Có những mùa đi qua chỉ để lại nắng, gió và chút hanh hao rất khẽ. Nhưng cũng có những mùa, chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, đã đủ làm lòng người ở lại thật lâu. Mùa xuân trong bài thơ này không chỉ là mùa của đất trời, của cỏ cây đâm chồi nảy lộc, mà còn là mùa của những rung động đầu tiên, trong trẻo và dịu dàng như chính em. Em đến như một cơn gió nhẹ, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ làm lay động cả một khoảng trời ký ức. Và từ đó, xuân không còn là một mùa trong năm, mà trở thành một miền thương nhớ, nơi có em, có ánh sáng, có những điều đẹp đẽ nhất của trái tim.
Mùa Xuân Và Em
Xuân về gió nhẹ bên hiên
Hoa cười e ấp, tóc huyền bay bay
Em như nắng sớm tháng ngày
Làm tim lữ khách ngất ngây dịu dàng
Bước chân em nhẹ qua làng
Áo bay như khói, mơ màng chiều xuân
Nụ cười khẽ chạm lòng trần
Gọi bao nhung nhớ âm thầm nở hoa
Trời xanh trải lụa bao la
Mắt em sâu thẳm như làn nước trong
Xuân thì nghiêng bóng bên sông
Cho anh lạc bước giữa dòng mộng mơ
Ước gì xuân mãi đợi chờ
Bên em năm tháng không mờ dấu yêu
Dẫu cho gió cuốn mây chiều
Tình anh vẫn giữ một điều… là em

No comments:
Post a Comment