Hai tuần rồi tôi không viết về Thu.
Không phải hết chuyện để nói.
Cũng chẳng phải nàng đã bỏ đi.
Chỉ là tôi cố tình lánh mặt một thời gian, xem thử nếu mình không nhắc, không gọi, không đem tóc nàng, mắt nàng, môi nàng ra mà làm thơ thì lòng có yên hơn được chút nào không.
Kết quả...
Không.
Hai tuần vắng bóng, hôm nay gặp lại, nàng còn quyến rũ hơn trước.
Thật tình, tôi bắt đầu nghi nàng Thu có âm mưu.
Ngày trước nàng đến còn e ấp. Buổi sáng chỉ thả chút sương trên ngọn cỏ, chiều đem vài chiếc lá vàng đặt bên hiên, tối khoác ánh trăng mỏng đi ngang cửa sổ. Tôi thấy đẹp thì nhìn, thấy thương thì viết.
Còn bây giờ nàng chẳng cần e ấp nữa.
Nắng đã dịu hơn.
Gió cũng mềm hơn.
Trời xanh đến mức khiến người ta đang yên lành cũng muốn kiếm một người để nhớ.
Tôi bước ra ngoài, gặp cơn gió lướt qua vai, tự nhiên có cảm giác như ai vừa khẽ chạm.
Tôi hỏi:
- Thu đó phải không?
Gió không trả lời.
Chỉ mang theo chút hương rất nhẹ rồi đi.
Đấy!
Nàng vẫn cái tính ấy.
Xuất hiện thì rất duyên, bỏ đi thì rất tỉnh.
Tôi đứng lại một mình, bỗng thấy hai tuần qua mình đã phạm sai lầm.
Tưởng không viết về nàng thì nàng sẽ bớt đẹp.
Ai ngờ trong lúc tôi nghỉ, nàng âm thầm trang điểm.
Nàng hong nắng thành màu mật.
Nàng nhuộm chiều thành màu nhớ.
Nàng lấy sương chải tóc, mượn gió làm hương, rồi chẳng biết kiếm đâu ra đôi mắt trong veo đến mức người từng trải như Từ mỗ nhìn một lần cũng phải giả bộ quay đi.
Chứ nhìn lâu...
nguy hiểm.
Tôi bảo:
- Hai tuần không gặp, em có vẻ đẹp hơn.
Nàng cười:
- Hay tại hai tuần rồi anh mới chịu nhìn?
Lại thua.
Tôi định khen thêm, nhưng nhớ kinh nghiệm với phụ nữ đẹp, lời khen phải dùng đúng liều. Quá ít thì bị cho là vô tâm, quá nhiều lại dễ mang tiếng có ý đồ.
Mà nói thật, ý đồ thì...
cũng có một chút.
Tôi hỏi:
- Em đi đâu suốt hai tuần vậy?
Nàng nghiêng đầu:
- Em vẫn ở đây. Người bỏ đi là anh.
Câu nói nhẹ tênh mà trúng ngay chỗ yếu.
Hóa ra có những người ta cứ tưởng họ vắng mặt, thật ra chính mình mới là kẻ quay lưng.
Tôi nhìn quanh.
Ừ nhỉ!
Thu vẫn ở đó.
Trong chiếc lá vừa đổi màu.
Trong buổi chiều xuống chậm.
Trong làn gió len qua cổ áo.
Trong vệt nắng nằm nghiêng bên thềm.
Và có lẽ trong cả cái cảm giác rất khó gọi tên khi bất chợt nhớ một người chẳng có lý do.
Hai tuần không viết về Thu, tôi cứ tưởng mình đã tỉnh.
Hôm nay mới biết chẳng qua nàng cho tôi nghỉ giải lao.
Bây giờ nàng trở lại, không còn là cô gái đầu mùa rụt rè đứng nép ngoài hiên nữa.
Nàng đã chín.
Chín trong sắc trời.
Chín trong hơi gió.
Chín cả trong cái duyên rất đàn bà của một mùa đẹp nhất năm.
Tôi ngắm nàng rồi tự nhắc:
Từ mỗ à, cẩn thận.
Mùa Thu càng đẹp càng ngắn.
Người càng quyến rũ càng không nên nhìn lâu.
Nhưng nói thì dễ.
Nàng vừa quay lại cười.
Tôi quên sạch.
Thôi thì sau hai tuần vắng bóng, tôi lại trở về với Thu.
Không hứa sẽ tỉnh.
Cũng chẳng hứa sẽ bớt tương tư.
Chỉ mong nàng đi chậm một chút.
Đừng vội vàng sang Đông.
Bởi tôi còn mấy chiếc lá chưa nhặt, mấy chiều vàng chưa ngắm, mấy câu thơ chưa viết.
Và quan trọng nhất...
Tôi còn chưa kịp hỏi nàng:
Hai tuần qua,
Thu có nhớ tôi không?
Nàng không đáp.
Chỉ có một chiếc lá vàng vừa rơi xuống trước mặt.
Tôi cúi nhặt lên, cười.
Thôi, coi như nàng trả lời rồi.
Không phải hết chuyện để nói.
Cũng chẳng phải nàng đã bỏ đi.
