Tôi không cần suy nghĩ lâu. Mùa thu.
Không phải vì thu đẹp hơn xuân, dịu hơn hạ hay đỡ lạnh hơn đông. Chỉ bởi giữa tôi và mùa thu hình như có một mối tình lâu năm, chẳng ai ngỏ lời mà cứ đến hẹn lại tìm nhau.
Thu giống một người tình rất biết cách làm người ta nhớ.
Nàng không đến ồn ào. Không gõ cửa, không gọi điện, cũng chẳng nhắn một câu rằng: Em tới rồi đây. Nàng chỉ lén đặt một chút gió se ngoài hiên, hong mỏng vài chiếc lá, rót chút nắng vàng lên bậu cửa. Sáng thức dậy, bước ra ngoài, tôi bỗng thấy trời cao hơn một chút, gió mềm hơn một chút, và lòng mình… hình như cũng dễ yêu hơn một chút.
Thế là biết nàng đã về.
Tôi và mùa thu yêu nhau theo kiểu rất lạ. Một năm chỉ gặp vài tháng, vậy mà chẳng ai trách ai. Nàng đi gần một năm, tôi cũng không làm đơn khiếu nại. Tôi vẫn uống cà phê, vẫn đi qua những ngày nắng nóng, vẫn sống đàng hoàng như một người đàn ông không vướng bận. Nhưng chỉ cần một sáng có ngọn gió mỏng như sương chạm vào vai, là bao nhiêu chung thủy dành cho những mùa khác lập tức… lung lay.
Tôi lại nhớ thu.
Mà thu cũng biết cách quyến rũ lắm.
Nàng chẳng cần son phấn. Áo nàng là màu nắng nhạt. Tóc nàng là những nhánh cây nghiêng trong gió. Hương nàng chẳng phải nước hoa đắt tiền, chỉ là mùi cỏ, mùi lá, mùi buổi sáng còn đọng chút sương. Vậy mà tôi cứ đứng bên hiên, cầm ly cà phê, nhìn trời rồi tưởng tượng nàng đang ngồi đâu đó bên cạnh.
Có khi tôi nghĩ, nếu mùa thu thật sự là một người con gái, chắc nàng thuộc loại nguy hiểm.
Nguy hiểm ở chỗ chẳng làm gì cả mà người ta vẫn tương tư.
Nàng chỉ cần đi ngang qua đời tôi thật nhẹ, để một chiếc lá rơi xuống sân, là tôi đã có chuyện để viết cả buổi. Nàng thả một chút sương lên cửa kính, tôi lại tưởng ai vừa viết tên mình. Nàng đưa một ngọn gió qua mái tóc, tôi đã vội nghĩ đó là bàn tay người tình vừa chạm khẽ.
Tuổi này rồi mà còn như thế, kể cũng hơi… mất tư cách người lớn.
Nhưng thôi.
Trước mùa thu, cho tôi được trẻ lại đôi chút.
Tình yêu nào chẳng cần một chút ngây ngô. Nếu yêu mà lúc nào cũng tỉnh táo, cân đo, tính toán, xem hôm nay ai nhớ ai nhiều hơn, ai nhắn trước, ai trả lời sau, thì mệt lắm. Tôi với thu không như vậy. Nàng cứ đến khi nàng muốn. Tôi cứ nhớ khi tôi nhớ.
Chúng tôi chẳng hứa trăm năm.
Bởi cả hai đều biết mùa thu không ở lại.
Có lẽ chính vì nàng sẽ đi nên những ngày nàng ở bên tôi mới trở nên quý. Tôi học cách nhìn một chiếc lá lâu hơn, nghe một tiếng gió kỹ hơn, giữ một buổi chiều trong lòng lâu hơn. Tôi biết có những điều đẹp không phải vì chúng thuộc về mình mãi mãi, mà vì trong một khoảnh khắc nào đó, chúng đã đi ngang qua đời mình thật dịu dàng.
Tình nhân cũng vậy.
Đâu nhất thiết phải nắm tay nhau suốt một đời mới gọi là thương. Có người chỉ cùng ta đi qua một mùa, nhưng cái mùa ấy ở lại trong tim rất lâu.
Thu của tôi cũng thế.
Nàng đến mềm như sương, ngồi bên đời tôi nhẹ như một câu thơ chưa viết hết. Tôi chẳng dám giữ nàng. Chỉ thỉnh thoảng mở cửa sổ sớm hơn một chút, pha ly cà phê chậm hơn một chút, dành chiếc ghế bên cạnh cho một người không ai nhìn thấy.
Rồi nói thầm:
Em về rồi đó à?
Ngoài hiên, gió khẽ lay.
Một chiếc lá rơi.
Tôi coi như nàng trả lời.
Vậy là đủ cho một cuộc hẹn.
Và nếu có ai hỏi giữa tôi với mùa thu là quan hệ gì, tôi xin đừng bắt tôi khai cho rõ. Bạn bè thì thân quá. Người yêu thì mùa nào nàng cũng bỏ tôi đi. Vợ chồng lại càng không, bởi chẳng có đôi vợ chồng nào mỗi năm chỉ sống chung vài tháng mà gặp lại vẫn nhìn nhau tình tứ đến thế.
Thôi thì cứ gọi chúng tôi là đôi tình nhân.
Một người làm bằng xương thịt.
Một người làm bằng gió, nắng, lá vàng và sương mỏng.
Mỗi năm nàng lại trở về, nhẹ nhàng khoác tay tôi đi qua một đoạn đời. Tôi biết rồi nàng sẽ lại ra đi. Nhưng lần này tôi không buồn giữ.
Tôi chỉ muốn lúc thu còn ở đây, mình nắm tay nhau cho chặt.
Bởi lá lạc theo mùa còn gặp lại,
chỉ sợ người thương lạc giữa thu vàng.




