Vậy là tháng Bảy đã lặng lẽ khép cánh cửa phía sau lưng. Nó ra đi cũng lịch sự như lúc đến, chẳng mang theo được điều gì ngoài những kỷ niệm mà chúng ta tự nguyện giữ lại.
Có những niềm vui vẫn còn nóng hổi như tách cà phê buổi sáng.
Có những nỗi buồn giờ đã nguội lạnh như ly trà để quên trên bàn.
Có những người vẫn còn ở bên ta.
Và cũng có vài người chỉ kịp vẫy tay rồi đi về phía một chân trời khác. Facebook cũng giống một nhà ga nhỏ. Mỗi ngày có người bước lên, có người bước xuống. Điều đáng quý không phải là ai đi cùng mình suốt đời, mà là trong quãng đường ngắn ngủi ấy, họ từng mang đến cho nhau một nụ cười.
Thế là đủ.
Tháng Tám luôn đến rất hiền.
Không rực rỡ như mùa xuân.
Không chói chang như giữa hạ.
Nó giống một người bạn cũ, nhẹ nhàng ngồi xuống bên hiên nhà, rót chén trà, mỉm cười hỏi:
Dạo này... bạn sống có vui không?
Một câu hỏi nghe đơn giản mà đôi khi khiến ta im lặng rất lâu.
Bởi con người lớn lên không phải vì thêm tuổi, mà vì biết dừng lại để nhìn chính mình.
Có những giấc mơ năm hai mươi tuổi đến bây giờ vẫn chưa thành hiện thực.
Không sao cả.
Hạt giống đâu phải gieo hôm nay là ngày mai có trái.
Có cây mất vài tháng.
Có cây mất vài năm.
Và cũng có những cây phải chờ gần hết một đời người mới nở hoa.
Điều quan trọng là người trồng vẫn chưa bao giờ ngừng tưới nước.
Tháng Tám nhắc tôi rằng hy vọng là tài sản kỳ lạ nhất.
Càng chia sẻ càng nhiều.
Càng cho đi càng lớn.
Người giàu nhất chưa chắc là người có nhiều tiền.
Có khi chỉ là người còn giữ được niềm tin vào ngày mai.
Tôi vẫn thích những người biết cười.
Không phải vì cuộc đời họ không có nước mắt.
Mà vì sau tất cả, họ vẫn chọn nụ cười thay cho tiếng thở dài.
Đó là một bản lĩnh rất đẹp.
Nếu có điều gì muốn gửi gắm vào tháng Tám, tôi chỉ mong mình sống chậm hơn một chút.
Đọc hết một cuốn sách.
Nghe trọn một bản nhạc.
Uống hết một ly trà.
Ngắm hết một buổi hoàng hôn.
Và khi ai đó đang kể chuyện, mình biết lắng nghe đến câu cuối cùng.
Cuộc sống vốn chẳng thiếu điều lớn lao.
Điều chúng ta thiếu nhiều hơn lại là thời gian dành cho những điều rất nhỏ.
Tháng Tám cũng là lúc nên làm một cuộc tổng vệ sinh.
Không phải chỉ quét nhà.
Mà quét cả lòng mình.
Dọn bớt những giận hờn đã cũ.
Lau sạch vài định kiến phủ đầy bụi.
Vứt đi những lời nói làm mình tổn thương suốt bao năm.
Mở rộng vài ô cửa để ánh nắng có chỗ bước vào.
Và nếu còn chỗ trống...
Xin giữ lại một góc nhỏ cho lòng biết ơn.
Biết ơn cha mẹ vẫn còn để gọi.
Biết ơn bạn bè vẫn còn để nhớ.
Biết ơn những người từng làm mình đau, vì họ dạy mình trưởng thành.
Biết ơn những người từng yêu thương, vì họ chứng minh cuộc đời này vẫn còn rất đẹp.
Người ta thường hỏi điều gì đáng sợ nhất khi bước sang một tháng mới.
Tôi lại nghĩ điều đáng sợ nhất không phải là thời gian trôi.
Mà là trái tim mình đứng yên.
Đừng ngại học thêm một điều mới.
Đừng ngại bắt đầu một công việc mới.
Đừng ngại yêu thương thêm một người.
Đừng ngại tha thứ thêm một lần.
Biết đâu, chính điều mình định bỏ cuộc hôm nay lại là món quà lớn nhất của ngày mai.
Tháng Tám là cánh cửa mở đầu cho những cơn gió đầu thu.
Gió không chỉ mang theo hương hoa.
Gió còn mang theo những cơ hội mà ta chưa từng nhìn thấy.
Biết đâu một cuộc gặp gỡ tình cờ sẽ trở thành một tình bạn đẹp.
Biết đâu một bài viết chân thành sẽ chạm đến một trái tim đang cô đơn.
Biết đâu một lời động viên rất nhỏ hôm nay lại giúp ai đó đứng dậy sau nhiều ngày mỏi mệt.
Cho nên, đừng tiếc một nụ cười.
Đừng tiếc một lời cảm ơn.
Đừng tiếc một câu chúc bình an.
Cuộc đời kỳ lạ lắm.
Có những thứ càng giữ càng mất.
Nhưng yêu thương thì càng cho đi lại càng đầy.
Chào tháng Tám!
Mong cho mỗi buổi sáng thức dậy, chúng ta đều còn đủ sức khỏe để bước tiếp.
Mong cho mỗi bữa cơm vẫn còn tiếng cười của người thân.
Mong cho mỗi chuyến đi đều có ngày trở về.
Mong cho những người đang bệnh sẽ sớm bình an.
Mong cho những người đang buồn sẽ tìm lại được ánh sáng.
Mong cho những người đang cố gắng sẽ gặp được một cánh cửa mở.
Và mong cho tất cả chúng ta, khi tháng Tám khép lại, sẽ mỉm cười nói với chính mình:
Tháng này, mình đã sống tử tế hơn tháng trước.
Thế là đủ.
Bởi hạnh phúc đôi khi không phải là đi thật xa.
Chỉ là mỗi ngày, ta bước thêm một bước về phía điều tốt đẹp.
Chào tháng Tám!
Chúc cho những hạt mầm hy vọng đều gặp mưa lành.
Chúc cho những ước mơ còn dang dở đều tìm được đôi cánh.
Và chúc cho tất cả chúng ta, dù tóc có thêm vài sợi bạc, vẫn giữ được trong tim một khoảng trời xanh, nơi niềm tin, lòng nhân ái và những khát vọng đẹp sẽ mãi không bao giờ già.




