Có những đoạn phải dừng lại thật lâu, không phải vì em buồn, mà vì ký ức cũng giống như mặt sông ngày cũ, chỉ cần một cơn gió rất nhẹ là những gợn sóng tưởng đã yên lại lặng lẽ hiện lên.
Anh hỏi em có còn ngồi nơi ấy không?
Có chứ.
Nhưng không còn nhiều như ngày xưa.
Cuộc đời ai rồi cũng phải đi tiếp. Bến sông năm ấy vẫn còn, chỉ là người ngồi bên bờ đã khác đi rất nhiều. Em không còn là cô gái hay chống cằm nhìn mây rồi giấu mọi nỗi buồn sau câu nói "không có gì đâu" nữa.
Em đã học cách mỉm cười với những điều không trọn vẹn.
Đã học cách cất những kỷ niệm vào một góc thật yên trong tim.
Thỉnh thoảng, khi đi ngang một dòng sông, em vẫn dừng lại đôi phút. Không phải để chờ ai, cũng không mong điều gì trở lại. Chỉ để cảm ơn tuổi trẻ của mình đã từng có một người lặng lẽ ngồi bên cạnh, chẳng nói nhiều, nhưng đủ để những buổi chiều năm ấy trở nên đẹp hơn.
Anh nói nếu em đã gặp được một người biết nắm tay em đi hết quãng đường còn lại thì anh sẽ mừng.
Em tin anh nói thật.
Bởi chỉ khi đã đi qua rất nhiều năm tháng, người ta mới hiểu yêu một người không nhất thiết là giữ họ ở lại, mà là mong họ bình yên, dù bình yên ấy không còn có mình trong đó.
Còn anh thì sao?
Mỗi lần nhìn thấy dòng sông, xin đừng tìm em nữa.
Hãy ngắm chính dòng sông ấy.
Nó vẫn chảy như ngày nào, chỉ có chúng ta đã lớn hơn, điềm tĩnh hơn và biết trân trọng những điều từng thuộc về mình.
Em vẫn nhớ anh.
Nhưng không phải bằng nỗi day dứt.
Mà bằng lòng biết ơn.
Biết ơn vì giữa quãng đời đẹp nhất, chúng ta đã từng gặp nhau, từng ngồi dưới một bầu trời, từng lặng im mà vẫn hiểu nhau.
Nếu một chiều nào đó, gió lại đi ngang bến cũ, em sẽ mỉm cười.
Biết đâu ở một nơi rất xa, anh cũng đang mỉm cười như thế.
Vậy là đủ.
Chúc người đàn ông năm ấy luôn bình yên.
Và cảm ơn anh, vì đã từng rất yêu em.
Từ người con gái vẫn thỉnh thoảng nhớ về một dòng sông.
Chiều nay, không hiểu vì sao anh lại nhớ đến em nhiều như thế.
Có lẽ chỉ vì vô tình nhìn thấy một dòng sông. Cũng có thể vì một cơn gió mang theo mùi hương rất cũ. Hoặc đơn giản, bởi tuổi tác khiến người ta hay đi ngược về ký ức hơn là nhìn về phía trước.
Anh chợt tự hỏi...
Em có còn ngồi nơi ấy không?
Nơi bờ sông có hàng cây già đổ bóng xuống mặt nước. Nơi những cánh chim vẫn lặng lẽ đáp xuống mỗi buổi chiều. Nơi ngày ấy em từng chống cằm nhìn mây trôi, còn anh thì ngồi bên cạnh, giả vờ ngắm dòng sông nhưng thật ra chỉ mải ngắm em.
Anh vẫn nhớ rất rõ.
Em ít nói. Mỗi lần buồn, em chỉ nhìn thật xa, như thể phía cuối chân trời có người đang gọi tên mình.
Có lần anh hỏi:
"Em đang nghĩ gì vậy?"
Em cười rất nhẹ.
"Không có gì đâu."
Mãi về sau anh mới hiểu, câu "không có gì đâu" của người con gái thường là lúc trong lòng đang chất chứa rất nhiều điều.
Ngày mình chia tay cũng lặng lẽ như thế.
Không ai trách ai.
Không ai giữ ai.