Chỉ là tôi cố tình lánh mặt một thời gian, xem thử nếu mình không nhắc, không gọi, không đem tóc nàng, mắt nàng, môi nàng ra mà làm thơ thì lòng có yên hơn được chút nào không.
Kết quả...
Không.
Hai tuần vắng bóng, hôm nay gặp lại, nàng còn quyến rũ hơn trước.
Thật tình, tôi bắt đầu nghi nàng Thu có âm mưu.
Ngày trước nàng đến còn e ấp. Buổi sáng chỉ thả chút sương trên ngọn cỏ, chiều đem vài chiếc lá vàng đặt bên hiên, tối khoác ánh trăng mỏng đi ngang cửa sổ. Tôi thấy đẹp thì nhìn, thấy thương thì viết.
Còn bây giờ nàng chẳng cần e ấp nữa.
Nắng đã dịu hơn.
Gió cũng mềm hơn.
Trời xanh đến mức khiến người ta đang yên lành cũng muốn kiếm một người để nhớ.
Tôi bước ra ngoài, gặp cơn gió lướt qua vai, tự nhiên có cảm giác như ai vừa khẽ chạm.
Tôi hỏi:
- Thu đó phải không?
Gió không trả lời.
Chỉ mang theo chút hương rất nhẹ rồi đi.
Đấy!
Nàng vẫn cái tính ấy.
Xuất hiện thì rất duyên, bỏ đi thì rất tỉnh.
Tôi đứng lại một mình, bỗng thấy hai tuần qua mình đã phạm sai lầm.
Tưởng không viết về nàng thì nàng sẽ bớt đẹp.
Ai ngờ trong lúc tôi nghỉ, nàng âm thầm trang điểm.
Nàng hong nắng thành màu mật.
Nàng nhuộm chiều thành màu nhớ.
Nàng lấy sương chải tóc, mượn gió làm hương, rồi chẳng biết kiếm đâu ra đôi mắt trong veo đến mức người từng trải như Từ mỗ nhìn một lần cũng phải giả bộ quay đi.
Chứ nhìn lâu...
nguy hiểm.
Tôi bảo:
- Hai tuần không gặp, em có vẻ đẹp hơn.
Nàng cười:
- Hay tại hai tuần rồi anh mới chịu nhìn?
Lại thua.
Tôi định khen thêm, nhưng nhớ kinh nghiệm với phụ nữ đẹp, lời khen phải dùng đúng liều. Quá ít thì bị cho là vô tâm, quá nhiều lại dễ mang tiếng có ý đồ.
Mà nói thật, ý đồ thì...
cũng có một chút.
Tôi hỏi:
- Em đi đâu suốt hai tuần vậy?
Nàng nghiêng đầu:
- Em vẫn ở đây. Người bỏ đi là anh.
Câu nói nhẹ tênh mà trúng ngay chỗ yếu.
Hóa ra có những người ta cứ tưởng họ vắng mặt, thật ra chính mình mới là kẻ quay lưng.
Tôi nhìn quanh.
Ừ nhỉ!
Thu vẫn ở đó.
Trong chiếc lá vừa đổi màu.
Trong buổi chiều xuống chậm.
Trong làn gió len qua cổ áo.
Trong vệt nắng nằm nghiêng bên thềm.
Và có lẽ trong cả cái cảm giác rất khó gọi tên khi bất chợt nhớ một người chẳng có lý do.
Hai tuần không viết về Thu, tôi cứ tưởng mình đã tỉnh.
Hôm nay mới biết chẳng qua nàng cho tôi nghỉ giải lao.
Bây giờ nàng trở lại, không còn là cô gái đầu mùa rụt rè đứng nép ngoài hiên nữa.
Nàng đã chín.
Chín trong sắc trời.
Chín trong hơi gió.
Chín cả trong cái duyên rất đàn bà của một mùa đẹp nhất năm.
Tôi ngắm nàng rồi tự nhắc:
Từ mỗ à, cẩn thận.
Mùa Thu càng đẹp càng ngắn.
Người càng quyến rũ càng không nên nhìn lâu.
Nhưng nói thì dễ.
Nàng vừa quay lại cười.
Tôi quên sạch.
Thôi thì sau hai tuần vắng bóng, tôi lại trở về với Thu.
Không hứa sẽ tỉnh.
Cũng chẳng hứa sẽ bớt tương tư.
Chỉ mong nàng đi chậm một chút.
Đừng vội vàng sang Đông.
Bởi tôi còn mấy chiếc lá chưa nhặt, mấy chiều vàng chưa ngắm, mấy câu thơ chưa viết.
Và quan trọng nhất...
Tôi còn chưa kịp hỏi nàng:
Hai tuần qua,
Thu có nhớ tôi không?
Nàng không đáp.
Chỉ có một chiếc lá vàng vừa rơi xuống trước mặt.
Tôi cúi nhặt lên, cười.
Thôi, coi như nàng trả lời rồi.
Hai tuần chẳng gặp, Thu thêm thắm,
Một thoáng em về đã ngát hương.
Ta cứ ngỡ lòng thôi biết nhớ,
Nào hay gặp lại… lại càng thương.




