Không dám nói đã hiểu hết chuyện đời, nhưng ít ra cũng biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lui, chuyện gì nên nói, chuyện gì nên im. Đặc biệt, gặp phụ nữ đẹp thì càng phải bình tĩnh. Bởi người xưa không dạy, nhưng kinh nghiệm của tôi dạy rằng: đứng trước nhan sắc mà mất bình tĩnh là bước đầu tiên dẫn tới… mất quyền chủ động.
Ấy vậy mà gặp nàng, bao nhiêu năm kinh nghiệm bỗng trở thành đồ cổ.
Nàng đẹp.
Nhưng cái đẹp của nàng chưa phải vấn đề.
Vấn đề nằm ở chỗ nàng biết mình đẹp.
Lại còn chảnh.
Mà chảnh rất có duyên mới chết người.
Tôi khen:
- Hôm nay em đẹp quá!
Nàng hỏi:
- Chỉ hôm nay thôi à?
Tôi vội sửa:
- Ngày nào cũng đẹp.
Nàng nhướng mắt:
- Anh theo dõi em mỗi ngày sao?
Tôi nghẹn.
Mới nhập cuộc đã bị dồn vào góc.
Tôi đành cười:
- Anh chỉ quan sát nghệ thuật.
Nàng tỉnh bơ:
- Em không phải viện bảo tàng.
Xong!
Từ mỗ thua hiệp một.
Tôi vốn không dễ bỏ cuộc. Càng gặp đối thủ mạnh, máu giang hồ càng nổi lên.
Hôm sau tôi nhắn:
- Em đang làm gì?
- Không làm gì.
- Vậy nói chuyện với anh nhé?
- Em đang bận.
Tôi ngơ ngác:
- Em vừa bảo không làm gì mà?
Nàng đáp:
- Bận không làm gì.
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Lần đầu tiên trong đời tôi biết không làm gì cũng là một công việc, mà còn bận đến mức không thể nói chuyện với tôi.
Tôi phục nàng sát đất.
Một hôm khác, tôi thử tấn công bằng tình cảm:
- Tối qua anh nằm mơ thấy em.
Nàng hỏi:
- Ai cho phép?
Trời đất!
Đến giấc mơ của tôi nàng cũng đòi giấy phép.
Tôi chống chế:
- Trong mơ đâu cần xin phép.
Nàng bảo:
- Vậy lần sau cứ ở trong đó, đừng kể em nghe.
Tôi lại thua.
Nhưng đàn ông có một đức tính rất đáng quý, hay đáng lo thì tôi chưa biết: càng thua càng ham gỡ.
Tôi quyết định dùng thơ.
Thơ là sở trường của Từ mỗ. Người ta bảo đường vào tim phụ nữ đôi khi đi qua những lời ngọt ngào. Tôi bèn lựa một buổi chiều thật đẹp, viết cho nàng mấy câu tình tứ, sửa tới sửa lui, cân từng chữ, lựa từng vần. Đọc lại, chính tôi còn thấy cảm động.
Gửi.
Nàng xem.
Tôi hồi hộp chờ.
Năm phút.
Mười phút.
Cuối cùng điện thoại sáng lên:
- Hay.
Tôi mừng.
Ít nhất lần này được một chữ hay, tiến bộ hơn cũng được.
Tôi hỏi:
- Hay thật không?
Nàng đáp:
- Anh hỏi thì em nói hay.
- Nếu anh không hỏi?
- Em định im.
Tôi ôm ngực.
Thơ chưa giết được nàng, suýt giết tác giả.
Có hôm tôi quyết tâm phải chảnh lại.
Nàng chảnh được, tại sao tôi không?
Tôi tự nhủ hôm nay nàng nhắn thì phải để ít nhất nửa tiếng mới trả lời. Phải cho nàng biết Từ mỗ không phải lúc nào cũng ngồi ôm điện thoại đợi.
Đúng lúc ấy nàng nhắn:
- Anh đâu rồi?
Tôi trả lời sau… bảy giây:
- Anh đây!
Bảy giây.
Bao nhiêu khí phách nam nhi tan như sương sớm.
Nàng hỏi:
- Sao nhanh vậy?
Tôi vẫn cố cứu danh dự:
- Tình cờ đang cầm điện thoại.
Nàng gửi cái mặt cười.
Tôi biết nàng chẳng tin.
Mà chính tôi cũng không tin.
Rồi một hôm tôi thử làm cuộc cách mạng.
Tôi tuyên bố:
- Từ nay anh không chiều em nữa.
Nàng đáp:
- Dạ.
Lại dạ.
Tôi ghét nhất chữ dạ của nàng.