Chỉ có hai người cùng im lặng, để rồi mỗi người đi về một hướng.
Nhiều năm trôi qua, anh vẫn không biết hôm ấy em có khóc không.
Anh chỉ biết, từ hôm ấy đến nay, mỗi lần đi ngang một dòng sông, anh đều có thói quen nhìn tìm một dáng người quen thuộc.
Biết đâu...
Biết đâu em vẫn thích ngồi nơi ấy.
Biết đâu em vẫn mang theo chiếc túi nhỏ đặt bên cạnh.
Biết đâu em vẫn ngước nhìn bầu trời mỗi khi lòng có điều không thể nói.
Anh biết, tất cả chỉ là những điều mình tự tưởng tượng.
Cuộc sống chắc đã đưa em đến một thành phố khác, một mái nhà khác, một hạnh phúc khác.
Có lẽ bây giờ bên cạnh em đã có một người biết nắm tay em đi hết quãng đường mà ngày xưa anh chưa kịp đi cùng.
Nếu thật vậy, anh mừng.
Thật lòng.
Vì điều anh từng mong không phải là em mãi nhớ anh.
Mà là em sẽ gặp được một người khiến em không còn phải buồn nữa.
Chỉ có điều...
Nếu một buổi chiều nào đó em lại vô tình ngồi bên dòng sông cũ, và bất chợt nhớ đến một người đàn ông từng ngồi lặng lẽ bên cạnh em năm xưa, thì hãy mỉm cười nhé.
Đừng buồn.
Đừng tiếc.
Bởi chúng ta đã từng có những ngày rất đẹp.
Đẹp đến mức thời gian không thể xóa.
Anh không viết lá thư này để mong em quay về.
Chỉ muốn hỏi em một câu, như hỏi chính tuổi trẻ của mình:
Em có còn ngồi nơi ấy không?
Nếu còn...
Hãy ngồi thêm một chút.
Để gió chiều thay anh hỏi thăm em.
Để dòng sông thay anh giữ lại những kỷ niệm.
Và để ở một nơi rất xa, có một người đàn ông mỉm cười khi nghĩ rằng, biết đâu dưới cùng một bầu trời, em cũng vừa ngước nhìn những áng mây như anh.
Dù không còn chung một con đường.
Anh vẫn mong mỗi buổi chiều đi qua đời em đều thật bình yên.
Nếu còn ngồi dưới mây trôi,
Xin cho gió ghé đôi lời hỏi thăm.
Em còn nơi ấy âm thầm?
Hay anh ngồi nhớ... trăm năm một mình.
Khi Từ Công Phụng giấu cả một đời đàn bà sau chiếc lá thu
Xin kính chào quý anh chị và các bạn.
Lại đến với Âm Nhạc Cuối Tuần, cái giờ mà người ta tạm gác chuyện cơm áo, chuyện xăng lên, điện tăng, lương đứng yên, để ngồi xuống nghe một bản nhạc cũ. Nhạc cũ lạ lắm. Nó không làm mình trẻ lại, nhưng nó nhắc mình nhớ rằng: ngày xưa mình cũng từng trẻ, từng dại, từng yêu, từng khóc, và từng tưởng người ta không nhắn tin lại là... tận thế.
Tuần này, chúng ta cùng nghe "Như Ngọn Buồn Rơi" của Từ Công Phụng.
Chỉ cái tựa thôi đã thấy nguy hiểm.
Người bình thường nói lá rơi, mưa rơi, nước mắt rơi. Riêng Từ Công Phụng thì cho nỗi buồn rơi. Mà nỗi buồn đã rơi thì chắc chắn không rơi nhẹ như lá me bay, mà rơi thẳng vào tim người nghe. Ai tim yếu thì nên uống trà nóng trước khi nghe.
Bài hát này, nếu nghe lướt qua, ta thấy một bản tình ca buồn. Nhưng nếu chịu khó soi từng chữ, bóc từng câu, ta sẽ thấy trong đó có một câu chuyện rất kín đáo: câu chuyện một cô gái rời khỏi tuổi thơ, bước qua miền hồn nhiên, để trở thành người đàn bà trong tình yêu.
