Đời đã có đủ thứ khiến người ta nhíu mày, hà cớ gì mùa thu đẹp như thế lại cứ đem ghép với buồn. Thu có trời xanh, có nắng mật, có lá đổi màu, có những con đường đẹp đến mức người đang vội cũng muốn bước chậm lại. Vậy mà chẳng hiểu từ bao giờ, cứ nhắc đến thu là người ta lại nhớ, lại thương, rồi tiện thể buồn luôn một chút.
Nhưng chiều nay, tôi đành chịu thua.
Ngoài kia, gió đang đi qua hàng cây. Lá vàng rơi xuống mặt hồ, chạm nước rất nhẹ rồi trôi. Trời rộng quá, chiều cũng rộng quá. Tôi ngồi với tách cà phê đã nguội từ lúc nào, bỗng thấy trong cái mênh mang ấy hình như thiếu một người.
Thế mới phiền.
Người ta thường bảo buồn vì cô đơn. Tôi lại nghĩ có khi buồn nhất không phải lúc chẳng có ai, mà là lúc trong đầu mình có một người rất rõ, chỉ có điều người ấy không ở bên cạnh.
Một chiếc ghế trống.
Một con đường từng có hai bóng.
Một bản nhạc cũ vô tình vang lên.
Thế là đủ.
Ký ức vốn chẳng biết giữ phép lịch sự. Nó muốn đến lúc nào thì đến, chẳng cần gõ cửa. Có khi mình đang rất bình thường, nó đem một nụ cười cũ đặt ngay trước mặt rồi hỏi:
“Còn nhớ không?”
Nhớ chứ.
Khổ nhất là vẫn nhớ.
Tôi từng nghĩ mình đã đi qua đủ nhiều mùa thu để không còn dễ bị mấy chiếc lá vàng làm khó. Người từng trải phải biết chuyện gì nên giữ, chuyện gì nên quên. Nói nghe cũng oai lắm.
Nhưng lý thuyết thường đứng rất vững cho đến khi một cơn gió mang về đúng mùi hương quen thuộc.
Lúc ấy, bao nhiêu từng trải bỗng xin phép… nghỉ chiều.
Tôi nhớ một người từng đi bên mình dưới hàng cây.
Nàng thích nhặt những chiếc lá vừa đổi màu, còn tôi thường trêu:
“Lá rụng đầy đường, em nhặt đến bao giờ?”
Nàng cười:
“Em chỉ nhặt chiếc đẹp thôi.”
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, con người cũng vậy. Đi qua đời nhau biết bao nhiêu người, cuối cùng ký ức chỉ giữ lại vài gương mặt mà lòng từng xem là đẹp.
Không nhất thiết vì họ hoàn hảo.
Chỉ vì một thời, họ từng làm ta vui.
Chiều xuống thêm một chút.
Gió lạnh hơn.
Tôi bỗng hiểu cái buồn của mùa thu không hẳn là đau khổ. Nó nhẹ thôi. Một chút tiếc, một chút nhớ, một chút thương điều đã xa. Giống như nhìn chiếc lá rời cành, ta biết đó là lẽ tự nhiên nhưng vẫn thấy lòng chùng xuống.
Có những người cũng thế.
Gặp nhau là duyên.
Đi cùng nhau một đoạn là may mắn.
Rồi nếu một ngày phải rẽ sang hai con đường khác, chưa chắc ai phụ ai. Chỉ là cuộc đời đôi khi rộng hơn những lời hẹn.
Thế nên tôi không trách mùa thu.
Cũng chẳng trách người.
Tôi chỉ ngồi đây, để gió đi qua, để lá cứ rơi, để những điều đáng nhớ được trở về một lát.
Buồn thì buồn một chút.
Nhưng đừng buồn đến mức quên rằng mùa thu vẫn đẹp.
Và người từng khiến mình nhớ, suy cho cùng, cũng từng khiến mình hạnh phúc.
Nghĩ được như thế, tách cà phê nguội hình như cũng bớt đắng.
Ngoài hồ, chiếc lá vàng vẫn trôi.
Tôi nhìn theo rồi bật cười.
Hóa ra mênh mang thu buồn chẳng phải vì thu buồn.
Chỉ vì giữa một chiều quá đẹp...
ta chợt nhớ một người không còn đứng cạnh mình để cùng ngắm.

