Lâm mặc chiếc áo trắng đã bạc màu ở cổ tay. Anh cười, nụ cười rất hiền.
- “Mai này em học luật, chắc sẽ thành người bảo vệ công lý.”
Mai cúi đầu, khẽ đáp:
- “Còn anh, anh sẽ đi đâu?”
- “Anh học xong sẽ nhận nhiệm vụ ở vùng xa. Có thể gần biên giới. Nhưng anh sẽ về. Nhất định về.”
Mai nhìn anh thật lâu. Trong mắt cô có nắng, có phượng, có cả một trời tin tưởng.
- “Em sẽ chờ.”
Lâm đưa tay nhặt một cánh phượng rơi trên vai áo Mai.
- “Đừng chờ trong buồn bã. Hãy học thật giỏi. Khi anh về, mình sẽ cùng nhau dựng một mái nhà nhỏ.”
Mai cười, nhưng nước mắt đã lăn xuống.
- “Anh nói rồi đó. Không được thất hứa.”
Lâm gật đầu. Giữa sân trường, bạn bè đang cười nói, chụp hình, ký tên lên áo nhau. Còn họ đứng yên như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người. Buổi chiều ấy, gió đưa tà áo trắng của Mai bay nhẹ. Lâm nhìn theo, thấy lòng mình như bị buộc lại nơi sân trường cũ.
Sau ngày đó, mỗi người đi một con đường. Mai vào trường luật, những đêm dài vùi đầu trong sách vở, trong những điều khoản khô khan mà cô vẫn thấy ấm lòng vì nghĩ đến lời Lâm. Còn Lâm học xong, nhận công tác ở một vùng xa, nơi núi rừng chập chùng và biên giới chỉ cách một con suối nhỏ.
Thư Lâm gửi về không nhiều, nhưng lá nào cũng đầy ắp thương nhớ.
- “Mai à, ở đây đêm xuống rất lạnh. Có những buổi trực nhìn qua dãy núi, anh nhớ sân trường mình ghê lắm. Nhớ màu phượng, nhớ tiếng ve, nhớ em đứng dưới gốc cây ôm quyển lưu bút. Em cứ học cho tốt. Anh vẫn giữ lời hẹn ngày về.”
Mai đọc thư, áp vào ngực, mỉm cười một mình. Cô tin tương lai đang ở rất gần. Gần đến mức chỉ cần cố thêm một chút, đợi thêm một chút, họ sẽ nắm được hạnh phúc trong tay.
Nhưng rồi một ngày, mọi thứ sụp đổ.
Tin dữ đến vào một buổi chiều mưa. Một người bạn của Lâm tìm đến trường gặp Mai. Anh ta đứng lặng trước cổng, khuôn mặt tái xanh.
- “Mai, em phải bình tĩnh.”
Mai nghe tim mình lạnh đi.
- “Anh Lâm có chuyện gì phải không?”
Người ấy cúi đầu.
- “Đơn vị báo về. Lâm cùng một tổ tuần tra gặp một toán người nước ngoài vượt biên trái phép. Có xô xát. Lâm bị hành hung rất nặng rồi mất tích trong rừng. Đã tìm nhiều ngày nhưng chưa thấy.”
Mai lùi lại một bước. Cơn mưa đổ xuống trắng trời. Cô không khóc ngay. Chỉ đứng đó, mắt mở lớn, như không hiểu tiếng người ta vừa nói.
- “Không. Anh ấy đã hứa sẽ về.”
Người bạn nghẹn giọng:
“Anh cũng mong vậy.”
Từ ngày ấy, Mai sống như một người mang nửa linh hồn thất lạc. Cô vẫn đi học, vẫn thi, vẫn ra trường, nhưng trong lòng có một khoảng tối không ai chạm tới được. Mỗi lần nghe tiếng ve, cô lại thấy ngực mình đau nhói. Mỗi mùa phượng nở, cô lại ra đứng trước cổng trường cũ, nhìn lên vòm cây đỏ rực, thầm gọi:
- “Lâm ơi, anh ở đâu?”
Năm năm trôi qua, rồi bảy năm, rồi mười năm.
