Khi xe tang đi qua, nhiều người tự động giảm tốc độ. Có người dừng hẳn xe bên lề đường. Có người bỏ chiếc mũ trên đầu xuống, đặt tay lên ngực. Họ không biết người nằm trong linh cữu là ai. Có thể chưa từng gặp mặt. Có thể không cùng màu da, không cùng ngôn ngữ, không cùng tôn giáo. Nhưng họ vẫn dành vài giây ngắn ngủi để bày tỏ sự kính trọng đối với một người vừa hoàn thành cuộc hành trình của đời mình.
Đó không phải là luật pháp bắt buộc.
Đó là văn hóa.
Đó là lòng nhân ái.
Đó là sự tôn trọng dành cho sự sống và cái chết.
Người Việt mình có câu: "Nghĩa tử là nghĩa tận." Một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao giá trị đạo đức mà ông bà đã đúc kết từ ngàn xưa.
Khi một người còn sống, có thể giữa chúng ta từng có hiểu lầm, bất đồng hay thậm chí là những điều không vui. Nhưng khi họ đã nhắm mắt xuôi tay, mọi hơn thua cũng nên khép lại. Cái còn lại không phải là thắng thua, mà là lòng người.
Đôi khi tôi thấy có người đứng nhìn đoàn tang đi qua với vẻ thờ ơ. Có người vẫn cười đùa, nói chuyện lớn tiếng. Có người vội vàng chen ngang đoàn xe như thể đó chỉ là một sự bất tiện trên đường đi.
Nhìn những cảnh ấy, lòng tôi chợt buồn.
Không phải vì người đã mất còn biết được điều gì nữa.
Mà vì người sống đang tự đánh mất một phần lòng nhân hậu trong chính mình.
Một cái cúi đầu.
Một phút im lặng.
Một cái ngả mũ.
Một ánh mắt tiễn đưa.
Những điều ấy không làm chúng ta nghèo đi, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Nhưng nó cho thấy chúng ta vẫn còn biết kính trọng sự sống, biết cảm thông với nỗi đau của gia đình người quá cố và biết giữ gìn những giá trị đẹp của con người.
Rồi một ngày nào đó, tất cả chúng ta cũng sẽ đi hết con đường của mình.
Sẽ có một chuyến xe cuối cùng.
Sẽ có những người thân lặng lẽ đưa tiễn.
Và khi ấy, điều người ở lại mong mỏi nhất có lẽ không phải những vòng hoa đắt tiền hay những lời điếu văn hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là sự tôn trọng chân thành của những người còn sống.
Vì thế, nếu một ngày gặp một đoàn tang đi ngang qua, xin đừng vội vàng quay mặt đi hay xem đó là chuyện của ai khác.
Hãy dành một chút thời gian để ngả mũ tiễn biệt.
Dù người ấy là bạn hay người dưng.
Dù từng thân hay từng ghét.
Bởi đó không chỉ là sự tôn trọng dành cho người đã khuất, mà còn là cách chúng ta giữ gìn phẩm giá và lòng nhân ái của chính mình.
Xin cảm ơn những ai vẫn còn biết dừng lại đôi phút để cúi đầu trước một kiếp người vừa khép lại hành trình trần thế.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, chúng ta không chỉ tiễn đưa một người đã mất, mà còn đang gìn giữ vẻ đẹp của tình người giữa cuộc đời này.




