Hôm qua, Từ Mỗ tôi thong dong đi ngang qua nhà cô đệ tử. Thật ra cũng chẳng có việc gì quan trọng, chỉ định ghé mắt xem nàng dạo này tu hành tới đâu, hay lại đang ngồi trên Facebook lo chuyện thiên hạ, còn chuyện nhà mình thì… để thiên hạ lo.
Bỗng tôi thấy trước nhà treo một tấm bảng to đùng.
Bản tính vốn không tò mò, nhưng hễ chuyện gì không liên quan đến mình thì tôi lại đặc biệt muốn biết.
Thế là dừng chân.
Khổ nỗi đúng lúc mặt trời chiếu thẳng vào mặt. Tôi nheo mắt trái, nhắm mắt phải, nghiêng đầu ba lần, lùi hai bước, tiến một bước mà chữ trên bảng cứ nhảy múa như đang dự đại hội văn nghệ.
Tôi gọi:
- Đệ tử! Cho sư phụ mượn cái bảng này mang về nghiên cứu.
Nàng tròn mắt:
- Có mấy chữ thôi mà cũng nghiên cứu?
Tôi nghiêm nghị:
- Con còn trẻ nên chưa hiểu. Ở đời, càng ít chữ đôi khi càng nguy hiểm. Một bài văn năm ngàn chữ người ta còn đọc lướt được, chứ một tấm bảng vài chữ thì thường… có án mạng tinh thần trong đó!
Mang về nhà, tôi đóng cửa, kéo rèm, lau kính. Chưa yên tâm, tôi lấy thêm cái kính lúp, loại chuyên dùng để soi chữ nhỏ và thỉnh thoảng soi luôn… lòng người.
Cuối cùng đọc được:
“CÓ NHỮNG CHUYỆN KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH, CHỈ CẦN GIẢI TÁN LÀ XONG.”
Tôi giật mình.
Thiện tai!
Đệ tử này chẳng biết tu môn phái nào mà công lực tăng nhanh dữ vậy?
Người bình thường gặp chuyện còn hỏi nguyên nhân, nghe hai phía, rồi hòa giải. Cô đệ tử nhà tôi thì bỏ hết thủ tục. Không họp hành, không biên bản, không lập ủy ban điều tra, càng không cần “xin cho tôi năm phút giải thích”.
Chỉ cần giơ bảng:
GIẢI TÁN!
Tôi lấy kính lúp soi tiếp bức hình. Cô nàng đeo kính đen, một tay chống nạnh, tay kia cầm bảng, khí thế chẳng khác nào nữ hiệp vừa luyện xong tuyệt kỹ “Nhất Bảng Tán Quần Hùng”.
Phía trước, mấy vị chạy tán loạn. Người mất dép, kẻ rớt giấy, có vị còn ôm trái tim vỡ đôi.
Tôi nghĩ bụng: chắc mấy ông này trước đó cũng từng mạnh miệng:
- Cô hãy nghe tôi giải thích!
Và kết quả là bây giờ… chạy còn nhanh hơn lúc tới.
Tôi nhắn hỏi:
- Đệ tử, bảng này dùng khi nào?
Nàng đáp:
- Khi giải thích mãi mà người ta vẫn không hiểu.
- Nếu sư phụ không hiểu?
- Sư phụ được ưu tiên giải thích thêm một lần.
Tôi nghe mà ấm lòng:
- Quả nhiên tình thầy trò vẫn còn!
Nàng đáp:
- Nhưng nếu lần thứ hai vẫn không hiểu thì giải tán luôn sư phụ.
Tôi lập tức tháo kính, cất kính lúp, ôm tấm bảng chạy sang trả ngay trong chiều.
Đến nơi, tôi dựng bảng lại đúng chỗ cũ, phủi tay, thở phào:
- May quá! Vật nguy hiểm đã về đúng chủ.
Đệ tử đứng trong cửa nhìn tôi:
- Sư phụ đọc kỹ hết chưa?
Tôi vuốt râu:
- Đọc rồi. Sư phụ còn ngộ ra rằng ở đời, thấy người ta cầm bảng “GIẢI TÁN” thì đừng tranh luận. Cứ lặng lẽ rút lui là thượng sách.
Nàng gật gù:
- Sư phụ tiến bộ rồi đó.
Tôi khoái chí quay lưng bước đi, trong bụng tự khen mình tuy tuổi cao nhưng khả năng lĩnh hội vẫn còn bén lắm.
Đi được chừng mười bước, nàng gọi giật lại:
- Sư phụ!
Tôi quay đầu:
- Chuyện gì?
Nàng chỉ vào phía sau tấm bảng:
- Sư phụ mới đọc mặt trước thôi. Còn mặt sau nữa.
Tôi khựng lại.
Linh tính chẳng lành.
Bèn quay lại, lật tấm bảng ra.
Phía sau chỉ có đúng một dòng chữ nhỏ:
“DANH SÁCH ĐỐI TƯỢNG CẦN GIẢI TÁN.”
Bên dưới có một cái tên.
Tôi lấy kính lúp ra soi.
Soi lần thứ nhất, tưởng mình nhìn nhầm.
Soi lần thứ hai, tay bắt đầu run.
Soi lần thứ ba…
Tôi lặng lẽ cất kính lúp vào túi.
Đệ tử hỏi:
- Sư phụ thấy tên ai vậy?
Tôi nghiêm mặt:
- Chữ nhỏ quá. Sư phụ không đọc được.
Nàng cười:
- Để con đọc cho.
Tôi lập tức xua tay:
- KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH!
Rồi co giò chạy.
Sau lưng, đệ tử hét với theo:
- SƯ PHỤ! CHẠY ĐI ĐÂU?
Tôi vừa chạy vừa đáp:
- GIẢI TÁN THÌ PHẢI TẢN RA CHỨ ĐI ĐÂU!
Tối đó về tới nhà, tôi mới phát hiện trong túi áo có một mảnh giấy đệ tử nhét vào từ lúc nào.
Trên đó viết:
“Ngày mai nhớ ghé nhà. Con có bảng mới.”
Bên dưới là bốn chữ đỏ chót:
“TRUY NÃ NGƯỜI ĐÃ TẢN.”
Thiện tai!
Đến lúc ấy Từ Mỗ mới hiểu:
Hóa ra hôm qua tôi không đi ngang nhà đệ tử.
Tôi đi ngang… hiện trường của chính mình.
Bảng kia vừa dựng trước sân nhà,
Từ Mỗ nhìn qua đã muốn xa.
Đệ tử chưa hô câu “giải tán”,
Sư phụ co giò… tự tán ra!