Những ngọn cỏ ven con đường đất đỏ lao xao, cúi rạp rồi lại ngẩng lên, như thể có ai đó vô hình đang nghịch ngợm, đùa giỡn cùng chúng. Hạnh đứng lặng bên bờ ruộng, nhìn từng làn gió chạy dài qua cánh đồng, lòng chợt thấy mình cũng giống như một ngọn cỏ nhỏ bé kia, yếu ớt, mong manh, không biết rồi sẽ trôi dạt về đâu.
Dũng đến sau lưng cô lúc nào không hay.
“Em lại đứng đây nữa.”
Hạnh quay lại, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của cô lúc nào cũng vậy, dịu dàng nhưng phảng phất nỗi buồn.
“Em thích nhìn cỏ. Gió thổi qua, nhìn giống như biển.”
Dũng đứng cạnh, đưa mắt nhìn theo. Anh không thấy biển, chỉ thấy một màu xanh đơn điệu trải dài, nhưng vì là Hạnh nói, nên anh gật đầu.
“Ừ, giống biển thật.”
Hai người im lặng.
Giữa họ, khoảng lặng chưa bao giờ là gượng gạo. Nó giống như một thói quen, như hơi thở. Có những điều không cần nói, vẫn hiểu. Có những nỗi đau không cần gọi tên, vẫn hiện diện.
Họ quen nhau từ những ngày còn đi học. Hạnh là cô gái ít nói, hay ngồi cuối lớp, mái tóc dài buông nhẹ, đôi mắt lúc nào cũng như đang nghĩ về một nơi rất xa. Dũng thì trái lại, cởi mở, vui vẻ, nhưng lại luôn dành một góc bình yên nhất trong lòng cho cô.
Tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ như cỏ.
Không ồn ào, không vội vã, nhưng bền bỉ.
Ngày Dũng ngỏ lời, trời cũng có gió như thế này.
“Hay là… mình thử đi cùng nhau?”
Hạnh không trả lời ngay. Cô nhìn ra xa, nơi những ngọn cỏ đang lay động.
“Anh có chắc không?”
“Chắc.”
“Cuộc đời không dễ đâu, Dũng.”
“Anh biết.”
Hạnh khẽ thở dài, rồi gật đầu.
Vậy là họ bắt đầu.
Những ngày sau đó, mọi thứ đều nhẹ nhàng như một giấc mơ. Dũng chở Hạnh đi qua những con đường quen, ghé vào quán nước nhỏ đầu làng, ngồi nghe gió thổi qua mái lá. Hạnh vẫn ít nói, nhưng ánh mắt cô ấm hơn, như có một ngọn lửa nhỏ được thắp lên trong lòng.
Nhưng cuộc đời, như chính Hạnh từng nói, chưa bao giờ dễ dàng.
Gia đình Dũng không chấp nhận cô.
“Con bé đó nghèo quá. Lại còn gia đình phức tạp. Mẹ không muốn con dính vào.”
Dũng cãi.
“Con không cần giàu. Con chỉ cần người hiểu con.”
Mẹ anh lắc đầu.
“Hiểu thì ăn được không?”
Câu nói đó như một nhát dao.
Dũng im lặng.
Anh không phải người yếu đuối, nhưng anh cũng không phải người có thể cắt đứt mọi thứ. Anh còn mẹ, còn gia đình, còn những ràng buộc vô hình mà anh không đủ tàn nhẫn để phá vỡ.
Hạnh biết hết.
Cô không hỏi, không trách. Chỉ là mỗi lần gặp nhau, ánh mắt cô lại trầm xuống một chút.
Một buổi chiều, cũng ở nơi bờ ruộng ấy, Hạnh nói:
“Dũng, nếu một ngày… chúng ta không đi cùng nhau nữa, anh có buồn không?”
Dũng giật mình.
“Em nói gì vậy?”
“Em chỉ hỏi thôi.”
“Anh sẽ không để ngày đó xảy ra.”
Hạnh nhìn anh, ánh mắt dịu dàng nhưng xa xăm.
“Đừng hứa những điều anh không chắc.”
Gió thổi mạnh hơn.
Những ngọn cỏ nghiêng mình, rạp xuống rồi lại đứng lên, như một vòng lặp vô tận.
