Anh nghĩ, em giống như buổi chiều cuối ngày. Không vội vã, không bon chen, chỉ là một khoảng lặng dịu dàng để người ta kịp nhìn lại chính mình. Ở em có cái gì đó rất bình yên, như một tách trà nguội đặt bên khung cửa, như tiếng gió len qua tán lá, như ánh nắng chạm nhẹ lên mái tóc mà không làm ai chói mắt. Người ta có thể đi qua em mà không để ý, nhưng nếu đã một lần dừng lại, thì sẽ khó mà quên được.
Cô gái tháng Năm thường không nói nhiều về nỗi buồn của mình. Em giấu nó khéo lắm, giấu sau những nụ cười vừa đủ, giấu trong ánh mắt đôi khi xa xăm. Em không yếu đuối, chỉ là em chọn cách im lặng để lòng mình bớt chật. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em ổn, nhưng chỉ có em mới biết, có những chiều, lòng mình cũng chùng xuống như trời sắp mưa.
Nhưng em cũng là người biết yêu rất sâu. Không phô trương, không khoa trương, chỉ là âm thầm mà bền bỉ. Khi em thương một ai đó, em sẽ thương bằng tất cả những gì em có, bằng sự dịu dàng, bằng sự nhẫn nại, và bằng cả những điều mà em chưa từng nói ra. Tình cảm của em không ồn ào, nhưng lại đủ ấm để sưởi một trái tim đang lạnh.
Anh không biết tháng Năm đã mang em đến từ đâu, chỉ biết rằng em xuất hiện như một điều rất tự nhiên, giống như nắng thì phải có, gió thì phải về. Và nếu một ngày nào đó em thấy mệt, hãy cứ cho phép mình dừng lại một chút. Tháng Năm không cần em phải mạnh mẽ suốt, chỉ cần em vẫn là em, nhẹ nhàng và chân thành như thế, là đủ đẹp rồi.




