Một chiều thật khẽ, tôi tình cờ bắt gặp em với mái tóc dài, mềm, buông hờ nơi bờ vai. Từng sợi tóc khẽ lay theo gió, bồng bềnh như chở theo nét mơ màng kín đáo của một tâm hồn dịu dàng. Không chỉ là dáng hình, làn tóc ấy còn là cảm xúc, là một vẻ đẹp rất riêng khiến lòng người chợt lặng đi giữa nhịp đời vội vã. Ánh nắng chiều nghiêng nhẹ, chạm vào tóc em, ánh lên một thứ dịu êm khó gọi thành tên. Tôi đứng đó, như lạc vào một khoảng trời yên ả, nơi mọi xao động đều tan biến. Chỉ một lần nhìn thôi mà dư âm đã ở lại mãi trong tim. Và từ khoảnh khắc ấy, tôi gọi mái tóc ấy bằng một cái tên thật êm, tóc mây.
Tóc mây phiêu dật bên trời,
Dung nhan yểu điệu, nụ cười như sương,
Phong trần lặng lẽ vấn vương,
Một đời lưu luyến, đoạn trường vì ai.
Tơ tình vương vấn thiên thai,
Hồn như lạc bước, u hoài sắc hương,
Mộng xưa thấp thoáng bên đường,
Phong ba chưa dứt, đoạn trường chưa phai.
Xuân qua hoa rụng bên đài,
Thu về lá đổ, u hoài dáng phai,
Nhân sinh một kiếp an bài,
Tóc mây còn đó, hình hài còn đâu.
Hương xưa phảng phất canh thâu,
Cô phong độc ảnh, lệ sầu hoen mi,
Tình sâu chẳng thể phân ly,
Duyên kia đã lỡ, còn gì mà mong.
Phong sương phủ kín má hồng,
Tóc mây theo gió, bềnh bồng viễn phương,
Nhất sinh một mối tơ vương,
Thiên thu còn vọng, đoạn trường chưa nguôi.

No comments:
Post a Comment