Nếu ví phụ nữ như những chuyến xe của cuộc đời, thì mỗi người là một hành trình riêng. Có chuyến đi êm, có chuyến nhiều ổ gà, có chuyến phải dừng lại giữa đường để sửa máy rồi mới đi tiếp. Không chuyến nào giống chuyến nào, cũng không chuyến nào chỉ toàn nắng. Quan trọng là người cầm lái biết mình đi đâu, dừng ở đâu, và giữ cho lòng mình đủ bình yên để tiếp tục.
Có những chuyến xe khởi hành rất sớm, khi sương còn phủ kín mặt đường. Người phụ nữ trên chuyến xe ấy mang theo tuổi trẻ, ước mơ, và cả sự ngây thơ chưa kịp va đập với đời. Xe chạy êm một đoạn, rồi bắt đầu gặp ổ gà, khúc cua gắt, những đoạn đường xóc nảy khiến người ngồi trên xe phải siết chặt tay vào thành ghế. Đó là lúc họ hiểu rằng, đời không chỉ có hoa và nhạc, mà còn có mưa, có bụi, có cả những đoạn đường buộc phải đi chậm lại để khỏi lật xe.
Chuyến xe lặng lẽ lướt đường xa,
Mỗi bến dừng chân một bóng tà.
Người đến rồi đi như gió thoảng,
Chỉ còn tiếng nấc vọng trong ta.
Có chuyến xe chạy qua rất nhiều bến. Mỗi bến là một mối quan hệ, một lần tin tưởng, một lần hy vọng. Có người lên rồi xuống, có người chỉ đi cùng một quãng ngắn. Người phụ nữ trên xe học cách mỉm cười chào, học cách vẫy tay tiễn, và cũng học cách không níu kéo những ai đã chọn xuống ở bến khác. Không phải vì họ vô tình, mà vì họ hiểu: giữ ai đó ở lại bằng miễn cưỡng chỉ làm chuyến xe nặng thêm và đường đi mệt hơn.
Cũng có những chuyến xe từng hỏng máy giữa đường. Người phụ nữ phải tự xuống, tự đẩy, tự sửa, có khi ngồi khóc bên lề đường một lúc thật lâu. Nhưng rồi họ lại leo lên, lau nước mắt, nổ máy và đi tiếp. Lạ là, sau những lần hỏng hóc ấy, họ lái xe vững tay hơn, nhìn đường xa hơn, và không còn dễ tin vào những tấm biển chỉ đường treo cho có.
Thân xe trầy xước gió mưa sa,
Trong khoang còn giữ chút hương nhà.
Không đua với gió, không tranh bước,
Chỉ chọn yên bình để ghé qua.
Có chuyến xe nhìn bề ngoài trầy xước, sơn bong, nhưng bên trong lại rất ấm. Người phụ nữ trên xe có thể không còn trẻ, không còn mơ mộng nhiều, nhưng họ biết mình đang đi đâu và cần dừng ở đâu. Họ không chạy đua với ai, không so tốc độ với ai, chỉ cần chuyến xe của mình an toàn và đủ bình yên.
Và rồi, có lẽ điều đẹp nhất là: dù là chuyến xe nào, nhanh hay chậm, đầy hay vắng, thì mỗi người phụ nữ vẫn đang tự lái cuộc đời mình. Có thể có lúc lạc đường, có thể có lúc mỏi mệt, nhưng chỉ cần còn muốn đi tiếp, thì con đường phía trước vẫn luôn có chỗ cho hy vọng và những bến đỗ dịu dàng.




