Dạo gần đây có vài người quen hỏi tôi vì sao không thấy đèn xanh trên Facebook hay Messenger nữa. Câu hỏi nghe rất bình thường nhưng lại khiến tôi suy nghĩ khá nhiều. Chỉ một chấm xanh nhỏ bé thôi mà đôi khi lại khiến lòng người bận tâm. Đó chỉ là một tín hiệu kỹ thuật rất đơn giản, nhưng trong nhiều trường hợp lại trở thành thước đo của sự quan tâm giữa con người với nhau. Nghĩ vậy nên tôi muốn nói đôi điều về cái đèn xanh nhỏ ấy, một chi tiết rất nhỏ nhưng lại phản chiếu khá nhiều điều trong cách chúng ta sống cùng mạng xã hội ngày nay.
Thời của những lá thư tay đã đi qua từ rất lâu. Ngày xưa muốn biết một người đang làm gì, đang ở đâu, chúng ta phải chờ đợi. Chờ một bức thư gửi về. Chờ một cuộc hẹn. Chờ một lần gặp gỡ. Mọi thứ đều có khoảng cách và chính khoảng cách ấy làm cho con người bình thản hơn. Sự chờ đợi đôi khi cũng trở thành một phần rất đẹp của cảm xúc.
Ngày nay mạng xã hội xuất hiện và mọi thứ thay đổi nhanh chóng. Trên Facebook hay Facebook Messenger chỉ cần một chấm xanh nhỏ cũng đủ làm lòng người xao động. Từ đó nảy sinh ra nhiều câu hỏi. Người ta tự hỏi vì sao đang online mà không trả lời. Người ta nghĩ rằng chắc người kia đang nói chuyện với ai đó khác. Có khi lại tự hỏi liệu mình có còn quan trọng nữa hay không.
Không ít câu chuyện giận hờn hay hiểu lầm bắt đầu từ những điều rất nhỏ như vậy. Chỉ vì nhìn thấy người kia đang online mà tin nhắn của mình chưa được trả lời. Cái đèn xanh nhỏ xíu đôi khi trở thành thước đo của sự quan tâm, trong khi thật ra nó chỉ là một tín hiệu kỹ thuật của ứng dụng.
Vì thế nhiều người chọn cách tắt trạng thái online. Không phải họ muốn biến mất hay tránh né ai. Đơn giản chỉ là họ muốn có một khoảng yên tĩnh cho riêng mình.
Trong cuộc sống này con người đã phải chịu rất nhiều ánh nhìn. Đi làm có ánh nhìn của cấp trên. Về nhà có ánh nhìn của gia đình. Ra ngoài xã hội có ánh nhìn của bạn bè và những người xung quanh. Khi bước vào thế giới mạng, nếu ngay cả việc online cũng bị để ý thì đôi khi người ta chỉ muốn tắt đi để được thảnh thơi hơn một chút.
Có người tắt vì không muốn bị hỏi han quá nhiều. Có người tắt vì không muốn tạo ra những hiểu lầm không cần thiết. Cũng có người đơn giản là thích sự lặng lẽ. Thật ra việc tắt trạng thái online không có gì sai. Đó chỉ là một lựa chọn cá nhân, giống như ngoài đời có người thích nơi đông vui, có người lại thích một góc yên tĩnh cho riêng mình.
Vì vậy chúng ta cũng không nên vội phê phán hay suy diễn khi thấy ai đó không bật đèn xanh. Họ không online không có nghĩa là họ lạnh lùng. Họ không trả lời ngay cũng không có nghĩa là họ xem nhẹ bạn. Có khi họ đang bận rộn với công việc. Có khi họ chỉ cần một chút thời gian để nghỉ ngơi và cân bằng lại cuộc sống.
Mạng xã hội khiến con người gần nhau hơn nhưng đôi khi cũng khiến chúng ta chú ý quá nhiều đến những chi tiết rất nhỏ. Một chấm xanh, một dòng đã xem, hay chỉ vài phút online cũng có thể trở thành lý do cho nhiều suy nghĩ không cần thiết.
Nếu bình tâm lại sẽ thấy mọi thứ thật ra rất giản dị. Có người bật online cả ngày nhưng không trò chuyện với ai. Có người tắt trạng thái nhưng vẫn đọc hết mọi tin nhắn. Con người trên mạng đôi khi cũng giống ngoài đời, có lúc hiện diện rõ ràng, có lúc chỉ muốn lùi lại một bước để giữ cho mình một khoảng lặng.
Một người thật lòng quý bạn không cần phải chứng minh bằng cái đèn xanh. Một tình cảm chân thành cũng không phụ thuộc vào việc online bao lâu. Điều quan trọng hơn vẫn là cách chúng ta đối xử với nhau trong đời sống thật, bằng sự chân thành, nhẹ nhàng và tôn trọng khoảng riêng của mỗi người.
Bởi sau cùng, điều đáng quý nhất trong các mối quan hệ không phải là thấy nhau online, mà là hiểu nhau cả trong những khoảng lặng của cuộc sống.




