Yêu là một bản giao hưởng cảm xúc, và ghen là một nốt lạc điệu mà ai cũng từng lỡ tay bấm trúng. Có người ghen như thìa muối thả vào bát canh, đủ làm người kia hiểu rằng mình quý giá. Có người thì đổ cả hũ muối vào, khiến tình yêu mặn chát, nêm hoài không nuốt nổi.
Ghen là một bản năng rất người, không chỉ phụ nữ ghen, mà cánh đàn ông cũng ghen. Nhưng khác nhau ở chỗ phụ nữ thường ghen bằng lời, bằng mắt, bằng hành vi. Còn đàn ông, nhiều người ghen bằng im lặng, bằng dằn vặt nội tâm rồi đi uống rượu, nghe nhạc Trịnh, giả vờ anh ổn, nhưng không ổn.
Nhưng càng thơ mộng bao nhiêu, thì khi thấy nàng đi lấy chồng, lòng ông tan nát bấy nhiêu. Ghen của Nguyễn Bính không quát tháo, không gào khóc, mà chảy vào câu chữ, vào vần điệu u sầu. Ghen một cách bất lực, và cái ghen ấy ai đọc cũng thương.
Còn vợ nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, bà được phong là nữ hoàng ghen của làng nghệ sĩ đất Bắc. Người ta kể, nhạc sĩ Đoàn Chuẩn đẹp trai, phong nhã, tài hoa, đàn hát ngọt như rót mật vào tai, lại có cây đàn và căn phòng đầy hoa hồng, nơi tiếp bao bóng hồng đến nghe nhạc, bảo sao bà không ghen?
Có lần bà còn đổ cả nồi canh cua lên bản thảo nhạc đang viết dở vì ông mơ màng quá lâu. Nhưng trớ trêu thay, cũng nhờ cái ghen ấy mà biết bao bản tình ca ra đời, mà đỉnh điểm là câu:
Ghen kiểu ấy không lãng mạn như Nguyễn Bính, nhưng cực thực tế. Và cũng vì yêu quá mới ghen quá. Đó là những trận bão nhỏ trong đời sống hôn nhân, nhưng nếu yêu vẫn còn cháy, thì bão nào cũng tan, nắng lại lên thôi.
Ngày nay, ghen cũng đã hiện đại hóa. Có người ghen bằng cách stalk Facebook, like dạo kiểm tra giờ online. Có người còn cao tay hơn, lập nick ảo vào giả làm gái xinh thả thính người yêu để kiểm tra lòng chung thủy. Một số khác thì thuê người theo dõi, cài app định vị, gắn thiết bị nghe lén, nói thật, ghen kiểu này chẳng khác gì FBI.
Ghen có thể là dấu hiệu của tình yêu, nhưng nếu biến thành ám ảnh, thì nó sẽ giết chết tình yêu trước cả khi người thứ ba kịp chen chân. Một mối quan hệ lành mạnh là khi cả hai đủ tin tưởng, để không phải điều tra lẫn nhau như truy nã tội phạm.
Có lần tôi nghe một bà chị lớn tuổi nói:
Thế nên, nếu yêu cứ ghen. Nhưng học cách ghen như một người khôn ngoan. Ghen như thi sĩ, buồn nhưng đẹp. Ghen như bà vợ nhạc sĩ, dữ nhưng không độc. Ghen mà vẫn giữ được mình, giữ được tình, thì mới gọi là nghệ thuật yêu.
Và đôi khi, chỉ cần một câu như:
Ghen, nếu biết cách, thì là minh chứng của yêu thương; nếu lạm dụng, lại trở thành ngọn dao hai lưỡi. Trong hành trình yêu đương, không ai tránh khỏi những phút giây trái tim run rẩy vì lo mất nhau. Nhưng thay vì biến ghen thành khẩu súng nã vào lòng người mình yêu, hãy dùng nó như một cách thì thầm: “Em sợ mất anh, vì em yêu anh nhiều đến thế.”
Ghen sao cho duyên, cho khéo, cho người ta thấy được tình cảm chứ không phải sự kiểm soát, đó mới là ghen đẹp, ghen tinh tế, ghen khiến người ta thương mà chẳng thể trách.
Vì đôi khi, một chút ghen đúng lúc lại là cái cớ để cả hai thêm yêu nhau hơn một chút. Thiện tai!

No comments:
Post a Comment