Người ta thường nói tình yêu giống như một ngọn lửa. Khi còn cháy, nó sưởi ấm cả một đời người. Nhưng khi lửa tàn, chỉ còn lại tro âm ỉ và nỗi trống trải khó gọi thành tên. Có lẽ vì thế mà nhiều khi ta không buồn vì mất đi một người, mà buồn vì bỗng nhận ra trong lòng mình đã cạn kiệt điều gọi là yêu thương.
Ngày trước, chỉ cần nghĩ đến nhau thôi cũng đủ thấy lòng dịu lại. Một nụ cười, một ánh mắt, một câu hỏi thăm rất nhỏ cũng làm cả ngày trở nên sáng hơn. Nhưng rồi thời gian đi qua, những hiểu lầm, những im lặng và những khoảng cách vô hình dần dần lớn lên. Đến một lúc nào đó, người ta giật mình nhận ra hai người vẫn còn đó, nhưng tình yêu thì không còn như trước nữa.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn. Không phải vì người kia không muốn nghe, mà vì trái tim đã mỏi mệt sau quá nhiều lần chờ đợi. Người ta vẫn nhớ nhau, vẫn thương nhau theo một cách nào đó, nhưng cảm giác ấm áp ngày xưa đã lặng lẽ rời đi như một mùa cũ.
Và thế là có những đêm người ta nằm nghĩ về nhau, tự hỏi nếu ngày ấy mình dịu dàng hơn một chút, kiên nhẫn hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác đi không. Nhưng cuộc đời vốn không có chữ “nếu”.
Chỉ còn lại một cảm giác rất thật: khi không còn người ấy bên cạnh, ta bỗng thấy mình lạc lối giữa những ngày quen thuộc. Như thể một phần của trái tim đã đi xa, để lại khoảng trống mà không điều gì có thể lấp đầy.
Có lẽ đó chính là khoảnh khắc con người hiểu ra rằng mình đã cạn tình, không phải vì hết yêu, mà vì đã yêu quá nhiều trong im lặng.

No comments:
Post a Comment