Monday, March 16, 2026

CÁT BỤI

Giữa dòng chảy mênh mang của thời gian, đời người chỉ là một thoáng phù sinh. Ta đến với trần gian như hạt bụi theo gió, rồi cũng sẽ lặng lẽ trở về với cát bụi. Bao nhiêu năm tháng bôn ba, bao lần chứng kiến thịnh suy của thế sự, con người dần nhận ra rằng danh lợi, được mất, rốt cuộc cũng chỉ như áng mây trôi ngang bầu trời rộng. Khi hoàng hôn buông xuống, lòng người bỗng chậm lại, nhìn lại hành trình đã qua để hiểu rằng mọi hợp tan đều là lẽ tự nhiên của nhân duyên. Bài thơ “Cát Bụi” được viết trong cảm thức ấy, như một lời tự nhắc mình sống an nhiên giữa cuộc đời nhiều biến động. Khi hiểu được lẽ vô thường, con người sẽ nhẹ lòng hơn, biết buông bỏ những điều phù phiếm, giữ lại cho mình một tâm hồn thanh tịnh và một tấm lòng thiện lương.

Cát Bụi

Trần gian một kiếp phù sinh
Phong trần mấy độ nhân tình đổi thay
Bụi hồng theo gió heo may
Vô thường khẽ gọi tháng ngày hư không

Tang thương phủ bóng non sông
Thịnh suy một thoáng như trong mộng đời
Lợi danh tựa áng mây trôi
Phù vân tan giữa đất trời tịch liêu

Hoàng hôn phủ lối sớm chiều
Nhân duyên tụ tán bao điều hợp tan
Tâm an lặng giữa thế gian
Thân kia rồi cũng quy hoàn bụi tro

Đời như nhất mộng hư vô
Nhân sinh một thoáng phù đồ gió bay
Ngộ ra lẽ đạo hôm nay
Thanh tâm giữ chút thiện ngay với đời.

No comments:

Post a Comment