Dũng nắm tay cô.
“Anh sẽ cố.”
Hạnh không rút tay lại. Nhưng cô cũng không nắm lại.
Từ ngày đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Dũng ít đến hơn. Những cuộc gặp thưa dần. Những tin nhắn không còn dài như trước. Không phải vì anh hết yêu, mà vì anh bắt đầu mệt.
Mệt với những lời khuyên, những ánh nhìn, những câu hỏi không hồi kết từ gia đình.
Mệt với việc phải chọn.
Một bên là tình yêu, một bên là bổn phận.
Hạnh hiểu.
Cô luôn hiểu.
Và chính vì hiểu, nên cô không níu.
Một ngày, cô nhận được tin Dũng sẽ đi xa.
“Anh phải đi xa làm việc. Mẹ đã sắp xếp rồi.”
Hạnh chỉ nhắn lại một câu:
“Ừ, anh đi đi.”
Không hỏi bao giờ về. Không hỏi có nhớ không.
Đêm đó, Hạnh ra lại bờ ruộng.
Gió vẫn thổi.
Những ngọn cỏ vẫn lay động như ngày nào.
Cô đứng rất lâu, rồi khẽ nói:
“Cuối cùng, em vẫn là ngọn cỏ.”
Không ai nghe.
Chỉ có gió.
Dũng đi thật.
Những ngày đầu, anh còn nhắn tin. Những câu hỏi thăm, những lời dặn dò. Nhưng rồi, khoảng cách không chỉ là địa lý.
Có những thứ xa dần mà không ai nhận ra.
Có những tình cảm nhạt đi mà không cần lý do.
Một năm trôi qua.
Dũng trở về.
Anh đứng lại nơi bờ ruộng cũ, nhìn những ngọn cỏ đang đung đưa. Mọi thứ vẫn như xưa, chỉ là người đã không còn.
Anh hỏi người quen.
“Hạnh đâu rồi?”
“Con bé đi lấy chồng rồi.”
Dũng sững lại.
“Lấy … khi nào?”
“Cách đây mấy tháng. Người ta ở xa, nghe đâu cũng đàng hoàng.”
Dũng không hỏi thêm.
Anh bước ra bờ ruộng, đứng lặng.
Gió vẫn thổi như ngày nào.
Những ngọn cỏ vẫn nghiêng mình, mềm mại, yếu ớt, nhưng bền bỉ.
Anh chợt nhớ câu nói của Hạnh.
“Đừng hứa những điều anh không chắc.”
Hóa ra, cô đã biết từ lâu.
Biết rằng họ sẽ không đi cùng nhau đến cuối.
Biết rằng tình yêu, dù có đẹp đến đâu, cũng không thắng nổi hoàn cảnh.
Một cơn gió mạnh thổi qua.
Cỏ rạp xuống, rồi lại đứng lên.
Dũng chợt hiểu.
Có những thứ, dù bị gió vùi dập, vẫn có thể đứng dậy.
Nhưng cũng có những thứ, một khi đã buông, thì không bao giờ trở lại.
Anh đứng đó rất lâu.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, phủ lên cánh đồng một màu tím buồn.
Ở một nơi nào đó, có thể Hạnh cũng đang sống một cuộc đời bình yên.
Không có anh.
Không có những buổi chiều đứng nhìn cỏ.
Chỉ còn ký ức.
Nhẹ như gió.
Mong manh như cỏ.
Và xa xôi như một giấc mơ đã qua.
Gió vẫn thổi.
Cỏ vẫn đung đưa.
Chỉ có tình yêu của họ, đã nằm lại nơi chiều cũ, không bao giờ thức dậy nữa.
Chiều vẫn trôi, gió vẫn thổi qua những ngọn cỏ ngày nào, chỉ có lòng người là không còn như cũ. Có những cuộc chia xa không ồn ào, không nước mắt, nhưng lại âm thầm khắc sâu suốt một đời. Tình yêu khi ấy không mất đi, chỉ lặng lẽ nằm lại trong ký ức, như một mảnh trời cũ không thể quay về. Người bước tiếp, nhưng lòng vẫn ngoái lại, nơi có một mùa thương đã vĩnh viễn lạc lối, không còn tìm thấy đường trở lại nữa.




