Tháng Tám đang sửa soạn hành lý.
Nói vậy nghe có vẻ hơi oan, bởi tháng Tám có chân đâu mà đi, có vali đâu mà xếp. Nhưng nhìn mấy tờ lịch cuối cùng còn lơ lửng trên tường, tôi cứ có cảm giác anh chàng tháng Tám đang đứng ngoài cửa, một tay kéo va-li, một tay ngoái lại chào:
Thôi nhé, tôi đi đây. Còn nàng Thu thì… các ông tự lo!
Kể từ khi tháng Tám về, tôi đã từng ngày viết về Thu qua đủ mọi góc cạnh. Khi thì khai thu, khi ngắm tóc thu, lúc nhìn mắt thu, lúc lại thấy nàng Thu thả thính. Có hôm còn đem trăng ra hỏi chuyện, nhặt lá vàng làm chứng, mượn heo may đưa thư. Nói chung, mùa Thu qua tay tôi mấy tuần nay cũng khá… vất vả.
Chắc nàng cũng đôi lần tự hỏi:
Ông này không còn chuyện gì khác để viết hay sao?
Thật ra có chứ.
Nhưng Thu đang đẹp, tội gì viết chuyện khác!
Vậy mà hôm nay đã là những ngày cuối tháng Tám. Ngồi nhìn lại, mới thấy thời gian đúng là một tay đạo diễn rất lạnh lùng. Mới hôm nào tháng Tám vừa bước vào cửa, còn e dè đứng nép bên hiên, vậy mà chớp mắt đã chuẩn bị cúi chào khán giả.
Nhưng tiễn tháng Tám không có nghĩa là tiễn Thu.
Nàng vẫn còn đó.
Vẫn chút nắng vàng nghiêng xuống mái nhà, vẫn cơn gió chiều chẳng biết vô tình hay cố ý làm lay một tà áo, vẫn chiếc lá chưa chịu rơi vì hình như còn chờ ai đi ngang. Và biết đâu, đâu đó vẫn có một người ngồi bên ly cà phê, nhìn ra cửa sổ, tự dưng thấy lòng mình mềm đi một chút.
Thu nguy hiểm ở chỗ ấy.
Nàng chẳng làm gì cả mà người ta cứ tưởng nàng đang thả thính.
Một chiếc lá rơi cũng thành tín hiệu.
Một cơn gió thoảng cũng thành lời nhắn.
Một buổi chiều se nhẹ cũng đủ khiến người ta nhớ một người chẳng biết có đang nhớ mình hay không.
Thế nên tháng Tám cứ việc ra đi. Tôi không giữ.
Giữ cũng chẳng được.
Còn nàng Thu, xin cứ thong thả ở lại. Chúng ta vẫn còn nhiều chuyện chưa nói hết. Tôi còn muốn hỏi nàng vài câu về lá, về mây, về những buổi chiều vàng, về những con đường có hai người đi mà lúc trở về hình như chỉ còn… một người tỉnh táo.
Từ nay cho đến ngày nàng thực sự khăn gói ra đi, tôi nghĩ mình vẫn còn khá nhiều đề tài để khai thác. Tóc Thu đã viết rồi, mắt Thu cũng đã ngắm rồi, trăng Thu cũng từng đem ra làm cớ.
Biết đâu mai mốt sẽ tới… môi Thu?
Thôi, chuyện ấy để mai tính.
Hôm nay chỉ xin đứng bên thềm, vẫy tay chào tháng Tám.
Cảm ơn một tháng đã mang nàng Thu đến, mang theo chút dịu dàng, chút bâng khuâng và cả những vu vơ rất đáng yêu.
Tháng Tám đi nhé.
Còn Thu, khoan đi.
Tôi… chưa viết hết!
Tháng Tám nghiêng chiều khẽ bước qua,
Nàng Thu còn đứng cạnh hiên nhà.
Xin người chậm bước cho tôi viết,
Kẻo hết mùa rồi… hết cả hoa!