Gia đình khuyên Mai lập gia đình. Bạn bè nói cô không thể sống mãi với một người không biết còn hay mất. Mai giận, rồi khóc, rồi im lặng. Cô đã chờ đến kiệt cùng hy vọng. Có những đêm cô mơ thấy Lâm trở về, áo dính bùn đất, đứng trước cửa gọi tên cô. Tỉnh dậy, chỉ thấy căn phòng tối và tiếng đồng hồ gõ từng nhịp cô đơn.
Người đàn ông sau này trở thành chồng Mai tên Khánh. Anh là một người tử tế, điềm đạm, biết rõ trong tim Mai có một vùng ký ức không thuộc về mình. Nhưng anh không trách. Anh chỉ nói:
- “Anh không bắt em quên ai cả. Anh chỉ mong được cùng em đi tiếp phần đời còn lại.”
Mai nhìn Khánh, lòng nặng trĩu. Cô không yêu anh bằng tình yêu tuổi mười tám đã dành cho Lâm. Nhưng cô biết ơn sự tử tế ấy. Và khi mẹ cô bệnh nặng, trước giường bệnh mẹ nắm tay cô, nước mắt rưng rưng:
- “Con à, người sống cũng cần một mái nhà.”
Mai đã gật đầu.
Ngày cưới, cô mặc áo dài trắng. Trong giây phút soi gương, cô bỗng thấy mình như cô học trò năm nào đứng dưới gốc phượng. Nhưng đôi mắt đã khác. Không còn trong veo, chỉ còn sâu thẳm một nỗi buồn.
Cô sống với Khánh bình yên. Anh trân trọng cô, không bao giờ hỏi về Lâm. Họ có một mái nhà ấm, có những bữa cơm giản dị, có sự yên ổn mà đời người đôi khi phải đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt. Mai tưởng rằng mình đã chôn xong quá khứ.
Cho đến một chiều tháng Năm, phượng lại đỏ rực sân trường cũ.
Hôm ấy Mai trở về dự lễ kỷ niệm của trường. Cô đi một mình. Khánh bận công việc nhưng vẫn ân cần dặn:
- “Em cứ đi. Có những nơi mình cần trở lại để lòng nhẹ hơn.”
Mai đứng dưới gốc phượng già. Cây vẫn đó, chỉ già hơn, tán lá rộng hơn. Cô đưa tay chạm vào thân cây xù xì, bỗng nghe phía sau có tiếng gọi rất khẽ:
- “Mai.”
Chỉ một tiếng thôi, nhưng cả người cô đông cứng.
Mai quay lại.
Người đàn ông đứng cách cô vài bước, gầy hơn rất nhiều so với ký ức. Khuôn mặt có vết sẹo dài bên thái dương, đôi mắt sâu và buồn. Nhưng đó là Lâm. Là Lâm của cô. Là người cô đã chờ trong mười năm tuyệt vọng.
Quyển sổ trên tay Mai rơi xuống đất.
- “Lâm…”
Anh bước tới, giọng run run:
- “Anh về rồi.”
Mai nhìn anh, nước mắt trào ra như tất cả mười năm dồn lại.
- “Anh đã ở đâu? Tại sao bây giờ mới về? Anh có biết em đã chờ không? Em đã chờ đến tưởng mình chết theo anh rồi.”
Lâm nhắm mắt. Môi anh run.
- “Anh bị thương nặng, được người dân bên kia biên giới cứu. Khi tỉnh lại, anh mất trí nhớ. Nhiều năm sống như một người không biết mình là ai. Mãi gần đây, anh mới nhớ ra từng mảnh. Nhớ sân trường, nhớ phượng, nhớ em. Anh tìm đường về ngay.”
Mai bật khóc thành tiếng.
- “Muộn rồi, Lâm ơi.”
Lâm nhìn bàn tay cô. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới nắng chiều. Anh hiểu. Tất cả những điều anh từng mơ đã khép lại.
- “Em đã có gia đình?”
Mai gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.
- “Anh ấy rất tốt. Anh ấy biết em từng chờ một người. Nhưng vẫn thương em, vẫn trân trọng em. Em không thể phụ người đã cùng em đi qua những ngày tàn tro.”