Nó lễ phép đến mức không thể giận, nhưng lạnh lùng vừa đủ để người nghe đứng ngồi không yên.
Tôi chờ nàng hỏi tại sao.
Nàng không hỏi.
Tôi chờ nàng xuống nước.
Nàng không xuống.
Tôi chờ nàng nhớ.
Không biết nàng có nhớ không, nhưng tôi nhớ trước.
Cuối cùng tôi đành nhắn:
- Em không có gì muốn nói với anh à?
- Có.
Tim tôi đập mạnh.
- Nói đi.
- Chúc anh giữ vững lập trường.
Tôi đầu hàng.
Từ mỗ sống đến chừng này mới gặp một người chẳng cần đánh mà đối phương tự nộp vũ khí.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Nàng chảnh vậy thôi, chứ đôi khi cũng dịu dàng đến lạ.
Có hôm tôi im cả ngày, nàng bất ngờ nhắn:
- Hôm nay anh sao vậy?
Chỉ một câu ấy thôi mà bao nhiêu trận thua trước tự nhiên được xóa sạch.
Tôi làm bộ:
- Có ai quan tâm đâu.
Nàng đáp:
- Không quan tâm thì em hỏi làm gì?
Chết chưa!
Chỉ một câu nhẹ tênh mà Từ mỗ đang từ dưới vực bay thẳng lên mây.
Tôi đang định thừa thắng xông lên thì nàng bồi thêm:
- Hỏi cho biết thôi.
Rớt xuống lại.
Nàng đúng là người có khả năng đưa đàn ông lên thiên đường rồi quên không phát vé khứ hồi.
Thế nhưng càng ngày tôi càng nhận ra, có lẽ nàng không chảnh.
Nàng chỉ giữ lại cho mình một khoảng cách.
Một chút kiêu kỳ để người đến phải biết trân trọng.
Một chút lạnh để xem ai đủ kiên nhẫn chờ hơi ấm.
Một chút xa để biết người kia có thật lòng muốn bước tới hay chỉ ghé ngang vì thấy hoa đẹp.
Và có lẽ tôi rối bời cũng chẳng phải vì nàng giỏi làm khó.
Mà bởi tôi bắt đầu để ý những điều rất nhỏ.
Nàng vui, tôi biết.
Nàng buồn, tôi nhận ra.
Một hôm nàng ít nói, tôi tự nhiên thấy ngày dài hơn.
Một hôm nàng cười nhiều, tôi lại thấy trời đất hình như cũng sáng thêm chút đỉnh.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu một chuyện khá nguy hiểm:
Khi ta bắt đầu để tâm đến sự im lặng của một người, người ấy đã chẳng còn bình thường trong lòng ta nữa.
Thôi thì nàng cứ chảnh.
Chảnh thêm chút nữa cũng được.
Tôi còn đủ kiên nhẫn để rối.
Đời người đi qua bao nhiêu năm tháng, tìm được sự bình yên đã khó, nhưng đôi khi tìm được một người khiến sự bình yên ấy xao động một chút lại càng khó hơn.
Có người làm ta vui.
Có người làm ta nhớ.
Còn nàng đặc biệt hơn.
Nàng làm tôi vừa vui, vừa nhớ, vừa tức, vừa thương.
Nhiều lúc tôi cũng muốn hỏi cho ra lẽ:
- Rốt cuộc em có thương anh không?
Nhưng nghĩ lại, thôi.
Nàng mà trả lời không, tôi buồn.
Nàng trả lời có, chưa chắc tôi tin.
Nàng bảo để em suy nghĩ thì tối đó tôi khỏi ngủ.
Chi bằng cứ để nguyên như vậy.
Nàng ở bên kia, chảnh chọe.
Tôi ở bên này, rối bời.
Thỉnh thoảng nàng ném sang một nụ cười.
Tôi nhặt lấy, đem về hong bên cửa sổ, rồi tự dặn mình ngày mai nhất định phải bớt mê nàng một chút.
Nhưng sáng hôm sau nàng xuất hiện.
Tôi lại quên.
Ngẫm ra, trong chuyện tình cảm có những trận thua chẳng cần phục thù.
Bởi người ta chỉ thực sự thua khi mất một người.
Còn nếu thua mà người ấy vẫn ở đó, vẫn cười, vẫn chảnh, vẫn thỉnh thoảng hỏi một câu:
- Anh đâu rồi?
Thì Từ mỗ xin thua dài dài.
Chỉ có một điều tôi muốn nhắn riêng với nàng:
Em cứ chảnh chọe vừa thôi.
Tôi lớn tuổi rồi.
Rối nhiều…
gỡ cực lắm!







