Người đời thường mong con đàn cháu đống, cho rằng đông con thì tuổi già sẽ bớt cô quạnh. Nhưng đi qua năm tháng, mới thấm rằng số lượng không nói lên điều gì nếu thiếu đi chữ hiếu và chữ tâm. Có những gia đình đông con mà lòng vẫn lạnh, bởi chẳng ai thật sự ở lại khi cha mẹ yếu đau. Ngược lại, chỉ cần một đứa con hiền, biết nghĩ, biết thương, biết chăm sóc sớm hôm, cũng đủ làm ấm cả mái nhà. Bài thơ này viết để nhắc nhớ một chân lý giản dị mà sâu xa: một đứa con hiền là đủ.
MỘT ĐỨA CON HIỀN LÀ ĐỦNhân gian mấy kẻ trọng con đông,
Cốt nhục sinh nhiều vẫn lạnh lòng.
Một đứa hiền ngoan là phúc lớn,
Ngàn lời phụng dưỡng ấm tình nồng.
Sớm hôm thuốc thang không quản nhọc,
Trước gió mưa sa chẳng ngại dòng.
Trai gái chi phân trong nghĩa hiếu,
Nhà yên nhờ đức, chẳng nhờ đông.

No comments:
Post a Comment