Từ Công Phụng không nói thẳng. Ông không cần nói thẳng. Người nghệ sĩ tài hoa đôi khi chỉ cần thả một chiếc lá vàng, người nghe đã tự hiểu cả một mùa thu.
"Như mùa thu trút lá vàng
Ngậm ngùi em khóc cho tuổi thơ qua mau..."
Ngay câu đầu, tác giả đã không dùng chữ "rụng lá", mà dùng chữ "trút lá".
Rụng thì còn từ từ. Hôm nay một chiếc, mai một chiếc. Còn trút là trút hết. Trút sạch. Trút cạn. Giống như người ta trút bỏ một lớp áo cũ của đời mình.
Mùa thu trút lá vàng, cũng như người con gái vừa trút khỏi mình những hồn nhiên cuối cùng của tuổi thơ.
Câu sau mới thật đắt: "em khóc cho tuổi thơ qua mau."
Em không khóc vì mất tiền. Không khóc vì kẹt xe. Không khóc vì Facebook bị giảm tương tác. Em khóc vì tuổi thơ đã qua.
Đây không còn là tiếng khóc của một cô bé. Đây là giọt nước mắt của người vừa bước qua một cánh cửa rất riêng của đời con gái. Cánh cửa ấy mở ra một lần. Bước qua rồi, không thể quay lại y nguyên như cũ.
Có những điều trong đời, khi chưa trải qua thì tò mò. Khi trải qua rồi thì ngồi im rất lâu. Có khi hạnh phúc đó, nhưng vẫn rưng rưng. Có khi được yêu đó, nhưng vẫn thấy mình vừa đánh mất một điều gì rất mỏng manh.
Từ Công Phụng chỉ viết: "tuổi thơ qua mau."
Nhẹ vậy thôi mà buồn đến lặng người.
"Hồn nhiên cũng rơi khỏi tầm tay với xa..."
Lại là chữ rơi.
Trong bài này, chữ "rơi" giống như nhân vật phụ nhưng diễn rất hay. Nó xuất hiện lặng lẽ, nhưng mỗi lần xuất hiện là làm người nghe chao đảo.
Hồn nhiên không mất. Hồn nhiên không tan. Hồn nhiên rơi.
Mà cái gì rơi thì trước đó từng ở trong tay mình.
Tuổi trẻ cũng vậy. Hồi còn trẻ, ta cầm nó mà không biết. Đến khi nó rơi rồi mới cúi xuống tìm. Nhưng khổ thay, cúi xuống lâu quá thì lại đau lưng. Đời là vậy đó.
Cái hồn nhiên của cô gái trong bài hát cũng thế. Nó rơi khỏi tầm tay, nghĩa là cô biết mình đang mất nó. Nhưng không giữ nổi.
Đây là bi kịch rất đẹp của trưởng thành.
"Trên từng thung lũng buồn
Em lệ nhòa trên tóc..."
Đến đây, Từ Công Phụng bắt đầu chơi trò... giấu hình trong chữ.
"Thung lũng buồn" là gì?
Nếu đọc theo nghĩa phong cảnh, ta thấy có núi, có đồi, có vực sâu. Nhưng nếu đọc theo ngôn ngữ tình yêu, thung lũng có thể là đường cong mềm mại của thân thể người phụ nữ.
Tác giả không tả thân thể. Ông tả địa hình. Nhưng lạ thay, càng tả địa hình, người nghe càng thấy dáng người.
Đó là sự tinh tế.
Người vụng về thì nói thẳng. Người tài hoa thì chỉ nói "thung lũng buồn", rồi để người nghe tự đỏ mặt nếu muốn đỏ mặt.
"Em lệ nhòa trên tóc."
Nước mắt rơi trên tóc, không phải trên má. Hình ảnh này rất lạ. Nó gợi cảm giác cô gái đang cúi đầu, đang nằm nghiêng, đang chìm trong một nỗi xúc động sâu xa.
Một giọt nước mắt sau tình yêu. Một giọt nước mắt sau dâng hiến. Một giọt nước mắt không hẳn buồn, cũng không hẳn vui.
Có những giọt nước mắt không cần lý do. Chỉ cần trái tim đầy quá, nó tự tràn ra.
