Mỗi sáng, khi ánh nắng còn lấp lánh trên ô cửa, tiếng chuông điện thoại lại reo lên thật quen thuộc.
Reng... reng... reng...
Chỉ cần nhìn thấy tên em hiện trên màn hình, lòng anh đã bất giác mỉm cười.
Sáng nào em cũng gọi:
- Anh dậy chưa?
- Dậy rồi.
- Uống thuốc chưa?
- Chưa.
- Em biết ngay mà. Đi lấy nước uống thuốc đi, em chờ.
Anh bật cười:
- Vâng, thưa cô giáo.
Đầu dây bên kia, em cười khúc khích:
- Không phải cô giáo, là người yêu anh.
Chỉ một câu đơn giản như thế thôi mà đủ làm ngày mới của anh trở nên dịu dàng hơn.
Có hôm anh bận làm việc quên ăn trưa. Chưa đầy mười phút sau, điện thoại reo.
- Anh ăn cơm chưa?
- Anh đang định ăn.
- Định là chưa ăn phải không?
- Em là thám tử à?
- Không. Em là người biết anh hơn chính anh.
Rồi cả hai cùng cười.
Còn anh, anh cũng chẳng khá hơn. Chiều nào tan làm cũng gọi cho em:
- Hôm nay em có mang áo khoác không?
- Có.
- Nói thật.
- Dạ ... quên.
- Anh biết ngay mà. Người đâu mà lớn rồi vẫn như trẻ con.
Em cười:
- Vậy mới cần anh lo chứ.
Những câu chuyện của chúng ta chẳng có gì lớn lao. Có khi chỉ là chuyện em làm cháy nồi canh vì mải nói chuyện với anh. Có khi là chuyện anh đi siêu thị, mua cả đống đồ nhưng quên thứ em nhờ.
- Anh mua cam chưa?
- Chết rồi...
- Em biết ngay.
- Nhưng anh mua bánh em thích.
- Thôi được, tha tội.
Hai đứa cười như trẻ nhỏ vừa làm được điều gì đó rất vui.
Điều anh yêu nhất không phải những lời ngọt ngào, mà là cách em quan tâm đến từng điều nhỏ nhặt. Là câu hỏi "Anh ăn chưa?", "Anh ngủ sớm nhé", "Đi đường cẩn thận". Những câu nói tưởng như bình thường ấy lại khiến anh cảm thấy mình luôn được yêu thương và chờ đợi.
Đêm nay, trước khi tắt máy, em lại dặn:
- Nhớ ngủ sớm nha.
Anh đáp:
- Em cũng vậy.
- Mai gặp lại nhé?
- Ừ, mai gặp lại.
- Hứa không?
- Hứa.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi em khẽ nói:
- Em nhớ anh.
Anh mỉm cười giữa đêm tháng Sáu dịu dàng:
- Anh cũng nhớ em.
Và thế là một ngày khép lại bằng lời hẹn giản dị nhất trên đời:
"Ngủ ngon nhé người thương. Ngày mai mình lại gặp nhau."





