Nào ngờ vừa ghé qua, tôi bỗng khựng lại.
Trước mắt là một nhân vật rất khả nghi: áo nâu chỉnh tề, tràng hạt đeo quanh cổ, hai tay đặt ngay ngắn, đôi mắt tròn xoe ra vẻ vô tội. Bên cạnh lại có cây mọc toàn tiền, dưới đất vàng thỏi xếp sẵn, trên đầu còn lơ lửng nguyên một túi bạc.
Tôi dụi mắt, soi kỹ thêm lần nữa.
Ủa?
Chẳng lẽ… Tề Thiên Đại Thánh?
Tôi liền gọi:
Đệ tử! Ra đây sư phụ hỏi chuyện!
Cô đệ tử chạy ra:
Dạ! Mới sáng Chủ nhật mà sư phụ gọi con nghe nghiêm trọng vậy?
Tôi chỉ vào tấm hình:
Con khai thật đi. Con mang Tề Thiên Đại Thánh về nhà tu luyện từ hồi nào mà không trình báo sư phụ?
Đệ tử nhìn tôi, rồi nhìn tấm hình, bật cười:
Sư phụ nhìn kiểu gì mà ra Tề Thiên Đại Thánh vậy? Đây rõ ràng là con chuột mà!
Tôi khoát tay:
Con còn non lắm! Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép biến hóa. Biến thành con chuột để che mắt thiên hạ thì nhằm nhò gì. Người thường nhìn không ra, nhưng sư phụ đã soi thì khó thoát!
Đệ tử hỏi:
Vậy sao Đại Thánh không cầm Kim Cô Bổng?
Tôi vuốt cằm:
Thời đại thay đổi rồi con. Ngày xưa giải quyết chuyện đời bằng Kim Cô Bổng. Bây giờ cầm cây gậy đi ngoài đường dễ bị hiểu lầm. Thời nay người ta dùng thẻ ngân hàng, gọn hơn, nhẹ hơn, lại quẹt được khắp nơi.
Đệ tử chỉ sang cây tiền:
Thế còn cái cây này?
Tôi gật gù:
Đây mới là tuyệt học. Người ta luyện võ mong đao thương bất nhập. Vị này luyện cây mong… tiền mọc quanh năm. Cây chẳng cần ra hoa, cũng khỏi kết trái. Cuối tháng chỉ cần ra rung nhẹ vài cái là điện, nước, bảo hiểm tự nhiên thấy đời tươi đẹp.
Đệ tử cười:
Còn mấy thỏi vàng dưới đất?
Tôi đáp ngay:
Pháp khí!
Đệ tử tròn mắt:
Pháp khí gì kỳ vậy?
Tôi nghiêm trang:
Con không hiểu rồi. Đi Tây Thiên đường xa vạn dặm, bụng đói thì phải ăn, khát thì phải uống. Phật pháp có cao siêu đến đâu mà thẻ bị từ chối thì cũng phải đứng lại… suy ngẫm nhân sinh!
Đệ tử cười đến đỏ mặt:
Vậy cái túi tiền trên đầu là gì?
Tôi nhìn kỹ rồi phán:
Đó gọi là tâm tưởng sự thành. Người khác nhắm mắt thấy hoa sen, mây trắng. Vị này nhắm mắt thấy túi tiền. Cảnh giới tuy hơi thực tế nhưng mục tiêu rất rõ ràng, không vòng vo.
Đệ tử lại chỉ vào tấm bảng:
Sư phụ đọc câu Nam mô tiền về là nhất chưa?
Tôi đọc xong, im lặng mấy giây rồi gật đầu:
Câu này thâm sâu! Tiền chưa chắc mua được hạnh phúc, nhưng tiền về đúng ngày trả hóa đơn thì nét mặt thường… hạnh phúc hơn rất nhiều.
Đệ tử cười:
Vậy sư phụ có muốn gia nhập môn phái này không?
Tôi lập tức nghiêm mặt:
Không! Sư phụ xưa nay xem tiền bạc như phù vân. Danh lợi chỉ là mây khói. Người yêu văn chương phải thanh cao, không thể để vật chất làm lay động tâm hồn.
Đệ tử gật đầu:
Dạ, vậy con khỏi gửi bí kíp.
Tôi giật mình:
Khoan!
Bí kíp gì?
Đệ tử tỉnh bơ:
Bí kíp luyện cây ra tiền.
Tôi kéo ghế ngồi xuống:
À… nếu là tài liệu nghiên cứu thì lại khác. Con pha cho sư phụ bình trà. Chuyện học thuật phải nghiên cứu đến nơi đến chốn, tuyệt đối không được thành kiến!
Đệ tử nhìn tôi cười:
Sư phụ vừa nói tiền bạc là phù vân mà?
Tôi đáp:
Đúng! Cho nên sư phụ mới muốn nghiên cứu xem… đám phù vân ấy bay từ hướng nào tới.
Thế là sáng Chủ nhật, tôi vốn chỉ định ghé chúc đệ tử một ngày an vui, cuối cùng lại ngồi nghiên cứu Tề Thiên Đại Thánh phiên bản tài chính.
Thôi thì chuyện Đại Thánh có thật sự về nhà đệ tử tu luyện hay không, xin để nàng tự khai sau. Riêng tôi, sáng Chủ nhật được một phen cười vui cũng đã lời rồi.
Cuộc đời đôi khi chẳng cần chuyện gì lớn lao. Chỉ một tấm hình, một câu đùa, một chút tưởng tượng cũng đủ làm ngày nghỉ nhẹ tênh.
Chúc mọi người một ngày Chủ nhật thân an, tâm nhẹ, nhà vui, cơm ngon, ngủ kỹ, miệng luôn có nụ cười.
Nhưng nếu tiền đã tự biết đường tìm về…
thì xin quý vị nhớ mở cửa.
Đừng để nó đứng ngoài rồi… đổi ý sang nhà hàng xóm!