"Trên từng thung lũng buồn
Từng thung lũng buồn
Mùa thu đã trở mình trên gót nhỏ..."
Câu này nếu đọc nhanh thì tưởng nhạc sĩ lặp lại cho đủ nhạc. Không đâu. Từ Công Phụng không lặp cho vui. Ông lặp để tạo cảm giác miên man.
"Từng thung lũng buồn" như từng miền thân thể, từng miền cảm xúc, từng khoảng sâu trong tâm hồn người con gái.
Rồi ông viết: "mùa thu đã trở mình trên gót nhỏ."
Mùa thu mà cũng biết trở mình sao?
Biết chứ. Trong thơ nhạc, cái gì cũng biết trở mình. Chỉ có người yêu cũ là nhiều khi không biết điều thôi.
Ở đây, mùa thu trở mình chính là cô gái trở mình. Một sự chuyển động rất nhẹ, nhưng làm thay đổi cả đời người.
Từ thiếu nữ sang đàn bà. Từ hồn nhiên sang biết yêu. Từ đứng ngoài tình yêu, bước vào lòng tình yêu.
Chỉ bằng mấy chữ: "trở mình trên gót nhỏ", Từ Công Phụng đã vẽ xong khoảnh khắc trưởng thành của người con gái.
Không ồn ào. Không tuyên bố. Không cần giấy chứng nhận. Chỉ một cơn thu trở mình, là đủ.
"Dìu em đến người
Bằng vòng tay nâng niu hạnh phúc."
Đến đây, ta thấy có một bàn tay. Một vòng tay. Một sự dìu dắt.
Chữ "dìu" rất mềm. Không phải kéo. Không phải đẩy. Không phải chiếm lấy. Mà là dìu.
Dìu nghĩa là có nâng niu. Có chờ đợi. Có trân trọng.
Nếu tình yêu chỉ có đam mê mà không có nâng niu, nó dễ thành cơn lửa cháy qua rồi tắt. Nhưng ở đây, Từ Công Phụng cho người đàn ông một vòng tay rất nhẹ.
Vòng tay ấy đưa cô gái đến với tình yêu.
Đến với người.
Đến với hạnh phúc.
Và cũng có thể đến với một ngưỡng cửa mà sau đó, cô không còn là cô bé của ngày hôm qua nữa.
"Trên từng cơn lốc mềm
Hồn em đã ngủ vùi trong tiếng thở..."
Đây là đoạn mà nghe xong, người lớn thường im lặng uống trà.
Vì hiểu.
"Cơn lốc mềm" là một phát minh rất Từ Công Phụng.
Lốc thì phải mạnh. Phải cuốn. Phải dữ dội.
Nhưng ông lại viết mềm.
Tình yêu cũng vậy. Nó không cần gào thét. Nó chỉ cần dịu dàng mà vẫn cuốn người ta đi mất.
Có những cơn lốc không làm đổ nhà, không bay mái tôn, không bật gốc cây. Nhưng nó làm người ta mất ăn mất ngủ, soi gương nhiều hơn bình thường, nghe điện thoại reo là tim nhảy như trống hội.
Đó là cơn lốc của ái tình.
"Hồn em đã ngủ vùi trong tiếng thở."
Tiếng thở nào?
Nếu chỉ là ngủ trưa thì chắc không cần nhạc sĩ phải viết đẹp đến vậy.
Tiếng thở ở đây có thể là hơi thở của yêu thương, của gần gũi, của hai linh hồn đang hòa vào nhau trong một khoảnh khắc rất riêng tư.
Từ Công Phụng không nói "ái ân". Ông chỉ nói "tiếng thở".
Nhưng người nghe trưởng thành thì hiểu.
Cái hay là hiểu mà không thấy thô. Thấy sâu. Thấy buồn. Thấy đẹp.
Đó là tài của người viết tình ca. Nói chuyện rất đời mà không làm mất vẻ thanh tao.
"Tình tôi cũng mù theo cơn lũ nào
Là lần em đã khóc cho tình yêu."
Đến đây, người đàn ông thú nhận: "tình tôi cũng mù."
Yêu mà mù thì không lạ.
