"Anh Thức ơi, cô gái tháng Bảy của anh đi đâu mất rồi? Viết thêm một bức thư nữa đi, để tháng Bảy còn có người làm đại diện chứ."
Tôi đọc xong chỉ biết cười. Hóa ra tháng Bảy cũng có... người hâm mộ. Thế là tôi lại cầm bút, hy vọng lần này cô gái ấy đừng bắt tôi viết thêm bức thư thứ ba, kẻo thiên hạ lại bảo tôi thiên vị tháng Bảy.
Này cô gái!
Hôm nay em đừng mặc váy đỏ nữa nhé. Tháng Bảy nắng nhiều rồi, em mà rực rỡ thêm thì mấy chú ve trên cành cây tưởng mặt trời mọc lần hai, lại thi nhau hát từ sáng đến tối.
Thử khoác lên mình chiếc váy màu mật ong, hay màu của nắng vừa ghé qua hàng cây sau cơn mưa. Đó không chỉ là một màu áo đẹp để người ta ngắm nhìn, mà còn là sắc màu của sự ấm áp, ngọt ngào và bình yên. Màu mật ong gợi vị ngọt dịu mà thời gian chắt chiu từ những cánh hoa, còn màu nắng lại gợi đến niềm vui, sự lạc quan và nguồn năng lượng tích cực mà một người tử tế có thể mang đến cho những người xung quanh.
Tôi nghĩ em mặc chiếc váy ấy không phải để nổi bật hơn ai. Em mặc như đang mang theo một chút ánh sáng của mùa hè, một chút dịu dàng của gió và một chút bình yên của những buổi chiều tháng Bảy. Giữa những ngày nắng gắt rồi bất chợt đổ mưa, chiếc váy màu mật ong ấy giống như lời nhắn rằng cuộc sống vẫn luôn có những điều ngọt ngào nếu ta biết mỉm cười và mở lòng với nhau.
Có lẽ vì thế mà khi em bước đi, người ta không chỉ nhìn thấy một cô gái đẹp. Người ta còn cảm nhận được một nguồn năng lượng rất nhẹ, rất ấm, khiến ai vô tình gặp cũng thấy lòng mình dịu lại.
Tôi vẫn luôn tin mỗi tháng trong năm đều có một cô gái đại diện.
Tháng Giêng mang nét e ấp của mùa xuân.
Tháng Tư có chút mong manh của những cơn mưa.
Tháng Tám dịu dàng như gió đầu thu.
Còn tháng Bảy là em. Không quá ồn ào, cũng chẳng cố gắng nổi bật. Em giống một đốm nắng nhỏ, cứ lặng lẽ soi vào lòng người, để ai vô tình gặp cũng thấy ngày hôm ấy đẹp hơn hôm qua một chút.
Có điều tôi nhắc nhỏ này.
Đi ngang phố thì nhớ đi chậm thôi. Không phải vì sợ vấp đâu, mà vì có khi ai đó đang mải ngắm em, quên cả đèn giao thông thì khổ. Cũng đừng cười nhiều quá. Nụ cười ấy có sức công phá hơi mạnh, làm không ít người đang buồn bỗng quên mất lý do mình buồn.
Nếu một chiều tháng Bảy có cơn mưa bất chợt, em cũng đừng vội trú. Cứ đứng dưới hiên nhà, ngắm những hạt mưa lấp lánh như những viên pha lê rơi xuống từ bầu trời. Biết đâu ở góc phố đối diện cũng có một người đang lặng lẽ nhìn về phía em và nghĩ rằng, hóa ra mùa hè cũng có những khoảnh khắc dịu dàng đến thế.
Tôi thích tháng Bảy không phải vì nắng, cũng chẳng vì mưa.
Tôi thích bởi tháng Bảy luôn biết giấu trong mình một chút lung linh. Đó là ánh hoàng hôn còn vương trên mái tóc, là cơn gió khẽ nâng tà váy, là những hàng phượng cuối mùa vẫn cố nở thêm vài bông hoa đỏ, như không muốn chia tay mùa hạ quá sớm.
Nếu ai hỏi cô gái tháng Bảy đẹp ở đâu, tôi sẽ không trả lời bằng đôi mắt, mái tóc hay chiếc váy em mặc.
Tôi sẽ nói rằng em đẹp ở cách em khiến người khác mỉm cười mà chẳng cần làm điều gì thật lớn lao. Có những người chỉ cần xuất hiện là cả một góc trời cũng trở nên dịu lại. Đó cũng chính là ý nghĩa của chiếc váy màu mật ong, hay màu của nắng. Không phải vì nó vàng hơn những chiếc váy khác, mà vì nó tượng trưng cho một trái tim biết sưởi ấm, biết lan tỏa niềm vui và biết để lại trong lòng người đối diện một cảm giác bình yên rất lâu sau khi em đã bước qua.
Vậy nên, cô gái tháng Bảy à, cứ vui vẻ mà sống, cứ hồn nhiên mà cười, cứ dịu dàng như nắng sau cơn mưa. Để khi tháng Bảy khép lại, người ta không chỉ nhớ một mùa hè đã qua, mà còn nhớ rằng đã từng có một cô gái mặc chiếc váy màu của nắng, mang theo ánh sáng và sự tử tế, khiến mùa hè trở nên đáng yêu hơn rất nhiều.




