Wednesday, March 11, 2026

HƯƠNG QUỲNH NỬA ĐÊM

Có những loài hoa không nở giữa ban ngày náo nhiệt, mà lặng lẽ chọn khoảnh khắc tĩnh mịch nhất của đất trời để tỏa hương. Hoa quỳnh là một loài hoa như thế. Chỉ khi đêm xuống thật sâu, khi gió đã dịu và lòng người đã lắng, cánh quỳnh mới từ từ mở ra, mang theo một mùi hương thanh khiết, mong manh nhưng khiến người ta nhớ rất lâu.

Bài thơ “Hương Quỳnh Nửa Đêm” được viết trong cảm xúc ấy. Không chỉ là câu chuyện của một loài hoa nở trong đêm, mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp dịu dàng của một người con gái – lặng lẽ, kín đáo và sâu sắc. Có những vẻ đẹp không cần phô bày, chỉ khi lòng người đủ tĩnh mới có thể nhận ra.

Những vần lục bát cổ phong chậm rãi như nhịp thở của đêm, dẫn người đọc bước vào khu vườn trăng, nơi hương quỳnh lan nhẹ và ký ức khẽ trở mình. Ở đó có bóng trăng, có gió khuya, có bước chân của một người con gái đã đi qua đời ai đó rất khẽ. Và khi đêm tàn, thứ còn lại không phải là cánh hoa, mà là một mùi hương dịu dàng… vẫn còn vương trong ký ức.

Đêm khuya trăng rót hiên nhà
Hương quỳnh khe khẽ bay qua lối vườn
Gió lay cánh mộng cô đơn
Thềm xưa bóng nguyệt chập chờn bước ai.

Dáng em lặng lẽ đêm dài
Tóc buông như khói trăng cài bờ vai
Hương thầm theo gió bay hoài
Như lời tâm sự chưa phai giữa đời.

Quỳnh kia một thoáng mà thôi
Nở ra trong cõi lặng rồi lại tan
Người đi qua những cung đàn
Để hương còn đọng muôn ngàn nhớ thương.

Đêm tàn trăng xuống ven sương
Hương quỳnh còn vướng vấn vương gót người
Mai này dẫu cách trùng khơi
Nhớ đêm quỳnh nở… một trời dịu êm.

No comments:

Post a Comment