Lạ là có người yêu mà vẫn tỉnh như đang kiểm toán sổ sách. Yêu kiểu đó chắc an toàn, nhưng hơi thiếu nhạc.
Tình yêu thật sự nhiều khi làm người ta mất phương hướng. Thấy sai cũng thương. Thấy khổ cũng lao vào. Thấy phía trước có biển báo "nguy hiểm" mà vẫn nói: "Chắc bảng đó dành cho người khác."
"Cơn lũ nào" cuốn cả tình tôi đi. Cơn lũ ấy có thể là đam mê, là thân xác, là cảm xúc, là sự dịu dàng của người con gái.
Và rồi: "là lần em đã khóc cho tình yêu."
Lần này em không khóc cho tuổi thơ nữa.
Em khóc cho tình yêu.
Một giọt nước mắt khác.
Có thể là giọt nước mắt sau khi đã trao đi tất cả. Trao niềm tin. Trao hồn nhiên. Trao tuổi xuân. Trao điều thiêng liêng nhất.
Đời người con gái có những giọt nước mắt rất khó gọi tên. Không phải vì đau. Cũng không hẳn vì vui. Mà vì bỗng thấy mình đã đi quá xa khỏi ngày thơ bé.
"Em như ngọn buồn rơi..."
Câu hát này đẹp quá.
Người ta thường ví người con gái như hoa, như mây, như trăng, như suối. Từ Công Phụng thì không. Ông ví em như ngọn buồn.
Không phải "nỗi buồn". Mà là "ngọn buồn".
Chữ ngọn thường đi với lửa, gió, cỏ, sóng. Một thứ gì đó có hình dáng, có chuyển động, có sức lay động.
Em không chỉ buồn. Em là một ngọn buồn đang rơi vào đời tôi.
Nghe vừa thương, vừa nguy hiểm.
Bởi có những người bước vào đời ta như nắng. Có người như mưa. Có người như hóa đơn điện cuối tháng, vừa tới là tim đập mạnh.
Còn em, em là ngọn buồn rơi.
Rơi nhẹ thôi, mà làm cả đời người đàn ông thành mùa thu.
"Tuổi thơ ngây đã xếp chân môi hồng..."
Đây là câu bí ẩn bậc nhất.
Tuổi thơ ngây làm sao xếp chân?
Môi hồng làm sao có chân?
Nếu đọc theo nghĩa đen thì chịu thua. Nhưng nhạc Từ Công Phụng đâu phải để đọc như hướng dẫn sử dụng nồi cơm điện.
Ở đây, tuổi thơ được nhân hóa như một đứa trẻ. Nó ngồi xuống. Xếp chân lại. Lặng lẽ khép mình.
Tuổi thơ không chết. Nó chỉ ngồi lại phía sau.
Còn môi hồng, biểu tượng của người thiếu nữ, nay đã bước vào tình yêu.
Có thể hiểu rằng sự thơ ngây đã khép lại trên đôi môi ấy. Đôi môi từng chỉ biết cười trong trẻo, nay đã biết yêu, biết run, biết đau, biết nhớ.
Một câu hát rất kín đáo, nhưng mở ra cả một thế giới.
"Em rơi vào đời tôi
Tình yêu em khôn lớn trong dịu dàng..."
Lại là chữ rơi.
Em không bước vào đời tôi.
Em không đi vào đời tôi.
Em rơi vào đời tôi.
Cái gì rơi thường bất ngờ. Không hẹn trước. Không báo lịch. Không xin phép. Giống như tình yêu. Nó đến lúc nào không ai biết. Chỉ biết khi tỉnh ra thì đã nhớ người ta rồi.
"Tình yêu em khôn lớn trong dịu dàng."
Đây là một câu rất đẹp.
Tình yêu cũng có tuổi thơ, cũng có lúc chập chững, cũng có khi vấp ngã, cũng cần được nuôi bằng dịu dàng.
Một cuộc tình muốn lớn lên không thể chỉ có đam mê. Nó cần sự tử tế, cần nâng niu, cần tha thứ.
Nếu chỉ yêu bằng lửa, sớm muộn cũng cháy nhà.
