Thôi, hôm nay cho nàng Thu nghỉ phép một bữa, lá vàng cứ nằm yên ngoài sân, trăng cũng khỏi phải làm chứng.
Từ Mỗ xin đổi chút không khí, chuyển sang một đề tài mà nghe nói đàn ông nghiên cứu mấy ngàn năm nay vẫn chưa ai dám nhận đã hiểu:
Phụ nữ!
Nghĩ lại, viết về mùa Thu vẫn an toàn hơn.
Thu thất thường thì còn xem được dự báo thời tiết.
Phụ nữ mà bảo “Em không sao” thì… dự báo nào cũng chịu!
Tôi sống trên đời cũng đã đủ lâu để hiểu một số chuyện. Chẳng hạn trời nhiều mây thì có thể mưa, đèn đỏ thì nên dừng, điện thoại hết pin thì phải sạc.
Riêng phụ nữ nói “không” nghĩa là gì, đến nay tôi vẫn chưa dám tốt nghiệp.
Có người từng truyền lại một kinh nghiệm rất nguy hiểm:
Phụ nữ nói “không” đôi khi là có.
Tôi nghe xong thấy bất an. Bởi nếu “không” mà lại là “có”, vậy chữ “không” sinh ra để làm gì?
Thế rồi một hôm nàng hỏi:
“Anh có thấy em mập không?”
Tôi vốn thật thà, nhưng kinh nghiệm sống lập tức kéo áo tôi lại. Câu này tuyệt đối không được trả lời theo kiến thức toán học, y học hay cân điện tử.
Tôi nói:
“Không.”
Nàng cười.
Hôm ấy tôi hiểu, có những chữ “không” cứu được một mạng người.
Lần khác, tôi hỏi:
“Em giận anh à?”
Nàng đáp:
“Không.”
Tôi mừng quá, quay đi pha cà phê.
Sai!
Mười phút sau, không khí trong nhà lạnh hơn mùa Đông. Tôi mới hiểu chữ “không” lần này có nghĩa đại khái:
“Có. Nhưng anh phải tự biết tại sao. Nếu còn hỏi nữa thì tội tăng thêm một bậc.”
Đàn ông chúng tôi khổ ở chỗ thường nghe bằng tai. Phụ nữ đôi khi lại muốn người ta nghe thêm bằng mắt, bằng tim, bằng trí nhớ và, nếu có thể, bằng khả năng điều tra hiện trường.
Nàng nói:
“Anh cứ đi đi, em không sao.”
Một người đàn ông non kinh nghiệm sẽ lấy chìa khóa xe.
Một người đàn ông từng trải sẽ ngồi xuống.
Một người đàn ông cực kỳ từng trải sẽ không những ngồi xuống mà còn bắt đầu rà lại toàn bộ những gì mình đã làm trong ba ngày vừa qua.
Tuy nhiên, nói vui vậy thôi. Tôi nghĩ chữ “không” vẫn nên được hiểu là “không”. Đừng lấy những câu đùa về đàn ông, đàn bà làm lý do để đoán thay điều người khác thực sự muốn.
Chỉ có điều trong tình cảm, ngoài câu chữ còn có cảm xúc. Có khi người ta nói “không sao” vì chưa muốn kể, nói “không cần” vì ngại làm phiền, nói “không buồn” vì không muốn người kia áy náy.
Thành ra yêu một người không phải học cách phiên dịch chữ “không” thành chữ “có”.
Mà là học cách nhận ra khi nào nên tin lời nàng, khi nào nên hỏi thêm một câu thật dịu dàng.
Và đặc biệt, khi nàng hỏi:
“Anh có thấy em già không?”
Từ Mỗ xin truyền lại kinh nghiệm cuối cùng:
Câu này không cần suy nghĩ.
Cứ “không” trước đã.
Muốn sống lâu thì đừng biến chuyện tình cảm thành cuộc thi nói thật.
Nói cho cùng, phụ nữ đâu có khó hiểu, chỉ là đàn ông chúng ta đôi khi… hiểu hơi chậm mà thôi.
Vậy nên sau bài này, Từ Mỗ xin rút ra một kinh nghiệm: khi nàng nói “không”, cứ hiểu là “không”. Còn khi nàng nói “em không sao”, tốt nhất pha sẵn bình trà, kéo ghế ngồi xuống và chuẩn bị tinh thần.
Nếu nàng thật sự không sao thì mình uống trà.
Còn nếu có sao… ít nhất cũng đã ngồi đúng tư thế để nghe tuyên án!


