Có những loài hoa không cần hương mà vẫn làm người ta nhớ. Mộc miên, hay còn gọi là hoa gạo, là một trong số đó. Mỗi độ tháng Ba, tháng Tư về, khi những cơn gió giao mùa còn vương chút se lạnh, mộc miên bất chợt nở đỏ rực giữa nền trời xanh, như một đốm lửa thắp lên giữa không gian tĩnh lặng.
Cây mộc miên thường đứng một mình, cao lớn, cành khẳng khiu, trụi lá trước khi hoa nở. Chính cái dáng vẻ có phần cô độc ấy lại làm cho hoa càng thêm nổi bật. Không cần chen chúc, không cần rực rỡ theo kiểu kiêu sa, mộc miên chọn cách nở lặng lẽ, nhưng khi đã nở thì đỏ đến nao lòng. Màu đỏ ấy không chói chang, mà ấm, như một nỗi nhớ được ủ lâu ngày.
Người ta hay nói mộc miên là loài hoa của ký ức. Có lẽ bởi hình ảnh cây gạo thường gắn với làng quê, với con đường đất, với bến sông hay mái đình xưa. Những cánh hoa rơi xuống, trải thành một tấm thảm đỏ dưới gốc cây, gợi lên cảm giác vừa đẹp vừa buồn, như một điều gì đó đã đi qua nhưng vẫn còn ở lại.
Mộc miên không thơm, nhưng lại khiến người ta nhớ bằng hình ảnh. Nhớ một mùa cũ, một người xưa, hay chỉ đơn giản là một khoảng thời gian đã không thể quay lại. Có những ngày đứng dưới tán mộc miên, nhìn hoa rơi, bỗng thấy lòng mình chậm lại. Bao nhiêu vội vã, lo toan như lắng xuống, nhường chỗ cho một sự bình yên rất nhẹ.
Có lẽ, điều đẹp nhất của mộc miên không nằm ở sắc hoa, mà ở cách nó hiện diện. Một sự mạnh mẽ trong lặng lẽ, một vẻ đẹp không cần phô bày. Nó dạy người ta rằng, không cần phải ồn ào mới được nhớ đến, chỉ cần đủ chân thành, đủ sâu, thì tự khắc sẽ ở lại trong lòng người.
Tháng Tư, Mùa Nhớ
Tháng Tư lặng lẽ ngắm trời mây,
Lửa gạo bừng lên rực cuối ngày.
Bến vắng hoa rơi vương lối cũ,
Sông dài nắng nhạt phủ hàng cây.
Hồn ai lặng lẽ thương người cũ,
Mắt kẻ bâng khuâng chợt ngất ngây.
Một thuở đi rồi đâu trở lại,
Mộc miên đứng đó đỏ trời đây.
Mỗi mùa hoa gạo nở, là một lần ký ức trở về. Và giữa dòng đời nhiều đổi thay, mộc miên vẫn đứng đó, như một lời nhắc dịu dàng rằng, có những điều giản dị thôi, mà lại theo ta suốt cả một đời.





