Trong đời người, có những cuộc gặp không hẹn trước, không toan tính, không nằm trong bất kỳ kế hoạch nào, nhưng lại để lại dư âm rất lâu. Người ta gọi đó là duyên kỳ ngộ. Không ồn ào như định mệnh, cũng chẳng dữ dội như nhân quả, duyên kỳ ngộ đến rất nhẹ, như một cơn gió thoảng, nhưng đủ làm lòng người chao nghiêng.
Có khi là một lần ngồi cạnh nhau trong quán cà phê nhỏ, hai người xa lạ vô tình chung một khoảng lặng. Không cần hỏi tên, không cần kể nhiều về mình, chỉ vài câu chuyện vụn vặt cũng đủ tạo nên cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Có khi là một lần gặp gỡ trên chuyến xe đời, mỗi người mang theo một nỗi riêng, chẳng ai cứu ai, nhưng lại vô tình soi sáng cho nhau bằng sự lắng nghe chân thành.
Duyên kỳ ngộ không hứa hẹn tương lai, cũng không đòi hỏi trách nhiệm. Nó đến để nhắc rằng giữa bộn bề mưu sinh và những toan tính hơn thua, con người vẫn có thể chạm vào nhau bằng sự tử tế. Chỉ cần một ánh nhìn đủ ấm, một lời hỏi han đúng lúc, hay một khoảng im lặng không phán xét, cũng đủ để người đối diện cảm thấy mình không đơn độc.
Điều đẹp nhất của duyên kỳ ngộ là không cưỡng cầu. Gặp thì trân trọng, xa thì mỉm cười. Không níu kéo để thành nặng nề, không tiếc nuối để thành dằn vặt. Bởi bản chất của nó vốn là một đoạn giao thoa ngắn ngủi, đủ để làm mềm lại những góc cạnh trong tâm hồn, đủ để người ta tin rằng cuộc đời này vẫn còn nhiều điều dễ thương.
Có những người chỉ đi ngang đời ta một đoạn rất ngắn, nhưng lại để lại trong ta một sự thay đổi rất dài. Sau cuộc gặp ấy, ta biết sống chậm hơn, nói năng dịu hơn, và nhìn người khác bằng đôi mắt bớt khắt khe. Như thể nhờ họ mà ta học được cách đối xử tử tế hơn với chính mình.
Duyên Kỳ Ngộ
Gió đưa lạc bước giữa gian trần,
Không hẹn mà nên một thiện nhân.
Chén nước ven đường còn ấm lại,
Nụ cười thoáng gặp đã thành thân.
Duyên thề khẽ mở mây ghé núi,
Tình nặng âm thầm vướng gót chân.
Không níu, chẳng chờ lời ước hẹn,
Chỉ lưu ký ức thoáng trong ngần.
Duyên kỳ ngộ, suy cho cùng, không phải để giữ, mà để nhớ. Nhớ rằng đã từng có một khoảnh khắc rất thật, rất người, rất an lành. Và chừng đó thôi, cũng đủ để lòng nhẹ lại giữa những tháng ngày nhiều sóng gió.




