô nương chỉ cần ký tên mình bên dưới.
Còn “các bạn” thì xin để các bạn tự nói.
Ai thương Từ Mỗ, cứ thương.
Ai ngán Từ Mỗ, cứ ngán.
Ai đọc thơ tôi mà mất ngủ, cứ gửi hóa đơn cà phê sang đây, tôi xem xét.
Chứ cô nương đừng kéo cả đoàn vào đứng phía sau cho lời bình thêm phần… hùng hậu. Văn chương vốn là chuyện cảm nhận riêng. Một người thấy mưa là buồn, người khác lại mừng vì khỏi tưới cây. Ta đâu thể cầm chiếc ô của mình rồi kết luận cả làng đang ướt.
Còn lời khuyên của cô nương rằng tôi nên biết “cái gì có thể là của mình, cái gì không thể”, tôi xin lĩnh giáo.
Nghe câu ấy, Từ Mỗ cứ tưởng mình vừa trèo rào nhà ai hái trộm hoa!
Yên tâm cô nương nhé. Hoa có chủ tôi đứng ngoài ngắm. Hoa vô chủ tôi cũng chưa chắc hái. Tuổi này rồi, thấy hoa đẹp đôi khi chỉ làm vài câu thơ, xong về uống cà phê còn khỏe hơn mang hoa về rồi ngày ngày lo tưới.
Riêng chuyện cậu em 63 tuổi, điển trai, công việc tốt, con cái đã trưởng thành mà vẫn đang tìm một nửa, tôi rất cảm thông.
Nhưng cô nương lại muốn tôi khai ra “nàng công dung ngôn hạnh” để cậu em lân la kết bạn thì cô nương làm khó Từ Mỗ quá.
Bởi nàng ấy có khi bằng xương bằng thịt, có khi chỉ là một chiếc bóng trong thơ. Có hôm nàng mang mắt thu, hôm sau đã thành môi thu, vài bữa nữa biết đâu nàng hóa thành… mây tháng Chín.
Tôi mà đưa địa chỉ, cậu em cô nương tìm mãi không gặp, lúc ấy cô nương lại trách:
Ông Từ Mỗ này mai mối mà cung cấp địa chỉ không có trên Google Maps!
Vậy nên xin cô nương cứ an tâm.
Từ Mỗ vẫn khỏe, vẫn ăn ngon, vẫn uống cà phê, vẫn làm thơ và chưa cần đội cứu hộ tình trường đến giải cứu.
Buồn trong thơ, đôi khi chỉ là gia vị.
Thất tình trong chữ, đôi khi chỉ là nghề nghiệp.
Còn ngoài đời, biết đâu tác giả đang ngồi cười khoái chí vì vừa khiến người đọc tin sái cổ rằng mình đang đau khổ!
Thế mới vui.
Cho nên cô nương cứ cà khịa Từ Mỗ thoải mái. Tôi rất hoan nghênh. Có người đọc kỹ để cà khịa còn quý hơn người chỉ bấm một cái rồi đi.
Nhưng xin cô nương nhớ giúp một điều nhỏ:
Cứ đại diện cho mình thôi nhé.
Đừng kéo bè, kéo phái, kéo luôn “các bạn trong sân chơi” vào làm nhân chứng. Người ta đang yên đang lành, tự nhiên bị cô nương cho đứng tên chung trong một bản nhận xét, biết đâu họ lại ngơ ngác:
Ủa, hồi nào tui họp vụ này vậy?
Cô nương một mình đã đủ sức làm Từ Mỗ đau đầu rồi.
Nếu dẫn thêm cả đoàn tới nữa thì lần sau người phải đi khám không phải mắt cô nương đâu.
Mà là… huyết áp của Từ Mỗ!
Thân mến,
Từ Mỗ




