Viết cho em ánh trăng đêm dịu vợi,
Lặng lẽ soi từng góc đợi yêu thương.
Dẫu tháng năm có đổi hướng vô thường,
Tình anh đó vẫn vẹn hương muôn thuở.
Viết cho em những chiều mưa nức nở,
Giọt nhớ thương dang dở đọng lòng anh.
Từng hạt buồn rơi xuống mắt long lanh,
Như tiếng gọi mong manh nhưng vọng mãi.
Viết cho em những ngày thu mưa trải,
Lá vàng bay khắc khoải giữa trời mơ.
Bước chân ai qua lối cỏ xác xơ,
Dư âm cũ vần thơ không phai nhạt.
Viết cho em dòng sông xanh vẫn hát.
Chảy trong tim nhịp khao khát không lời.
Dẫu cách xa, hay trăm vạn đổi dời,
Nước vẫn chảy một đời thương nuối tiếc.
Viết cho em bầu trời xanh biêng biếc,
Cánh chim trời mải miết giữa thênh thang.
Giữa không gian muôn vạn nỗi ngổn ngang,
Anh vẫn giữ riêng em vàng thương nhớ.
Viết cho em những ngày đông trăn trở,
Hơi thở nồng anh gửi nhớ xa xôi.
Dẫu mùa trôi, tuyết có phủ lưng đồi,
Anh lửa ấm mãi một đời che chở
Viết cho em những mùa hoa rực rỡ,
Như môi hồng em hé mở nhân gian.
Từng cánh xinh lay động giữa muôn ngàn,
Vẫn thơm mãi nồng nàn anh một đóa.
Viết cho em những ban mai lan toả,
Ánh dương vàng chen lá giữa muôn cây.
Tựa nụ cười em rạng rỡ mỗi ngày,
Mang hạnh phúc đong đầy bao chất chứa.
Viết cho em những ngày không nhau nữa,
Vẫn còn nguyên lời hứa thuở yên bình.
Nếu một ngày trên phố cũ vô tình,
Gặp nhau nhé, mỉm cười như chưa lạ.
Viết cho em bài thơ tình trước hạ,
Dù mai này chẳng thả bước chung đôi.
Nhưng em ơi, giữa thế giới muôn người,
Tình anh vẫn muôn đời không phai nhạt.
Viết cho em lời ngọt ngào hương ngát,
Anh vẫn giữ một người chỉ riêng em.
Saturday, April 4, 2026
DẤU CHÂN TRÊN CÁT
Xin chân thành cảm ơn bạn, người đã đọc “Xin Viết Đôi Lời Cho Mai”, đã lắng nghe và chia sẻ câu chuyện rất thật, rất đời về mối tình đầu đầy nỗi niềm của mình. Những dòng cảm xúc bạn gửi đến không chỉ là sự đồng cảm mà còn là niềm tin để tôi tiếp tục viết, tiếp tục kể những câu chuyện tưởng như đã ngủ yên.
Cảm ơn bạn đã cho tôi cơ hội chạm vào một miền ký ức đẹp, nơi có yêu thương, có day dứt và những điều chưa kịp gọi tên nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tim.
Xin cảm ơn tất cả mọi người đã đọc, đã đồng hành và đã ở lại. Mong rằng mỗi câu chuyện sẽ là một nhịp cầu nhỏ, nối những trái tim cùng chung một nỗi niềm.
Friday, April 3, 2026
THƯ TÌNH THÁNG TƯ
Anh vẫn luôn nghĩ rằng tháng Tư là khoảng thời gian đẹp nhất của đất trời. Không còn cái lạnh của mùa đông, cũng chưa vội vã nắng gắt của mùa hè. Tháng Tư đứng giữa mùa, nhẹ nhàng như một nốt nhạc trầm, như một buổi chiều gió lặng. Và cũng giống như em không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi.
Anh gặp em cũng giống như gặp một ngày tháng Tư. Không có điều gì quá bất ngờ, nhưng càng đi cùng nhau, anh càng thấy lòng mình dịu lại. Em mang đến cho anh cảm giác bình yên mà từ lâu anh đã tưởng mình không còn tìm thấy nữa.
Có những buổi chiều anh ngồi lặng nhìn nắng nghiêng qua khung cửa, tự hỏi điều gì khiến một người đàn ông trưởng thành vẫn còn rung động như ngày trẻ. Có lẽ là vì em. Vì cách em cười hiền lành, vì ánh mắt em lúc trầm tư, và vì sự chân thành giản dị nơi em, thứ mà giữa cuộc đời nhiều vội vã này lại trở nên quý giá biết bao.
Anh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ. Nhưng anh tin rằng có những điều xuất phát từ trái tim thì không cần phải quá cầu kỳ. Anh chỉ muốn nói với em rằng: anh trân trọng sự xuất hiện của em trong cuộc đời này.
Nếu có thể, anh mong được đi cùng em trên những chặng đường bình dị của cuộc sống. Không cần những điều lớn lao, chỉ cần những buổi sáng cùng nhau uống tách cà phê nóng, những chiều lặng lẽ đi dạo dưới hàng cây, và những tối bình yên khi biết rằng ở đâu đó trong cuộc đời này, chúng ta vẫn đang nghĩ về nhau.
Anh không hứa cho em một cuộc đời hoàn hảo. Nhưng anh có thể hứa sẽ luôn chân thành. Anh sẽ ở bên em bằng tất cả sự tử tế mà một người đàn ông có thể dành cho người phụ nữ mình thương.
Tháng Tư rồi cũng sẽ qua, nhưng anh mong rằng tình cảm này sẽ không chỉ dừng lại ở một mùa. Anh muốn được đồng hành cùng em qua nhiều tháng Tư khác nữa của cuộc đời khi tóc ta có thể bạc hơn, khi bước chân có thể chậm lại, nhưng lòng vẫn ấm vì biết rằng mình đã chọn đúng người để đi cùng.
Chỉ vậy thôi. Nhưng với anh, đó đã là một điều rất đẹp.
XUÂN NÂNG CÁNH HOA
Xuân nở trong tay một cánh hồng
Môi cười dịu nhẹ gió mênh mông
Tóc mây vương nắng hồn e ấp
Ánh mắt đưa duyên ý thắm nồng
Lối nhỏ hoa bay chiều lặng gió
Vườn xưa nắng đổ sắc xuân trong
Người như cánh mộng vừa chạm ngõ
Để cả lòng ai mãi nhớ mong.
MỘC MIÊN GỌI GIÓ
Gió về hong ấm lối quê năm nào
Trời xanh một vệt hanh hao
Hoa rơi chạm đất ngọt ngào nhớ thương
Cánh rơi đỏ thắm bên đường
Ai đi để lại dư hương cuối chiều
Gió lay bóng cũ liêu xiêu
Hồn ai lạc bước tiêu điều mộng xưa
Nắng lên từ những ngày mưa
Phơi khô ký ức vừa thừa nhớ nhung
Bên sông gió thổi lay cùng
Hoa nghiêng chao cánh như chừng đợi ai