Lâm cúi đầu rất lâu. Gió thổi cánh phượng rơi xuống vai anh, giống như ngày xưa anh từng nhặt cánh phượng trên vai cô.
- “Anh không trách em. Là anh về muộn.”
Mai lắc đầu.
- “Không ai có lỗi cả. Chỉ là số phận đã rẽ chúng ta qua hai bờ khác nhau.”
Lâm nhìn cô, ánh mắt vừa đau đớn vừa dịu dàng.
- “Anh từng nghĩ chỉ cần còn sống trở về là mọi thứ sẽ lại như xưa. Nhưng có lẽ thời gian không đứng đợi ai.”
Mai nghẹn ngào:
- “Em đã giữ lời hứa lâu nhất có thể.”
- “Anh biết.”
Họ đứng bên nhau dưới gốc phượng, giữa sân trường cũ. Chung quanh, tiếng học trò cười nói vang lên. Những tà áo trắng bay qua, trong veo như thuở nào. Nhưng họ không còn là cô cậu học trò của mùa chia tay năm ấy nữa. Một người trở về từ cõi mất tích. Một người đã đi qua tuyệt vọng để học cách sống tiếp.
Lâm khẽ hỏi:
- “Em có hạnh phúc không?”
Mai im lặng một lúc rồi đáp:
- “Em bình yên.”
Lâm mỉm cười. Nụ cười ấy làm Mai đau hơn cả nước mắt.
- “Bình yên cũng tốt rồi.”
Mai nhìn anh.
- “Còn anh?”
- “Anh sẽ sống. Có lẽ sẽ mất thêm một thời gian để quen với việc mình đã trở về nhưng không còn nơi để trở lại.”
Mai đưa tay lên che miệng, cố nén tiếng khóc.
- “Đừng nói vậy.”
Lâm cúi xuống nhặt cánh phượng dưới chân, đặt vào trang lưu bút Mai vừa làm rơi.
- “Giữ lấy. Không phải để đau. Chỉ để nhớ rằng chúng ta từng có một thời rất đẹp.”
Mai nhận lại quyển sổ. Bàn tay hai người chạm nhau trong khoảnh khắc rất ngắn, rồi buông ra. Cái buông tay ấy nhẹ thôi, nhưng như khép lại cả một đời mộng ước.
Chiều xuống. Bóng tà dương phủ lên sân trường. Lâm quay đi trước. Mai đứng nhìn theo bóng anh khuất dần sau cổng trường cũ. Cô muốn gọi, nhưng không gọi. Có những cái tên chỉ nên giữ lại trong tim, vì gọi lên cũng không thể thay đổi được điều gì.
Tối hôm đó, Mai trở về nhà. Khánh đang ngồi đợi bên mâm cơm. Anh nhìn đôi mắt đỏ của cô, không hỏi nhiều, chỉ kéo ghế cho cô ngồi.
- “Em gặp lại người ấy rồi phải không?”
Mai sững người.
Khánh nhẹ giọng:
- “Anh đoán vậy. Em ổn không?”
Mai bật khóc. Lần này, cô khóc không phải vì muốn quay lại, mà vì một đoạn đời cuối cùng đã thật sự khép cửa.
Khánh đặt tay lên vai cô.
- “Không sao. Ai cũng có một mùa phượng trong đời.”
Mai nhìn chồng, lòng đau mà ấm. Cô biết từ nay mình phải sống trọn vẹn với hiện tại, với người đã chọn ở lại bên cô, ngay cả khi trong tim cô từng có một vết thương rất sâu.
Ngoài hiên, gió đêm thổi nhẹ. Một cánh phượng khô nằm trong quyển lưu bút cũ. Mai khép nó lại, đặt vào ngăn tủ.
Mười năm chờ đợi, một lần gặp lại, rồi chia xa mãi mãi.
Vũ điệu chia tay năm ấy tưởng đã kết thúc dưới sân trường, hóa ra còn kéo dài suốt một đời người. Chỉ khác là ngày xưa họ chia tay để hẹn ngày gặp lại. Còn hôm nay, họ gặp lại để học cách chia tay.




