Chúng ta ngồi bên nhau, một ấm trà nóng đặt giữa, khói mỏng bay lên như những lời chưa kịp nói. Ngoài kia, người ta đang đếm ngược, còn ở đây, thời gian có vẻ chịu nghe lời, chịu đứng yên để hai đứa nhìn nhau thêm một chút. Em kể về những ngày mưa, về con phố cũ, về mấy buổi chiều vội vàng. Anh kể về những chuyến đi, về những khoảng lặng, và về cách mỗi khi mệt, chỉ cần nghĩ đến em là đủ. Không cần nhiều lời hứa, chỉ cần một cái chạm khẽ vào tay cũng thấy ấm cả mùa đông.
Pháo hoa nở trên bầu trời, ánh sáng rơi xuống cửa sổ như những cánh hoa không mùi. Em tựa vai anh, rất nhẹ, như thể sợ làm vỡ sự yên bình mong manh. Anh nghe nhịp thở của em hòa với tiếng đếm ngược ngoài phố, và bỗng hiểu rằng tình yêu đôi khi chỉ là cùng nhau đứng trong một đêm, nhìn thời gian đổi màu. Những lo toan của năm cũ khép lại phía sau cánh cửa, còn phía trước là một trang mới, chưa viết gì, nhưng đã có tên hai đứa.
Khi tiếng chuông giao thừa vang lên, em cười, nụ cười làm căn phòng sáng hơn cả pháo hoa. Anh chúc em bình an, chúc chúng ta đủ kiên nhẫn để thương nhau lâu dài, đủ dịu dàng để đi qua những ngày gió ngược. Em chúc anh vững vàng, chúc những giấc mơ không còn cô độc, và chúc mỗi đêm trở về đều có ánh đèn chờ sẵn. Chúng ta không hứa hẹn những điều quá lớn, chỉ hẹn sẽ giữ cho nhau một góc yên tĩnh giữa đời nhiều sóng gió.
Đêm giao thừa khép lại bằng một cái ôm rất khẽ. Ngoài kia, mùa xuân đã đến. Còn ở đây, trong căn phòng nhỏ, hai trái tim học cách bắt đầu lại, bằng sự tin tưởng giản dị và một niềm vui vừa đủ, như ấm trà còn nóng, như nhánh mai còn thơm, như tình yêu đang ở rất gần.