Phải có cả nước, cả gió, cả bóng mát, cả một chút khờ dại dễ thương.
"Ôi nỗi dịu dàng nào đã ngời sáng
Trên môi người."
Đến đây, Từ Công Phụng quay lại đôi môi.
Nhưng bây giờ môi không chỉ hồng. Môi đã "ngời sáng".
Có lẽ sau tất cả, điều ở lại trên người con gái không phải là nước mắt, không phải là mất mát, mà là sự dịu dàng.
Người phụ nữ khi đã yêu sâu, đau sâu, thường có một vẻ đẹp khác. Không còn trong veo như thiếu nữ, nhưng lại đằm thắm hơn, sâu hơn, khiến người ta muốn im lặng mà nhìn.
Có những vẻ đẹp không đến từ son phấn.
Mà đến từ những điều đã đi qua.
"Trên từng cơn lốc xoay đời
Thuyền tình đã đắm trong vòng tay u mê..."
Đến đoạn cuối, cơn lốc mềm ban đầu đã thành cơn lốc xoay đời.
Tức là tình yêu không còn chỉ là đam mê riêng tư nữa. Nó đã bước ra giữa cuộc đời. Mà cuộc đời thì đâu có hiền.
Cuộc đời có cơm áo. Có hiểu lầm. Có xa cách. Có tự ái. Có những lần im lặng quá lâu. Có những câu đáng lẽ nên nói mà không nói. Có những người yêu nhau thật lòng nhưng lại không biết cách giữ nhau.
"Thuyền tình đã đắm trong vòng tay u mê."
Thuyền tình đắm không phải vì hết yêu.
Mà vì u mê.
Yêu quá cũng nguy hiểm. Không yêu thì lạnh. Yêu quá thì nóng. Mà nóng quá thì cháy nồi.
Đời sống tình cảm cũng như nấu phở. Lửa phải vừa. Hầm lâu mới ngọt. Vội quá thì nước đục. Bỏ quên thì cạn nồi.
Câu này nghe buồn, nhưng cũng rất thật.
Có những cuộc tình không đắm vì bão tố bên ngoài. Mà đắm ngay trong vòng tay của nhau.
"Dù ta có đi trên nghìn thu đắng cay
Trên từng nỗi khốn cùng
Nhưng tình đôi ta biết bao giờ nguôi..."
Đây là đoạn kết rất Từ Công Phụng.
Không có lời giải.
Không có kết luận.
Không có "thôi em về đi", cũng không có "ta cưới nhau đi".
Chỉ có một câu hỏi bỏ lửng: biết bao giờ nguôi?
Tình yêu đẹp thường không nguôi hẳn.
Nó chỉ đổi hình.
Từ nồng nàn thành kỷ niệm.
Từ đau đớn thành lặng im.
Từ tiếng khóc thành một nụ cười rất nhẹ khi nghe lại bản nhạc cũ.
Có những người ta không còn gặp nữa, nhưng vẫn sống đâu đó trong một câu hát.
Có những cuộc tình không còn đi tiếp, nhưng vẫn âm thầm sáng lên trong ký ức.
Và có những "ngọn buồn" đã rơi vào đời ta một lần, rồi ở lại mãi, dù ta có đi qua nghìn thu đắng cay.
Thưa quý anh chị và các bạn,
"Như Ngọn Buồn Rơi" không phải là một bài hát dễ nghe theo kiểu nghe xong là hiểu ngay.
Nó giống một bức tranh phủ sương.
Đứng xa thì thấy buồn.
Đến gần thì thấy đẹp.
Nhìn lâu thì thấy mình trong đó.
Từ Công Phụng không kể chuyện tình bằng những lời trực tiếp. Ông dùng mùa thu, lá vàng, thung lũng, cơn lốc mềm, tiếng thở, môi hồng, thuyền tình và ngọn buồn.
Toàn là những hình ảnh tưởng như xa nhau, nhưng ghép lại lại thành một hành trình rất rõ: một cô gái đi qua tuổi thơ, bước vào tình yêu, dâng hiến, khóc, trưởng thành, rồi cùng người mình yêu trôi giữa những cơn lốc của đời.
Cái hay của bài hát là ở chỗ đó.
