"Áng trăng nghiêng" là một hình ảnh đẹp và giàu tính biểu tượng. Trăng vốn tròn đầy, thanh khiết, nhưng khi nghiêng đi lại gợi nên cảm giác chênh vênh, dang dở và man mác buồn. Trong thi ca, chữ "nghiêng" không chỉ là sự thay đổi của ánh sáng trên bầu trời, mà còn là sự nghiêng ngả của lòng người trước những miền ký ức cũ.
Có những người con gái đã từng xuất hiện trong đời ta như một mùa hoa đẹp nhất. Họ đến rất nhẹ nhàng, mang theo tiếng cười trong veo, ánh mắt dịu dàng và những tháng ngày khiến ta tin rằng hạnh phúc là điều có thật. Thời gian ấy tưởng như dài lắm, nhưng rồi cũng chỉ như một áng mây bay qua bầu trời mùa hạ.
Người đi rồi, cuộc đời vẫn tiếp tục. Ta vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn cười nói với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhưng có những đêm rất khuya, khi thành phố đã ngủ yên, khi tiếng nhạc cũng đã tắt, chỉ còn lại khoảng lặng của riêng mình, ta lại bất chợt nhớ về người con gái ấy.
Không phải là nỗi nhớ ồn ào hay day dứt đến tuyệt vọng. Đó là một nỗi nhớ rất lạ. Nhẹ như làn gió, mỏng như sương khói, nhưng đủ làm lòng người chùng xuống khi bắt gặp một bài hát cũ, một mùi hương quen hay một đêm trăng sáng.
Người ấy bây giờ có thể đã có một cuộc sống khác, một bến đỗ khác và một niềm vui khác. Còn ta cũng đã học được cách mỉm cười với những điều không thuộc về mình. Bởi suy cho cùng, không phải cuộc tình nào cũng cần một cái kết viên mãn. Có những người đến chỉ để dạy ta biết yêu thương, biết chờ đợi, biết đau và biết trưởng thành.
Có lẽ vì thế mà trong văn chương, những cuộc tình dang dở thường ở lại lâu hơn những cuộc tình trọn vẹn. Bởi cái đẹp lớn nhất đôi khi không nằm ở sự sở hữu, mà nằm ở ký ức. Người con gái ấy có thể đã xa, nhưng tuổi trẻ của ta vẫn còn ở đó, trong những chiều nắng cũ, trong những lá thư chưa gửi, trong tiếng mưa đêm và trong cả một áng trăng nghiêng lặng lẽ.
Và rồi, một đêm nào đó, khi ngước nhìn lên bầu trời, ta chợt nhận ra rằng vầng trăng năm xưa vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ có tuổi trẻ đã đi qua, chỉ có người con gái năm nào đã trở thành một miền ký ức dịu dàng.
Để mỗi khi trăng nghiêng xuống cuối trời, lòng người lại khẽ nghiêng theo, và một cái tên tưởng đã ngủ yên lại nhẹ nhàng trở về trong ký ức, như chưa từng xa cách.
Bởi đôi khi, điều ở lại lâu nhất trong một đời người không phải là những gì đã có được, mà chính là bóng hình của một người con gái đã một thời đi qua tim mình, để rồi hóa thành một áng trăng nghiêng mãi trong miền nhớ.

No comments:
Post a Comment