Tháng Tư đi qua, mang theo bao ký ức lẫn lộn giữa tự hào và những góc khuất khó gọi tên. Có những ngày, con người ta nhìn về 30 tháng 4 với nhiều tầng cảm xúc. Người vui vì hòa bình, người lặng im vì những điều chưa kịp lành. Và cũng có những tâm hồn mệt mỏi, chọn cách giữ lại cho riêng mình những nỗi buồn không nói.
Ta không phủ nhận quá khứ, cũng không cần tô đậm thêm những điều đã khiến lòng nặng trĩu. Bởi suy cho cùng, những gì tiêu cực, nếu cứ mang theo mãi, chỉ khiến bước chân thêm chậm. Tháng Tư đã làm tròn vai của nó, với đủ nắng, đủ gió, đủ những câu chuyện mà mỗi người tự giữ cho riêng mình.
Hôm nay, ta chọn một cách khác. Nhẹ nhàng đặt xuống những ưu phiền, khép lại những tranh luận không hồi kết, và gửi lại tháng Tư tất cả những điều đã làm mình không vui. Không phải để quên, mà để không còn bị níu kéo.
Xin chúc một chút cho tháng Tư, như chúc một người bạn vừa rời đi. Chúc những ai đã từng đau sẽ tìm được sự bình yên. Chúc những điều chưa trọn vẹn rồi cũng sẽ có cách của nó để khép lại. Và chúc cho lòng người, sau tất cả, vẫn còn đủ rộng để bao dung.
Rồi thôi, để gió cuốn mây đi. Những đám mây cũ cứ bay về phía chân trời, mang theo những nặng nề không cần giữ lại nữa. Trời sẽ trong hơn, lòng cũng sẽ nhẹ hơn.
Tháng Năm đang chờ phía trước, mở ra một khung trời mới. Ở đó, không khí dịu lại, nắng không còn gay gắt như những ngày chuyển mùa. Những chồi non bắt đầu nhú lên, những đóa hoa bung nở trong sắc màu rực rỡ mà dịu dàng. Mỗi bước đi như được làm mới, mỗi nhịp thở cũng trở nên trong lành hơn.
Đón tháng Năm, ta không cần mang theo hành trang nặng nề. Chỉ cần một tâm thế nhẹ, một ánh nhìn dịu, và một niềm tin rằng phía trước luôn có điều gì đó đáng để mong chờ. Cuộc sống vốn dĩ không ngừng chuyển động, và lòng người cũng vậy, luôn có cơ hội để bắt đầu lại.
Chia tay tháng Tư, không phải là kết thúc, mà là một cách để mở ra một mùa mới, nơi mọi thứ có thể tươi mát hơn, an lành hơn, và rực rỡ theo cách rất riêng.
Tháng Tư khép lại nhẹ như mây,
Nắng cũ chao nghiêng rót cuối ngày,
Một thoáng buồn vương theo sóng lặng,
Vài dòng ký ức phủ sương dày,
Ta còn ưu phiền về nơi cũ,
Xin giữ tâm an đón rượu cay,
Trời biếc hiên đời hoa nở sớm,
Tháng Năm mở cửa đón heo may,
Khép lại bài thơ, tháng Tư lặng lẽ rời đi như một cái gật đầu nhẹ. Những vui buồn, được mất, hơn thua cũng theo đó mà lùi về phía sau, không còn níu kéo. Giữ lại cho mình một chút bình yên, một chút thấu hiểu, ta bước sang tháng Năm với tâm thế nhẹ nhàng hơn. Gió mới đã về, mang theo hương hoa và những khởi đầu tươi sáng. Cuộc đời vẫn thế, luôn mở ra phía trước. Chỉ cần lòng mình an, thì mùa nào cũng đẹp, ngày nào cũng đáng để mỉm cười và sống trọn vẹn.