Nó không bắt ta phải hiểu một cách duy nhất.
Người từng yêu nghe ra tình yêu.
Người từng mất nghe ra chia ly.
Người từng trẻ nghe ra tuổi thơ.
Người từng đau nghe ra chính mình.
Và người từng u mê thì nghe xong chỉ biết cười nhẹ: "Ờ, hồi đó mình cũng đâu có tỉnh táo gì cho cam."
Nhưng có sao đâu.
Tuổi trẻ mà không từng u mê một chút thì sau này lấy gì kể lại cho vui?
Xin cảm ơn quý anh chị và các bạn đã cùng ngồi lại với Âm Nhạc Cuối Tuần hôm nay.
Chúc mọi người một cuối tuần thật bình yên. Nếu trong chiều nay có chiếc lá nào rơi ngoài hiên, xin đừng vội quét đi. Biết đâu đó không phải lá đâu. Biết đâu đó là một ngọn buồn rất đẹp của Từ Công Phụng vừa ghé ngang, nhắc ta nhớ rằng: trong đời, có những nỗi buồn không làm ta yếu đi, mà làm ta sâu hơn, mềm hơn và người hơn.
Xin hẹn gặp lại quý anh chị và các bạn trong chương trình tuần sau, với một ca khúc khác, một câu chuyện khác, và biết đâu lại thêm vài bí mật nho nhỏ đang nằm im sau những con chữ tưởng như rất bình thường.
Thân chúc quý anh chị và các bạn luôn an vui, nhiều sức khỏe, nhiều yêu thương, và dù đời có đôi khi là cơn lốc xoay, mong mỗi người vẫn giữ được trong tim mình một góc dịu dàng để nghe nhạc, để nhớ, để thương và để mỉm cười.
● Giọng đọc: Nam Minh AI Phần âm nhạc: Thái Lịch Hương, phối dựng bằng Suno AI
Cảm ơn Thái Lịch Hương thật nhiều, đã chắp cánh âm nhạc cho những vần thơ “Buồn Không Em” được bay cao và bay xa hơn. Nhờ giai điệu của em, những câu thơ không chỉ nằm yên trên trang chữ, mà còn có thêm hơi thở, cảm xúc và dư âm để chạm vào lòng người nghe. Anh rất trân trọng tấm lòng, sự đồng hành và món quà âm nhạc đẹp này.
Buồn không em?
Buồn không em, những buổi chiều thật êm, Mình xa nhau lúc trăng lặng bên thềm, Không lời nhắn, chẳng một câu tha thiết, Mà trong tim vẫn nhớ bóng nhiều thêm.
Buồn không em, mây phủ cuối trời xa, Bước cô đơn theo tháng rộng canh tà, Người chẳng đến, bóng chiều thêm quạnh quẽ, Mà thương nhớ vẫn âm thầm thiết tha.
Buồn không em, khi gió lạnh bên đời, Lời yêu xưa theo năm tháng vội trôi, Không gặp gỡ, lối chung thành cách biệt, Mà lòng vẫn hướng về nhau chẳng ngơi.
Buồn không em, chiều tím phủ hàng cây, Nghe mùa sang qua cửa nhỏ hao gầy, Dẫu lặng lẽ, cuộc đời nhiều biến chuyển, Tình còn đó như hương cũ còn đầy.
Buồn không em, đêm lặng giữa sương giăng, Ta nhớ nhau qua một mảnh cung hằng, Không lời nhắn, chỉ âm thầm cách biệt, Mà tình dâng như thuở đẹp nghiêng trăng.
Có người dành cả đời để chăm một khu vườn đầy hoa. Còn tôi, nhiều năm nay, lại âm thầm chăm một khu vườn khác. Khu vườn ấy không có cánh cổng bằng gỗ, không có lối đi lát sỏi, cũng chẳng có tiếng chim hót mỗi sớm mai. Nó hiện diện sau một màn hình nhỏ, nơi người ta vẫn gọi bằng cái tên rất quen, Facebook.
Nghe thì có vẻ hiện đại, nhưng với tôi, nơi ấy lại mang dáng dấp của một khu vườn xưa.
