Tháng Năm về, mang theo chút nắng dịu và những cơn gió đủ làm lòng người chùng lại. Có những mối duyên không cần gọi tên, không cần gần kề, nhưng vẫn ở đó, âm thầm mà sâu sắc. Bài thơ này được viết trong một khoảng lặng như thế, khi trái tim biết ơn vì đã gặp được một người đủ hiểu, đủ thương, đủ kiên nhẫn để ở lại. Không phải là tình yêu ồn ào, mà là thứ tình cảm bền bỉ, lặng lẽ, như dòng nước chảy mãi không ngừng. Người ấy đến không phải để lấp đầy, mà để chữa lành. Và đôi khi, chỉ cần có một người như thế trong đời, tháng Năm bỗng trở nên dịu dàng hơn, và cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nơi Bình Yên Mang Tên Người
Viết cho người mà ta luôn trân quý,
Và coi là tri kỷ của đời mình,
Dẫu đôi lần giữa hai kẻ lặng thinh,
Vẫn thấu hiểu như chưa từng xa cách.
Người chính là món quà không thử thách,
Cuộc đời này đã ưu ái dành trao,
Để con tim trầy xước dần tan vào,
Những sẻ chia dịu dàng trong tâm sự.
Chẳng cần biết ngoài kia bao nhiêu thứ,
Người bước vào soi sáng cả tim tôi,
Hiểu cả điều chưa kịp ngỏ thành lời,
Mà ánh mắt đã âm thầm thấu rõ.
Là một người không bao giờ bỏ ngỏ,
Mặc tôi buồn hay đau xót điều chi,
Có người rồi lòng thôi những sầu bi,
Không còn mãi một mình tìm chốn tựa.
Người có biết người như là một nửa,
Nửa tâm hồn thất lạc tự bao lâu,
Khiến lòng này vơi bớt những ưu sầu,
Và hòa điệu qua từng bao nhịp thở.
Người lặng lẽ chở che không trăn trở,
Không điều gì muốn làm tổn thương nhau,
Trao hơi ấm tình cảm rất nhiệm màu,
Còn quý hơn cả một lời yêu nữa.
Thương người lắm, người tri kỷ muôn thuở,
Dẫu tháng năm vẫn ở giữa tim này,
Giấu tên người nguyên vẹn những mê say,
Như giữ mãi một miền thương rất thật.
Người tri kỷ đôi khi không phải là người đi cùng suốt cả cuộc đời, mà là người khiến tâm hồn ta trở nên dịu lại giữa những tháng ngày nhiều chênh vênh và mỏi mệt. Chỉ cần biết ngoài kia có một người luôn hiểu mình, lắng nghe mình bằng tất cả sự chân thành, vậy cũng đã là một món quà rất đẹp của cuộc đời rồi.




