Đàn bà - món quà từ thượng đế, nếu phải chọn một cách gọi, có lẽ đó là cách gọi vừa dịu dàng vừa trang trọng nhất. Bởi trong hình hài mong manh ấy, thượng đế đã gửi gắm vào đời không chỉ vẻ đẹp của đường nét, mà còn cả vẻ đẹp của một tâm hồn biết yêu thương, biết hy sinh và biết bao dung. Đàn bà bước qua nhân gian, mang theo hương của nắng, của gió, của những mùa thương nhớ, và để lại phía sau mình những khoảng trời mềm mại hơn cho cuộc sống.
Mái tóc nghiêng nghiêng gió ghé thềm,
Dáng đi khe khẽ nhẹ như đêm.
Nụ cười hong ấm bao ngày mỏi,
Ánh mắt soi lòng chẳng nói thêm.
Có những vẻ đẹp nhìn thấy được bằng mắt, và có những vẻ đẹp chỉ có thể cảm nhận bằng lòng. Đàn bà thường sở hữu cả hai. Một mái tóc, một dáng đi, một nụ cười cũng đủ làm dịu đi bao mệt mỏi. Nhưng điều giữ người ta ở lại lâu hơn lại là sự ấm áp toát ra từ cách họ lắng nghe, cách họ thấu hiểu, cách họ âm thầm chịu đựng mà không cần phô bày. Cái đẹp ấy không ồn ào, không phô trương, mà bền bỉ như ánh đèn nhỏ trong đêm, lặng lẽ soi đường cho người khác.
Đẹp chẳng phô bày giữa nắng mưa,
Lặng nghe, thấu hiểu đủ cho vừa.
Như đèn le lói trong đêm vắng,
Soi bước người qua đến cuối mùa.
Sự cao thượng của đàn bà nằm ở chỗ họ có thể mềm mại mà không yếu đuối, có thể hy sinh mà không đòi hỏi ghi công. Họ yêu bằng cả trái tim, và khi đã thương, họ thương đến tận cùng. Trong căn bếp nhỏ hay giữa những giông gió ngoài đời, họ vẫn giữ được cho mình một vẻ điềm tĩnh rất riêng, như thể trong họ luôn có sẵn một khoảng trời bình yên để tựa vào. Chính khoảng trời ấy làm nên giá trị mà không thước đo nào đong đếm được.
Biết trọng yêu thương giữ ngọc ngà,
Bên người tri kỷ thấy kiêu sa.
Hoa đời nở lặng mà hương sáng,
Soi bóng đàn ông bước hiền hòa.
Với những người đàn ông biết tôn trọng và tử tế, đàn bà không chỉ là người bạn đời, mà còn là niềm tự hào. Tự hào vì được đi bên cạnh một người biết yêu thương đúng cách, biết nâng niu những điều mong manh, biết giữ gìn một tâm hồn đẹp như giữ một báu vật. Khi được trân trọng, đàn bà nở hoa theo cách lặng lẽ mà rực rỡ, và chính ánh sáng ấy cũng soi lại con đường của người đàn ông, khiến anh ta muốn sống đàng hoàng hơn, tử tế hơn, và nhân ái hơn.
Trời ban người nữ xuống trần ai,
Chẳng để riêng ai đứng phía ngoài.
Cùng bước, cùng chia đời ấm lại,
Quà xưa bền bỉ với tháng dài.
Thượng đế ban tặng đàn bà cho thế gian không phải để họ chỉ đứng sau, mà để họ cùng bước đi, cùng chia sẻ, cùng làm cho cuộc đời này trở nên đáng yêu và đáng sống hơn. Và có lẽ, trong mọi món quà, đó là món quà dịu dàng nhưng bền bỉ nhất.