Mỗi người bạn bước vào cuộc đời tôi đều giống như một loài hoa. Có người nồng nàn như hoa hồng, có người mộc mạc như cúc dại, có người thanh khiết như lan trắng, có người rực rỡ như hướng dương, cũng có những bông hoa nhỏ bé chẳng mang tên, chỉ lặng lẽ nở ở một góc vườn nhưng vẫn đủ làm lòng người dịu lại. Điều kỳ lạ là không có bông hoa nào giống bông hoa nào, cũng như không có hai con người nào mang cùng một tâm hồn.
Trong khu vườn ấy có cả những người anh từng trải, những người chị bao dung, những người em hồn nhiên và cả những người bạn đồng hành đã quen nhau từ rất lâu hay chỉ vừa mới gặp. Tuổi tác khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, khoảng cách địa lý cũng khác nhau. Có người ở quê nhà, có người nơi đất khách. Có người mỗi ngày đều ghé qua, có người nhiều tháng mới xuất hiện một lần. Nhưng chỉ cần một lời hỏi thăm, một nụ cười, một câu thơ hay một bản nhạc được sẻ chia, khu vườn ấy lại như có thêm một mùa hoa mới.
Tôi vẫn nghĩ, con người rồi ai cũng sẽ già đi, nhưng sự tử tế thì không bao giờ cũ.
Có những ngày mở Facebook lên, điều đầu tiên tôi làm không phải là xem có bao nhiêu lượt thích hay bình luận, mà là nhìn xem hôm nay những người bạn của mình có bình an không. Có ai vừa đăng một niềm vui để mình cùng mỉm cười. Có ai vừa viết đôi dòng buồn để mình lặng lẽ gửi một lời động viên. Đôi khi chỉ một câu: "Hôm nay bạn khỏe không?" cũng đủ để nối gần hai trái tim đang ở cách nhau nửa vòng trái đất.
Có người bảo tôi quan tâm nhiều quá.
Tôi chỉ cười.
Bởi tôi luôn tin rằng, sự quan tâm chưa bao giờ là điều lãng phí. Một bông hoa muốn nở đẹp cần ánh nắng và những giọt nước trong lành. Một tình bạn muốn bền lâu cũng cần được tưới bằng sự chân thành và những lời hỏi han giản dị mỗi ngày. Không cần quá nhiều, chỉ cần đừng để khu vườn ấy khô cằn vì sự vô tâm.
Điều tôi yêu nhất trong khu vườn của mình là không có bông hoa nào đẹp hơn bông hoa nào. Người thành đạt cũng đáng quý như người bình dị. Người nói nhiều cũng có nét đáng yêu như người chỉ lặng lẽ đọc rồi mỉm cười. Người trẻ mang theo sức sống của mùa xuân, người lớn tuổi lại giống những gốc cây già che mát cả một khoảng sân. Mỗi người đều là một sắc hương riêng mà nếu thiếu đi, khu vườn sẽ bớt đẹp biết bao.
Có lẽ vì thế mà mỗi sáng, trước khi bắt đầu một ngày mới, tôi vẫn thích dạo một vòng trong khu vườn mang tên bạn bè. Không phải để tìm điều gì lớn lao, mà chỉ để gửi một lời chào, một câu hỏi thăm, hay một lời chúc bình an đến những người mình quý mến.
Cuộc đời vốn ngắn hơn chúng ta vẫn nghĩ. Danh vọng rồi cũng nhạt, tiền bạc rồi cũng đổi thay. Chỉ có những tấm lòng từng đối đãi với nhau bằng sự chân thành sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức.
Bạn là hoa nở giữa vườn thương, Gửi chút chân thành tỏa ngát hương. Mỗi ngày hỏi thăm là hạnh phúc, Để tình bằng hữu mãi còn vương.
Và nếu một ngày nào đó, ai đó nhớ đến tôi, tôi chỉ mong họ nhớ rằng, trong khu vườn mang tên bạn bè ấy, đã từng có một người lặng lẽ đi giữa những mùa hoa, luôn cố gắng tưới từng gốc cây bằng sự tử tế, để mỗi ngày thức dậy, khu vườn ấy lại nở thêm một đóa bình yên.