Chẳng hạn như câu:
"Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ..."
Nghe thì lãng mạn lắm, nhưng nhiều năm nay tôi vẫn chưa hiểu "đường mưa nho nhỏ" là con đường nhỏ hay cơn mưa nhỏ. Nếu là mưa nhỏ thì tại sao không nói "mưa lất phất" cho dễ hiểu? Còn nếu là con đường nhỏ thì thôi, xin tác giả cứ giữ bí mật ấy cho riêng mình.
Rồi tới:
"Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay..."
Tôi lại tưởng tượng chắc cô nữ sinh phải vừa đi vừa khéo léo lắm. Một tay ôm tập vở nghiêng nghiêng, tóc bay, tà áo bay, mà vẫn không bị vấp té. Đúng là người đẹp trong thơ khác với người đi ngoài đời.
Đến hai câu nổi tiếng:
Thì tôi hoàn toàn đầu hàng. Bao nhiêu năm nay vẫn không hiểu chú chim non ấy từ đâu xuất hiện. Chim non đáng lẽ phải ở trên cây, trong tổ hay ít ra cũng đậu trên hàng rào. Vậy mà không biết vì sao lại xuống tận lề đường rồi còn nằm im giấu mỏ nữa. Hay là chú chim ấy cũng đang thất tình nên ngồi suy tư cùng chàng trai đang theo Ngọ về?
Câu tiếp theo:
"Chân anh nặng nề, lòng anh nức nở..."
Tôi lại thắc mắc, mới đi theo người ta từ trường về nhà thôi mà sao đã nức nở rồi? Chưa chia tay, chưa bị từ chối, chưa thấy đối thủ xuất hiện mà đã buồn đến thế thì quả là tâm hồn thi sĩ.
Đến đoạn:
Tôi lại bật cười. Chắc ngày ấy các chàng trai rất lãng mạn. Bây giờ mà ép hoa vào tập vở, vài tháng sau mở ra có khi chỉ còn màu nâu khô khốc, vậy mà trong ký ức thì vẫn đẹp như ngày nào.
Rồi tới:
"Môi em mỉm cười mang mang sầu đời..."
Đọc tới đây tôi lại thấy thương cô Ngọ. Mới còn đi học, tuổi mười bảy đôi mươi, chưa phải lo tiền điện, tiền nước, tiền bảo hiểm hay tiền xăng xe, vậy mà đã "mang mang sầu đời" rồi. Có lẽ nỗi buồn của người đẹp trong thơ luôn đến sớm hơn người thường.
Nhưng câu khiến tôi bật cười nhiều nhất vẫn là:
"Ai mang bụi đỏ đi rồi?"
Tôi nghe đi nghe lại mà vẫn chưa biết ai đã mang bụi đỏ đi. Chẳng lẽ ngày ấy có người cầm chổi quét sạch con đường mơ? Hay bụi đỏ ấy chính là tuổi trẻ, là những ngày theo Ngọ về đã lặng lẽ trôi qua mà chẳng ai giữ lại được?
Rồi sau tất cả những lần ngồi giải mã một cách rất nghiêm túc nhưng kết quả lại vô cùng mù mờ, tôi đành tự an ủi mình rằng có lẽ cái đẹp của nghệ thuật nằm ở chỗ ấy.
Nếu mọi câu hát đều rõ ràng như một bản hướng dẫn sử dụng máy giặt, có lẽ người ta đã chẳng còn ngồi hàng chục năm sau để vừa nghe nhạc vừa mỉm cười vì một chú chim non nằm ở lề đường hay băn khoăn không biết ai đã mang bụi đỏ đi rồi.
Và biết đâu, chính những điều không thể giải thích ấy mới là lý do khiến "Ngày Xưa Hoàng Thị" vẫn còn sống mãi trong lòng những người yêu nhạc, để một chiều cuối tuần nào đó, lại có một ông già tóc đã điểm bạc ngồi trong căn phòng nhỏ, nghe đến câu "chim non lề đường nằm im giấu mỏ" rồi tự cười một mình như một đứa trẻ.
Ghi chú nhỏ: Bài viết này chỉ là những cảm nhận vui và đôi chút suy diễn dí dỏm của người nghe nhạc trước những câu chữ đẹp trong tác phẩm Ngày Xưa Hoàng Thị. Mọi chia sẻ đều hướng đến tác phẩm với lòng yêu mến và sự trân trọng đối với vẻ đẹp của âm nhạc. Tôi hoàn toàn không dám bàn luận hay lý giải thay cho ý tưởng của tác giả, bởi đôi khi cái hay của nghệ thuật lại nằm ở những điều mơ hồ, để mỗi người nghe được quyền mỉm cười và cảm nhận theo cách riêng của mình.




