Có những mùa hạ đi qua rồi sẽ trở thành mùa cũ.
Có những cơn mưa chỉ còn là một ký ức mỏng như làn khói chiều. Có những con đường từng in đầy dấu chân hai người, đến một ngày chỉ còn một bóng người lặng lẽ đi về. Và cũng có những cuộc tình, tuy đã khép lại từ rất lâu, vẫn âm thầm nở hoa trong miền ký ức, như một loài hoa không cần nắng, cũng chẳng cần mưa, chỉ cần trái tim còn nhớ.
Hắn vẫn thường nghĩ, cuộc đời giống như một dòng sông.
Có những người chỉ ghé qua đôi bờ, cúi xuống soi bóng mình rồi tiếp tục cuộc hành trình. Có những người cùng chèo một quãng ngắn, để rồi mỗi người rẽ về một nhánh nước khác. Nhưng cũng có những người, dù con thuyền đã cập vào bến cuối, vẫn ở lại trong lòng ta như dòng nước chưa bao giờ ngừng chảy.
Em là người như thế.
Ngày còn trẻ, hắn cũng từng tin rằng tình yêu có thể thắng được thời gian.
Hắn từng tin vào những buổi chiều nắng nhạt, khi hai người ngồi rất lâu mà chẳng cần nói điều gì. Tin vào mái tóc mềm bay trong gió. Tin vào tiếng cười trong veo khiến cả khu vườn như sáng hơn. Tin rằng mùa xuân năm ấy sẽ kéo dài mãi, bởi hạnh phúc lúc ấy đẹp đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ có ngày kết thúc.
Nhưng cuộc đời luôn có cách riêng để nhắc con người rằng, mọi điều đẹp đẽ đều đáng quý chính vì chúng không ở lại mãi mãi.
Em rời đi vào một chiều xuân rất đẹp.
Đẹp đến mức nhiều năm sau, mỗi khi nhìn nắng nghiêng qua kẽ lá, hắn vẫn thấy lòng mình chùng xuống.
Không phải vì mùa xuân có lỗi.
Chỉ vì từ mùa xuân ấy, thế gian bỗng thiếu đi một người.
Người ta thường bảo thời gian sẽ làm mọi nỗi đau nguôi ngoai.
Hắn không phủ nhận điều ấy.
Thời gian quả thật rất giỏi. Nó làm mái tóc xanh đổi thành màu sương. Làm đôi bàn tay từng khỏe mạnh nay hiện rõ những đường gân. Làm bạn bè năm cũ lần lượt trở thành những ông, những bà với tiếng cười con cháu đầy sân.
Chỉ có một điều thời gian không làm được.
Đó là khiến một người thôi nhớ một người.
Nỗi nhớ cũng kỳ lạ lắm.
Nó không gào thét. Không làm người ta đau đớn mỗi ngày.
Nó chỉ ngồi rất yên trong một góc trái tim, giống như ngọn đèn nhỏ được ai đó thắp lên từ nhiều năm trước. Ban ngày chẳng ai để ý. Nhưng mỗi khi đêm xuống, ánh sáng ấy lại đủ để soi rõ cả một bầu trời kỷ niệm.
Vì thế, năm nào hắn cũng đến thăm em.
Không phải vì hắn nghĩ em đang đợi.
Mà bởi chính hắn là người chưa từng thôi tìm đường trở về.
Con đường ấy giờ đã quen đến từng gốc cây, từng phiến đá. Những khóm hoa ven lối cứ thay nhau nở rồi tàn theo bốn mùa. Chỉ có bước chân hắn vẫn chậm như ngày đầu, như sợ đi nhanh quá sẽ đánh rơi một mảnh ký ức nào đó trên lối cũ.
Hắn mang theo vài cành hoa em từng thích.
Mang theo một ít nắng, một ít gió và rất nhiều điều chưa kịp nói.
Rồi ngồi thật lâu.
Kể cho em nghe khu vườn trước nhà vẫn còn nở hoa.
Chiếc tách trà năm xưa vẫn nằm nguyên trên chiếc kệ gỗ.
Bản nhạc em yêu thích, hắn vẫn mở mỗi cuối tuần.
Thỉnh thoảng có người hỏi sao hắn vẫn sống một mình.
Hắn chỉ cười.
Có những câu hỏi, nếu trả lời bằng ngôn ngữ thì sẽ rất dài. Nhưng nếu trả lời bằng sự im lặng, người hiểu sẽ tự hiểu.
Có lẽ tình yêu chưa bao giờ đo bằng số năm được ở cạnh nhau.
Có người đi cùng nhau nửa thế kỷ mà trái tim vẫn cách rất xa.
Lại có người chỉ kịp nắm tay nhau một quãng ngắn, nhưng đủ để bước theo nhau suốt cả phần đời còn lại.
Đôi khi, trong những giấc mơ hiền, em vẫn trở về.
Vẫn chiếc váy màu nhạt.
Vẫn nụ cười dịu như nắng sớm.
Vẫn đôi mắt khiến hắn quên mất rằng giữa hai người đã có biết bao mùa lá rụng.
Hắn không gọi.
Cũng không chạy đến.
Chỉ lặng lẽ nhìn em mỉm cười.
Bởi hắn biết, giấc mơ đẹp nhất là giấc mơ không cần giữ lại.
Để rồi khi bình minh thức giấc, mọi thứ tan đi như làn sương cuối bãi, trong lòng vẫn còn nguyên một cảm giác bình yên.
Người ta thường nghĩ mất đi một người là kết thúc.
Hắn thì không.
Theo hắn, con người chỉ thật sự rời xa khi không còn ai nhớ đến họ nữa.
Còn em...
Em vẫn sống trong mùi hương của mùa hạ.
Trong tiếng gió đi ngang hiên nhà.
Trong bản nhạc cũ mỗi chiều thứ Sáu.
Trong tách trà còn bốc khói.
Trong những cánh hoa vô tình nở đúng mùa.
Và trong trái tim của một người đàn ông đã đi gần hết cuộc đời, nhưng vẫn dành nguyên một khoảng trời dịu dàng nhất để giữ lấy hình bóng của em.
Có lẽ vì thế mà mỗi lần hạ trở về, hắn không còn thấy mình cô độc.
Hắn chỉ thấy một cơn gió rất khẽ đi ngang qua hiên nhà.
Trong tiếng lá lao xao ấy, dường như có ai vừa mỉm cười.
Hạ cũ qua rồi, người cũng xa,
Chỉ còn kỷ niệm nở như hoa.
Ngàn năm mây trắng trôi về cũ,
Anh mang thương nhớ đến chiều tà.
Và hắn biết.
Ở một nơi rất xa, giữa miền ký ức và những giấc mơ chưa bao giờ khép lại, em vẫn đang bình yên.
Như chưa từng rời xa hắn.